• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Năm, ngày 28 tháng 8 năm 2014

Bẻ Gãy “Thần Học Của Nhân Chứng Giê-hô-va”


Bẻ Gãy “Thần Học Của Nhân Chứng Giê-hô-va”

- Nếu: “Kẻ ngu dại nói trong lòng rằng: chẳng có Đức Chúa Trời.
Chúng nó đều bại hoại, đã làm những việc gớm ghiếc
” (Thi thiên 14: 1)
Thì KẺ ĐI THEO TÀ THUYẾT cũng cố tin và cố thuyết phục người khác để tin rằng “Thánh Linh không có thân vị, Ngài không phải là Đức Chúa Trời”.
Cả hai đều ra từ ma quỷ, cả hai đều bị “chúa đời này là cho mù mắt, mù lòng”… Cả hai đều là những kẻ NGU DẠI cả!
________

1. Trích bài của Lê Đình Tuấn đăng ngày 25 Tháng 8:
Nếu đọc thấy một số câu Tân Ước chép Thánh Linh biết hành động, cảm xúc...mà kết luận rằng phải có thân vị, thì hãy xem Châm Ngôn 1 - 9 để thấy sự khôn ngoan có hành động, có cảm xúc... không? Tần suất xuất hiện cách nói nhân cách hoá một khái niệm khôn ngoan trong 9 đoạn này còn dày đặc hơn cả số động từ làm chúng ta tưởng Thánh Linh có thân vị, trong khi cả Kinh Thánh đều nói rõ đó là "Thần Khí" của Cha (Hy Lạp: "Pneuma = hơi thở, luồng khí).” (Trích Facebook Tuấn Lê)

***
Như đã đoán trước: trước sau gì Lê Đình Tuấn (LĐT) cũng sẽ đưa ra quan điểm chối bỏ thân vị của Thánh Linh. Ngôi thứ Ba trong lẽ đạo Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Tất cả những gì LĐT đưa ra lâu nay không có gì là mới, nó là toàn bộ quan điểm thần học, giáo lý của giáo phái “Chứng nhân Giê-hô-va” (CNG), một giáo phái đã bị thế giới Cơ-đốc lên án là tà giáo từ lâu. Ban đầu họ đưa ra cách lập lờ để thu hút “quần chúng”, sau khi đã có một số người nghe thì họ sẽ đưa ra rõ ràng “tà thuyết chối bỏ Ba Ngôi”. Đây là cách lâu nay của họ. LĐT là “nạn nhân bị tẩy não” mà không biết. LĐT “chối bỏ, khinh miệt thần học” nhưng những gì LĐT đưa ra hoạc lý luận, đó chính là nền thần học của tà giáo phái “CNG” mà thôi!
Trong bài được trích dẫn trên đây của LĐT, ngay trong câu đầu đã nói rõ họ chối bỏ Thân vị của Thánh Linh rồi: Trích “Nếu đọc thấy một số câu Tân Ước chép Thánh Linh biết hành động, cảm xúc...mà kết luận rằng phải có thân vị thì…” Ngay trong cách lập luận này đã “đặt tiền đề” cho quan điểm của họ là “chối bỏ thân vị Thánh Linh” rồi, còn việc chứng minh đúng hay sai sẽ bàn sau.
Cách lập luận trên đây là “tìm luận chứng để phản bác lại những gì Kinh thánh nói Đức Thánh Linh có cảm xúc, có sức mạnh và hành động”… cái mà đã làm cho những người theo quan điểm tà thuyết CNG “bí”, khi họ chủ trương “Thánh Linh không có thân vị”! (tìm cách gỡ bí)

2. Sách Châm ngôn từ chương 1-9:
"Nếu đọc thấy một số câu Tân Ước chép Thánh Linh biết hành động, cảm xúc...mà kết luận rằng phải có thân vị, thì hãy xem Châm Ngôn 1 - 9 để thấy sự khôn ngoan có hành động, có cảm xúc... không?"
Sách Châm ngôn là sách dạy về sự khôn ngoan. (Châm ngôn 1: 2)
- Cách lập luận của LĐT cho rằng "sự khôn ngoan như trong Châm ngôn 1-9 đâu phải Thánh Linh mà cũng có thân vị"? 
- Châm ngôn 1-9 nói về Đức Thánh Linh, nói cách khác chữ "ta" trong đoạn này chỉ về Đức Thánh Linh.
Kinh thánh cho biết Đức Thánh Linh cũng chính là “Thần Khôn Ngoan”:
- “Giô-suê, con trai của Nun, được đầy dẫy Thần khôn ngoan, vì Môi-se đã đặt tay mình trên người; dân Y-sơ-ra-ên bèn vâng lời người và làm theo điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se” (Phục truyền. 34: 9) – Tương tự như trong Tân ước tín đồ được “đầy dẫy Thánh Linh”!
- “…Khi Chúa đem Thần công bình cùng Thần thiêu đốt mà rửa sự ô uế của những con gái Si-ôn, tẩy sạch huyết Giê-ru-sa-lem khỏi giữa nó.” (Ê-sai 4: 4) – Trong Tân ước, Thánh Linh cáo trách người ta về tội lỗi. - Giăng 16: 8 “Khi Ngài đến thì sẽ khiến thế gian tự cáo về tội lỗi, về sự công bình và về sự phán xét.” - Thánh Linh chính là “Thần Phán Xét”! Chúa Jesus gọi Thánh Linh là “Ngài”! (Tiếng Anh là “He”) - Một Đấng có thân vị.
- “Ngài phú cho người đầy dẫy Thần của Đức Chúa Trời, sự khôn ngoan, sự thông sáng, và sự hiểu biết, để làm mọi thứ nghề thợ” (Xuất 35: 31) - Thần Đức Chúa Trời cũng chính là "Thần Khôn ngoan, thông sáng".
- “Có một chồi sẽ nứt lên từ gốc Y-sai, một nhánh từ rễ nó sẽ ra trái. Thần của Đức Giê-hô-va sẽ ngự trên Ngài, tức là thần khôn-ngoan và thông sáng, thần mưu toan và mạnh sức, thần hiểu biết và kính sợ Đức Giê-hô-va.” (Ê-sai 11: 2) – Câu Kinh thánh này nói tiên tri rằng Chúa Jesus – Ngôi Lời- Ngôi Hai sẽ được “đầy dẫy Đức Thánh Linh” là “Thần Đức Chúa Trời”, tức đầy dẫy “Thần của Đức Giê-hô-va..., tức là thần khôn-ngoan và thông sáng, thần mưu toan và mạnh sức, thần hiểu biết và kính sợ Đức Giê-hô-va”. Điều này đã được ứng nghiệm trong Giăng 3: 34 “Vì Đấng mà Đức Chúa Trời đã sai đến thì rao truyền lời của Đức Chúa Trời, bởi Đức Chúa Trời ban Thánh Linh cho Ngài không chừng mực.” Hoặc như kết thúc kỳ kiêng ăn 40 ngày trong đồng vắng, Chúa Jesus được đầy dẫy Đức Thánh Linh và quyền phép, trở về để thi hành chức vụ. (Lu-ca 4: 14)

 (Lê Đình Tuấn: người đang phủ nhận giáo lý Ba Ngôi)

Như vậy Kinh thánh cho biết Đức Thánh Linh chính là Thần Khôn Ngoan. Và sách Châm Ngôn là sách “dạy về sự khôn ngoan” mà Thánh Linh hay Thần Khôn Ngoan là tác giả của sách. Phân đoạn Châm ngôn 1-9 là nói về "Ngài"! Những “nhà thần học của Chứng nhân Giê-hô-va” đã dùng Châm ngôn từ 1-9 để “giải thích” rằng “Thánh Linh không có thân vị”. Họ lập luận rằng "sự khôn ngoan" trong phân đoạn này "đâu phải Thánh Linh mà cũng có thân vị"! Nhưng họ quên rằng “Thánh Linh chính là Thần Khôn Ngoan” mà phân đoạn này đang nói "bóng gió"! Sự khôn ngoan từ đâu mà ra, nếu không đến bởi Thần Khôn Ngoan là Thánh Linh của Đức Chúa Trời?
Trong buổi Đức Giê-hô-va khởi cuộc tạo hóa,
Về thời thái cổ, trước khi chưa dựng nên muôn vật thì Ngài đã có ta.
Ta ở bên Ngài làm thợ cái,” (Châm ngôn 8: 22; 30)
Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất… Thần Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước” (Sáng thế ký 1: 2)
Thần Đức Chúa Trời có mặt từ buổi đầu của cuộc tạo hóa. Thần đó chính là “Thợ Cái” được nói trong Châm ngôn 8: 22-30. Thợ Cái hay còn gọi là "Thợ Cả", là “Kiến Trúc Sư Trưởng” của một công trình, mà ở đây là Công Trình Sáng Tạo trời đất của Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Cách lập luận của những “nhà thần học Chứng nhân Giê-hô-va” (mà LĐT đã tiếp nhận) cho rằng “sự khôn ngoan trong Châm ngôn từ chương 1-9” cũng có “thân vị”, chứ đâu cần “Đức Thánh Linh mới có thân vị”, là một cách cượng giải Kinh thánh nhằm loại bỏ “thân vị của Đức Thánh Linh”- Ngôi thứ Ba trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Hãy chú ý rằng “Thần Khôn Ngoan” trong suốt Kinh thánh (Ê-sai 11: 2) và “Thần Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước” trong “Buổi đầu cuộc Tạo Hóa” (Sáng thế ký 1: 1-2; Châm ngôn 8: 22) và “Thợ Cái”- Kiến Trúc Sư Trưởng của Cuộc Tạo Hóa trong Châm ngôn 8: 30 không phải là nhiều, mà là MỘT… Đó chính là Thánh Linh- Vị Thần có thân vị! Vị Thần đó chính là Đức Thánh Linh trong Tân ước!
Thật ra, để tin “Thánh Linh không có thân vị”, khó hơn là tin rằng Ngài là một “Vị Thần có thân vị” trong suốt cả Kinh thánh. Điều đó cũng giống như “tin không có Đức Chúa Trời” theo cách của những người theo chủ thuyết Cộng sản, khó hơn là tin “có một Đức Chúa Trời – Đấng Tạo Hóa” trong vũ trụ!

3. Khí phách và Thân vị:
Trong bài mới đây nhất đăng ngày 26 Tháng 8 2014 lúc 22:51Đôi Điều Suy Nghĩ về ‘Strength of Spirit’” LĐT viết:
Cái vượt lên trên hết những điều ấy là Khí phách (“Strength of Spirit” - sức mạnh tinh thần hay Linh lực, ai muốn dịch sao tùy ý). Khí phách đến từ đâu mà có thể điều khiển một người cô độc tả tơi làm/nói những điều phi thường trong thế giới của kẻ thù? Khí phách có thể “đầy dẫy” người ta đến nỗi điều khiển cả thân thể và tâm hồn không run sợ trước bản án. Khí phách giúp dấy lên niềm tin, hy vọng, yêu thương với lý tưởng sắt đá đến cùng.  Khí phách làm gia tăng mối thông công tin yêu cho đồng đội và sự sợ hãi lồng lộn cho kẻ thù. Khí phách giúp người dẫu bị chà đạp vẫn không khuất phục trước sự đe dọa của nhục hình và sự chết.”… Có thể nào vì cớ đó mà Khí phách phải là một “thân vị” không? Có phải chính Lãnh tụ/cấp trên của người ấy phải đích thân đến đứng chung để nắm tay an ủi, truyền cảm hứng, soi trí tuệ, xoa giảm đau cho người ấy không?” (Trích bài mới của LĐT)

- LĐT viết “lòng vòng” cốt để người ta “quẩn trí” và là một cách “tung hỏa mù”! Anh muốn giải thích chữ Thánh Linh thành “thần khí” hoặc “khí phách”… mà cái cốt yếu là để đi đến chỗ “phủ nhận thân vị của Thánh Linh”… Nhưng sự thực câu này trong bài của anh… “Có thể nào vì cớ đó mà Khí phách phải là một “thân vị” không?” - chỉ câu này thôi đủ để thấy anh đã tự mình mâu thuẩn. Có phải ý LĐT muốn nói rằng: Nhân vật mà anh đưa ra để làm thí dụ (Võ Thị Thắng) đã có “khí phách trước quân thù” mà đâu cần phải có “thân vị”?
- Xin trả lời cho câu hỏi trên đây của LĐT rằng: Để có “khí phách” tôi phải là một con người trước đã. Một con người chẳng lẽ tôi không có thân vị? Một con vật nó chỉ có “hung hăng” chứ con vật làm sao có “khí phách”!? Phải có thân vị trước đã, rồi mới chuyện “khí phách”!
- Khi đã chối bỏ lẽ thật thì giải thích kiểu gì, cỡ nào cũng là “cượng giải”, là “mâu thuẩn” và… NGU DẠI mà thôi!

- Kết luận:
Nếu:
Kẻ ngu dại nói trong lòng rằng: chẳng có Đức Chúa Trời.
Chúng nó đều bại hoại, đã làm những việc gớm ghiếc
” (Thi thiên 14: 1)
Thì KẺ ĐI THEO TÀ THUYẾT cũng cố tin và cố thuyết phục người khác để tin rằng “Thánh Linh không có thân vị, Ngài không phải là Đức Chúa Trời”.
Cả hai đều ra từ ma quỷ, đều bị “chúa đời này là cho mù mắt, mù lòng”… Cả hai đều là những kẻ NGU DẠI cả!

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 28/8/2014

Thứ Tư, ngày 27 tháng 8 năm 2014

Tờ ‘Sài Gòn Giải Phóng’ Có Phải Là “Báo Lá Cải”?


Tờ ‘Sài Gòn Giải Phóng’ Có Phải Là “Báo Lá Cải”?

(Báo Sài Gòn Giải Phóng)

1. Ý nghĩa của thuật từ “Báo lá cải”:
Báo lá cải (tiếng Anh: tabloid) là một loại báo có khổ giấy in nhỏ hơn so với loại báo xuất bản hàng ngày mặc dù không có tiêu chuẩn rõ rệt nào về khổ chính xác của một tờ báo lá cải. Thuật từ báo chí lá cải (tabloid journalism) mà có xu hướng khai thác các đề tài như các câu chuyện tội phạm, chiêm tinh, và lời đồn thổi có liên quan đến những người nổi tiếng gây chấn động, thường thường được dùng để chỉ đến những tờ báo có khổ "lá cải" mặc dù cũng có một số tờ báo đáng nể như The Times cũng có khổ "lá cải". Tại Vương quốc Anh, khổ lá cải được gần như tất cả các tờ báo địa phương sử dụng. Tại Hoa Kỳ, đây là khổ giấy được nhiều tờ báo phụ (alternative newspaper) sử dụng để phát hành. Thuật từ lá cải đã trở thành đồng nghĩa với các tờ báo kém chất lượng tại một số khu vực. Tuy nhiên một số tờ báo khổ nhỏ nhưng có tiêu chuẩn chất lượng cao như tự tuyên bố thì thường hay gọi chính mình là báo khổ nhỏ (compact newspaper).
Báo lá cải thường hay bị chỉ trích vì tính chất ưa tạo nên chấn động, tin giựt gân nhưng lại thiếu tính chất báo chí đúng nghĩa. Một số người chỉ trích còn đi quá xa khi đề nghị tước quyền công dân của những người đọc báo lá cải.
Theo Tommy Koh, Giám đốc Viện nghiên cứu chính sách Singapore, dưới ảnh hưởng của Nho giáo và Phật giáo, tất cả các xã hội Đông Á đều không ưa chủ nghĩa cá nhân cực đoan, không thích tự do báo chí theo kiểu lá cải, thổi phồng công luận, mặc cho báo chí thoả mãn cả những thị hiếu tầm thường, lảng tránh hoặc xem nhẹ chức năng định hướng cần thiết đối với dư luận xã hội. Không phải Đông Á phản đối tự do báo chí, song nếu báo chí được phép tự do đến mức phá vỡ những ranh giới của đạo đức và lẽ phải, trở thành diễn đàn của những kẻ bất lương... thì không thể nhân danh tự do mà chấp nhận được. Thái độ này nằm trong logic chung của các giá trị gia đình, cộng đồng, đạo đức và trách nhiệm” (Trích nguồn Wekipidia)

2. Tờ “Sài gòn Giải phóng” (SGGP) có phải là “Báo lá cải”?
Chữ “lá cải” ở đây được hiểu theo nghĩa:
- “Thuật từ lá cải đã trở thành đồng nghĩa với các tờ báo kém chất lượng
- “Tính chất ưa tạo nên chấn động, tin giựt gân nhưng lại thiếu tính chất báo chí đúng nghĩa…
- “Chủ nghĩa phe nhóm cực đoan, (Nhóm phóng viên CT-XH của tờ báo SGGP) tự do báo chí theo kiểu lá cải, thổi phồng công luận
- “Tự do (báo chí) đến mức phá vỡ những ranh giới của đạo đức và lẽ phải, trở thành diễn đàn của những kẻ bất lương...
Để trả lời cho câu hỏi “Tờ SGGP có phải là ‘Báo lá cải’ không”? Điều cần thiết phải trả lời cho câu hỏi “Mục sư Nguyễn Hồng Quang chống người thi hành công vụ là sự thật hay là trò hề thêu dệt”? Vì báo SGGP đã khẳng định như vậy và xoay quanh hàng loạt bài mà báo này đã đăng, chỉ tập trung vào điểm chính: “Ms Nguyễn Hồng Quang (NHQ) chống người thi hành công vụ”.
Báo SGGP ra hàng loạt bài mà tác giả lại là “nhóm phóng viên CT-XH” (nhóm này là những ai? Rất thiếu tính trách nhiệm của người làm báo) chống lại mục sư NHQ, mà mục đích chính xoay quay “đề tài: Ms NHQ chống người thi hành công vụ”! Muốn biết sự thật Ms NHQ có chống người thi hành công vụ hay không, hãy xem sự thật của những “lời làm chứng” mà những bài báo này đã đưa. Thí dụ: Báo SGGP đã đưa ra lời làm chứng của một mục sư, mục sư đó, theo bài báo là “mục sư Lê Hiệp Bình (LHB), là tổng thư ký của Hội thánh Tin lành Việt nam – Miền Nam” (HTTLVN.MN). Thế nhưng sự thật ông Lê Hiệp Bình chỉ là một tín đồ và ông xác nhận là ông không hề nói những gì như tờ báo SGGP đã viết! Sự thật là trong HTTLVN.MN không hề có mục sư nào tên là Lê Hiệp Bình và là “Tổng thư ký” của giáo hội cả! Đó là chưa nói bài báo kia đã thêu dệt những “lời nói độc địa” để “nhét vào mồm” ông LHB và nói rằng “mục sư LHB, tổng thư ký HTTLVN” đã nói như thế! Hoặc như việc nhà trẻ của bà Lê Thị Phú Dung là vợ mục sư NHQ, thực chất là có giấy phép từ trước đó, được chuyển giao từ Nguyễn Thành Nhân lại cho bà Phú Dung. Nhà trẻ này ngay từ đầu là do mục sư NHQ là người đầu tư, dù Nguyễn Thành Nhân là người đứng tên… Thế nhưng tờ báo SGGP lại viết rằng bà Phú Dung mở nhà trẻ “chui”… (Suốt thời gian dài trước đó, nhà trẻ này đã đóng đầy đủ các loại phí theo quy định của ngành… chứng từ còn giữ!)
 
(Công an đột nhập, "kiểm tra hành chính" các tu sĩ- giáo sĩ Mennonite theo cách như vậy)
Chỉ trong một, hai bài báo trong loạt bài do “nhóm phóng viên CT-XH” thực hiện và báo SGGP đã cho đăng, đã lôi ra hàng đống những thứ bịa đặt, thêu dệt… thì việc mục sư NHQ có “chống người thi hành công vụ” hay không như loạt bài báo nói, mọi người có thể thừa biết! Nhóm phóng viên này đột nhập tư gia của gia đình ông NHQ không có sự xin phép và cho phép của gia chủ, nhóm này ngang nhiên vào nhà người ta chụp hình, quay phim mà không hề thông báo hoặc xin phép trước… Như vậy, nhóm phóng viên này cũng đi “thừa hành công vụ sao”? Anh là phóng viên của ai mặc dầu, vào nhà người ta phải xin phép. Đột nhập nhà người ta, ngang nhiên làm mọi thứ mình muốn như chốn không người, như thể “đây là trại giam, còn mình là cai tù, quản giáo…” rồi gọi là “thi hành công vụ”!? Có ở đâu trên địa cầu này có những loại “cán bộ nhà nước đi thi hành công vụ” kiểu như vậy không? Những kẻ này sao không thấy luật pháp nào nghiêm trị? Các ông nói “ông NHQ phạm pháp”, vậy các ông đột nhập nhà người ta ngang nhiên như chốn không người, làm mọi thứ mình muốn, đầy dẫy những hành vi côn đồ, xâm phạm tài sản và xúc phạm nhân cách, nhân phẩm của công dân… như vậy các ông có phạm pháp không? Ông NHQ “chống người thi hành công vụ” hay “chống lũ du côn núp bóng chính quyền” rồi gọi là “đi thi hành công vụ”? Ngay trong lúc nhóm phóng viên này ngang nhiên quay phim, chụp hình trái phép nhà người ta, mà công an đứng đó không can thiệp, vậy công an có phạm pháp, có đồng lõa với “nhóm phóng viên phạm pháp” này không? Công an “đạp, phá cửa xông vào nhà dân trước, nhóm phóng viên này ùa theo sau” tự do quay phim, chụp ảnh… như vậy cả công an lẫn nhóm phóng viên này có phạm pháp không? Trước khi đặt bút viết rằng “ông NHQ phạm pháp, chống người thi hành công vụ” thì nhóm phóng viên này phải tự hỏi chính các anh và nhóm công an hôm đó có phạm pháp không đã? Các anh có thật sự là đi “thi hành công vụ” không đã? Cho dẫu là đi thi hành công vụ thì chính hành vi của các anh là những người đã phạm pháp trước, khiến người dân phải tự vệ! Quyền tự vệ chính đáng của mỗi người dân là điều mà không có luật pháp nào cấm cả! Dẫu là ai, khi xông vào nhà người ta, bức hiếp, sàm sở vợ con người ta (chẳng hạn)… khi người ta tự vệ để bảo vệ vợ con, gia đình thì các anh gọi là “chống người thi hành công vụ” à?! Tư cách làm việc của các anh từ công an đến phóng viên… có đúng tư cách của người đi “thi hành công vụ” hay không? Hể mặc chiếc áo công an vào là muốn làm gì thì làm hay sao? Đất nước này “chính quyền có còn coi dân là người giao quyền cho mình và đóng thuế để nuôi mình” để chính quyền bảo vệ dân… nữa hay không? Luật pháp nào cho phép người đi thi hành công vụ “đạp cửa xông vào nhà công dân” khi người ta chưa kịp mở cửa, rồi gọi là đi “thi hành công vụ”? Những kẻ lạm dụng quyền hành, bức sách nhân dân, gây tổn thương lòng tin của nhân dân vào chế độ… những kẻ đó có phạm pháp không? Có đáng bị trừng trị không? Mà sao không thấy ai trong những người này bị trừng trị cả, lại còn đăng báo “bôi nhọ nạn nhân” mà chưa thấy gỡ bài hay xin lỗi?
Tờ báo SGGP mặc dù trên danh nghĩa là “Tiếng nói của đảng bộ - chính quyền và nhân dân Tp Hồ Chí Minh” nhưng những bài báo trong loạt bài chống lại mục sư NHQ đã “sặc mùi lá cải”! Tờ báo này đã - “Tự do (báo chí) đến mức phá vỡ những ranh giới của đạo đức và lẽ phải, trở thành diễn đàn của những kẻ bất lương...”.

3. Câu chuyện Vườn nho Na-bốt: Chó sẽ liếm máu A-háp và Giê-sa-bên!
Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ở tại chỗ mà chó đã liếm huyết của Na-bốt, thì chó cũng sẽ liếm chính huyết của ngươi.” (I Các vua 21: 19)
Câu chuyện được ký thuật trong Kinh thánh I Các vua 21: 1-19 kể rằng: Na-bốt có một vườn nho cạnh khu đền của vua A-háp. Vua A-háp muốn có luôn vườn nho của Na-bốt đang ở vị trí liền kề. Ông sẵn sàng đổi hoặc mua. Nhưng Na-bốt không thể sang nhượng vì là “sản nghiệp của tổ phụ mình để lại”. A-háp rất căm giận vì ông nghĩ rằng “hễ vua muốn là được”, nhưng đàng này Na-bốt đã từ chối. Đang khi bực bội vì suy nghĩ về điều này và bỏ ăn… Hoàng hậu Giê-sa-bên vợ của ông, biết được việc đã bày mưu tính kế, chỉ đạo cho A-háp phải làm gì! Chính Giê-sa-bên đã viết thư nhân danh A-háp, rồi đóng ấn vua vào. Bà gửi thư cho những người có chức sắc và kẻ cả tại thành Na-bốt ở, cùng với những người ở bên cạnh của Na-bốt… Nội dung thư rằng “Hãy truyền rao lễ kiêng-ăn, rồi đặt Na-bốt ở đầu dân-sự; đoạn, hãy để trước mặt người hai kẻ gian-phạm làm chứng cho người, mà rằng: Ngươi có rủa-sả Đức Chúa Trời và vua. Kế, hãy dẫn người ra khỏi thành, ném đá cho chết đi.” (câu 9-10) Mọi việc đã diễn ra đúng như kế hoạch mà bà Giê-sa-bên đã định: Na-bốt bị giết bởi tay dân sự vì tội “phỉ báng Chúa” và “chống vua” (giống như tờ báo SGGP nói Ms NHQ “mượn đạo tạo đời” và “chống người thi hành công vụ” vậy…) Khi nghe tin Na-bốt đã bị giết, hoàng hậu Giê-sa-bên đã nói với vua A-háp “hãy vui vẻ đi xuống tiếp thu khu đất vườn thổ cư của Na-bốt”, mà “sung vào công quỹ nhà nước” (vườn nho của Na-bốt thành vườn nho của vua)
Sau khi mọi việc này đã xảy ra, Chúa phán với tiên tri Ê-li rằng: “Hãy đứng dậy đi xuống đón A-háp, vua Y-sơ-ra-ên, ở tại Sa-ma-ri. Kìa, người ở trong vườn nho của Na-bốt, đặng lấy làm của mình. Ngươi sẽ nói với người rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ngươi há đã giết người, và bây giờ lại chiếm lấy cơ nghiệp nó sao? Ngươi phải tiếp rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ở tại chỗ mà chó đã liếm huyết của Na-bốt, thì chó cũng sẽ liếm chính huyết của ngươi.” (câu 18-19)
Vì muốn chiếm đoạt tài sản (đất vườn) của công dân Na-bốt, mà cả vua A-háp lẫn Giê-sa-bên đã ra tay giết hại một công dân vô tội. Mặc dù kế hoạch là của hoàng hậu Giê-sa-bên, nhưng “chính quyền của A-háp phải chịu trách nhiệm trước Chúa” về cái chết của Na-bốt! Hoàng hậu Giê-sa-bên đã “viết một bức thư” nhân danh A-háp rồi đóng dấu vua vào (giống như tờ báo SGGP đã cho đăng bài chống lại mục sư NHQ nhân danh pháp luật nhà nước)… Giê-sa-bên đã dựng lên những nhân chứng “bịa đặt” để nói những lời “không thành có”, nhằm có “cơ sở” kết tội Na-bốt (giống như tờ báo SGGP đã “dựng ông LHB ở Bến Cát- Bình Dương từ tín đồ thành mục sư tổng thư ký”, rồi “nhét vào mồm ông những câu chữ” mà ông không hề nói) sau đó chiếm đoạt vườn nho của Na-bốt - Chiếm đoạt, đạt được điều mà mình muốn, mặc cho ai đó “chết oan dưới bàn tay của họ”. Chính quyền và nhà nước của A-háp phải chịu trách nhiệm về cái chết của Na-bốt.
Sau khi Na-bốt bị giết, Đức Chúa Trời sai tiên tri đến nói với A-háp rằng “Ở tại chỗ mà chó đã liếm huyết của Na-bốt, thì chó cũng sẽ liếm chính huyết của ngươi.” (I Các vua 21: 19)
Sau đó vài năm, Đức Chúa Trời dấy lên một Giê-hu, là sĩ quan trong quân đội của A-háp. Giê-hu đã thực hiện một cuộc đảo chính bằng quân sự và lật đổ chế độ của A-háp. Trong một trận đánh, A-háp bị thương, người ta chỡ ông về trên một chiếc xe và sau đó ông chết. Người ta rửa chiếc xe chỡ xác ông tại một cái ao, nơi mà trước đây Na-bốt bị ném đá cho đến chết… và có những con chó đã đến liếm máu trên chiếc xe chỡ xác A-háp. Như vậy thì ứng nghiệm lời Chúa đã phán là “tại nơi mà chó đã liếm máu Na-bốt thì chó cũng liếm máu của A-háp” – 70 người con trai của vua A-háp cũng bị giết sau vụ đảo chính quân sự sự đó… Giê-sa-bên cũng bị ném xuống từ trên tường thành, bị chết và sau đó bị “những con chó hoang đến gặm đầu của bà”!
Cái giá mà chính quyền và nhà nước của A-háp phải trả khi “đặt điều giết chết một công dân vô tội” là Na-bốt (gọi là “đấu tố” nhưng không phải để “cải cách ruộng đất”, mà là để “chiếm vườn đất” của dân) cũng như nhiều tội ác khác mà “ông và chính quyền của ông” đã làm trong những ngày “còn trên ngai”, thật không rẻ chút nào! Đừng tưởng mình có quyền lực trong tay, hay “độc quyền truyền thông nhân danh nhà nước” theo kiểu của Giê-sa-bên rồi muốn làm gì thì làm! Đức Chúa Trời sẽ không tha cho bất cứ một chính quyền nào “nhân danh nhà nước, nhân danh pháp luật”, dùng thủ đoạn đê tiện để tàn hại Hội thánh và những tôi tớ của Ngài. Cho dù báo SGGP- nhóm phóng viên CT-XH cùng với một nhóm công an đã làm điều này, nhưng chính nhà nước CHXHCN-VN phải chịu trách nhiệm trước mặt Đức Chúa Trời về những gì đã xảy ra cho giáo hội Mennonite. Cái giá mà chính quyền A-háp phải trả, cũng sẽ xảy ra cho chế độ và nhà nước này trong một ngày không xa, nếu họ không nhân danh nhà nước CHXHCN-VN mà xin lỗi giáo hội này. Bởi vì Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời của Na-bốt cũng là Đức Chúa Trời của giáo hội Mennonite Việt Nam hiện nay!

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 27/8/2014

Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

Vì Sao Báo SGGP “Tấn Phong Mục Sư” Cho Tín Đồ Tin lành- “Ném Phân Vào Mặt Đảng” Như Thế?


Vì Sao Báo SGGP “Tấn Phong Mục Sư” Cho Tín Đồ Tin lành- “Ném Phân Vào Mặt Đảng” Như Thế?

 
Việc tấn phong chức sắc tôn giáo là việc của giáo hội. Tuy nhiên không hiểu vì sao, xuất phát từ chỉ thị nào, với mục đích gì mà Báo Sài Gòn Giải Phóng (SGGP) đã “thêm chức năng” phong chức mục sư cho chấp sự Tin lành? Việc này đã xảy ra khi tờ báo SGGP đã gọi ông Lê Hiệp Bình, một tín hữu và là một thư ký tại chi hội địa phương (Bến Cát – Bình Dương) của HTTLVN.MN thành “mục sư – thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam – miền Nam” như sau:
Trích:
[*Mục sư Lê Hiệp Bình, thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam- miền Nam- chi hội Bến Cát:
“Việc ông Nguyễn Hồng Quang tổ chức lớp thần học trái phép là trái với hoạt động tôn giáo của chúng tôi. Những người tham gia lớp thần học của Nguyễn Hồng Quang là những anh em sống ở khu vực vùng cao, vì muốn được trở thành mục sư để trở về truyền giảng Tin Lành nên nghe lời Nguyễn Hồng Quang tham gia lớp học mà không biết có quy định rằng, để được hoạt động thì phải qua lớp đào tạo mục sư của Viện Thánh Kinh thần học - Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (miền Nam) ở quận 2 TPHCM. Đây là cơ sở được nhà nước cho phép hoạt động đào tạo mục sư.]
(Trích: Sai phạm trượt dài của Nguyễn Hồng Quang Bài 3: Cần xử lý nghiêm theo pháp luật - Báo Sài Gòn Giải Phóng số ra ngày Thứ sáu, 08/08/2014)logo Sai Gon Giai Phong
 ***
Trên đây là một phần trích dẫn, một đoạn trong bài báo đã được đăng trên Báo Sài Gòn Giải Phóng số ra ngày Thứ sáu, 08/08/2014 nhan đề “Sai phạm trượt dài của Nguyễn Hồng Quang Bài 3: Cần xử lý nghiêm theo pháp luật”.
Cũng cần lưu ý rằng báo Sài Gòn Giải Phóng (SGGP) là tờ báo mang danh “tiếng nói của đảng bộ… Tp Hồ Chí Minh”. Một tờ báo như vậy lẽ ra phải “rất uy tín”! Nhưng sự thật thì sao?
- Sau khi đọc những hàng tin trên đây, chúng tôi liên hệ với mục sư quản nhiệm tại chi hội Bến Cát- Bình Dương để xác nhận xem “mục sư Lê Hiệp Bình” (LHB) có nói những lời như bài báo viết hay không và được cho biết như sau: Mục sư quản nhiệm tại chi hội Bến Cát – Mục sư Nguyễn Văn Lân (số ĐT 0914 949 912) cho hay “Anh Lê Hiệp Bình là chấp sự và là thư ký của Hội thánh (chi hội địa phương) chúng tôi, chứ không phải mục sư”.
Chúng tôi liên lạc trực tiếp với anh Lê Hiệp Bình (số điện thoại 0949 289 336) và được anh cho biết, anh nói: “…mình chỉ là chấp sự thôi, mình đâu dám nhận chức vụ mục sư như bài báo viết…”
Khi được hỏi “Anh nghĩ sao về thông tin của bài báo nói về những gì anh nói”?
Anh Lê Hiệp Bình trả lời: “Mình có nói với người đại diện Tin lành tỉnh Bình dương là xin bài báo đính chính dùm là mình không phải mục sư, mình cũng không hề nói như bài báo nói. Mấy ổng có hỏi về việc đào tạo thần học bên Mennonite, mình có trả lời là bên đó anh em họ làm sao thì tôi không có biết, tôi thậm chí còn không biết ông Nguyễn Hồng Quang ra sao. Còn mình chỉ nói là bên Tin lành (CMA) chúng tôi thì có Viện Thánh kinh thần học bên quận 2, ai muốn làm mục sư phải qua đó học, rồi được giáo hội phong chức mới làm mục sư được… Mình thấy bài báo đó nói hơi quá (cười)… nhiều điều không đúng sự thật…
Việc “gọi nhầm” một tín hữu hoặc chấp sự nào đó là “mục sư” có thể chấp nhận được, nhưng khi đã viết báo thì không thể gọi là nhầm. Vì thói quen của tín đồ Tin lành là khi có ai “gọi nhầm” mình là mục sư thì họ đính chính ngay: Dạ thưa, tôi không là mục sư! Vì vậy khi phóng viên của Báo SGGP gọi anh LHB lần đầu là “mục sư” thì đã được đính chính rồi. Hơn nữa, nhóm phóng viên CT-XH (Chính trị - Xã hội - nhóm tác giả của loạt bài báo “tấn công mục sư Nguyễn Hồng Quang” trên báo SGGP) biết rõ trong các giáo hội Tin lành ai là mục sư, ai không phải. Cho nên việc báo SGGP gọi anh LHB là “mục sư – thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam – miền Nam” không thể nhầm, mà là một hành động “tấn phong đột xuất có mục đích”!
Họ biết rõ:
- Nếu là tín đồ “quèn” nói thì chấp nê làm gì? Phải là mục sư nói thì lời nói đó mới có giá trị? Đàng này lại là “mục sư – thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam – miền Nam” nữa mới “dữ dằn” chứ! “Mục sư – thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam – miền Nam” mà nói vậy thì dư luận sẽ hiểu rằng “tên NHQ này đúng là đồ… đáng bị xử lý theo pháp luật”!? Vì vậy họ phải lên kế hoạch “tấn phong mục sư” cho tín hữu LHB!
- Không những báo SGGP đã “tấn phong đột xuất” cho một tín đồ Tin lành như anh LHB từ tín đồ lên thành “mục sư”, họ còn “thăng cấp quá bội, vượt mức, vượt chỉ tiêu” cho anh LHB từ một thư ký chi hội nhỏ ở địa phương, trở thành “tổng thư ký của giáo hội HTTLVN.MN” (mục sư – thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam – miền Nam được gọi là “Tổng thư ký của giáo hội”) Thật ra chúng tôi rất ngạc nhiên khi đọc hàng tin trên báo SGGP! Vì trong Đại hội đồng của HTTLVN.MN vừa qua, chức vụ Tổng thư ký là mục sư Phan Quang Thiệu, nhưng sao trên báo SGGP lại có ông Lê Hiệp Bình nào lại là “tổng thư ký”? Hay là HTTLVN.MN mới có “bầu cử lại” chăng? Sự thật thì như anh LHB đã nói “mình chả phải là mục sư gì cả…”! - Không biết khi “thăng cấp” cho “LHB từ tín đồ lên mục sư Tổng thư ký”, báo SGGP có “tăng lương” cho anh không? Nhưng cũng phải nói cho thành thật là anh LHB có làm thư ký, nhưng là thư ký chi hội, nay báo SGGP đã “thăng chức” cho anh lên làm “tồng thư ký”…! Dù có được “tăng lương” hay không thì không biết, nhưng bổng nhiên được báo chí gọi mình là “tổng thư ký” nghe cũng “oai”! Tiếng nói của “Đảng bộ và nhân dân Tp HCM” gọi mình là “tổng thư ký” chứ có phải chơi!?
Có lẽ với lòng tin tuyệt đối rằng “ở VN này tiếng nói của đảng là tiếng nói của thần thánh” nên dù có nói “con chó là con mèo” hay “con gà là con vịt” thì “toàn thể nhân dân VN đều cứ phải nghe theo ào ào”, vì đảng nói mà! Cho nên nhóm phóng viên CT-XH cứ việc nói hưu nói vượn, nói “tín đồ thành mục sư”, nói “anh thư ký địa phương” thành “tổng thư ký giáo hội”… thì nhân dân đều tin ráo trọi. Mặc dù ông Nguyễn Văn Thiệu- cố tổng thống VNCH đã từng cảnh báo “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỷ những gì cộng sản làm”… nhưng ông Thiệu cũng đã chết và chính quyền của ông cũng đã bị đảng đẩy lui ra nước ngoài, còn đảng bây giờ có cả một hệ thống truyền thông- báo chí… muốn nói gì mà chẳng được! Nhân dân đều nghe cả (còn tin hay không thì họ biết lấy đâu mà kiểm chứng?) Quan trọng là sau khi nhân dân “tin như thế” rồi thì mình “trừng trị ai mà chẳng được”!? Nhưng “đảng cứ trừng trị nhân dân cho thỏa thích mình đi, rồi sẽ có ngày nhân dân sẽ trừng trị lại đảng”! Vì đó là “LUẬT”! Một thứ luật mà đảng dù muốn cũng không thoát khỏi sự vận hành của nó! Nếu đảng không muốn bị nhân dân trừng trị thì ngay bây giờ đảng phải trừng trị ngay “nhóm phóng viên CT-XH” là tác giả của bài báo “bôi nhọ đảng” trên đây và XIN LỖI NHÂN DÂN ngay lập tức, mà cụ thể trước mắt là xin lỗi mục sư Nguyễn Hồng Quang và giáo hội Mennonite vì những việc làm vừa qua…

Mục sư nào lại nói thế?
Không mục sư nào lại đi nói những lời như báo SGGP đã “nhét vào mồm” của anh LHB như thế!
Đặt giả thuyết LHB là “mục sư thật”, thì không mục sư nào lại dại dột nói những lời như thế!
Sự thật, khi đọc những lời như trên, người đọc cũng là người viết bài này đã “rất giận mục sư LHB”! Nhung suy nghĩ một chút thì có lẽ Thánh Linh cho biết “không mục sư nào lại nói ngu như vậy”! Vì hai giáo hội khác nhau (Mennonite và CMA) nên việc đào tạo, tổ chức, huấn luyện nhân sự… là việc ai nấy làm. Đường hướng và quan điểm, cách hoạt động của hai tổ chức giáo hội đương nhiên cũng khác nhau… do đó không có việc “tất cả ai muốn thành mục sư đều phải đi vào Viện TKTH của giáo hội CMA”. Không mục sư nào dù thành kiến cũng không “ngu đến mức phải nói những lời như vậy”! Báo SGGP đã “nhét chữ vào mồm anh tín đồ LHB ở Bến Cát- BD” rồi gọi rằng “mục sư – thư ký Hội thánh Tin lành Việt Nam – miền Nam” đã nói như vậy! Nếu không bình tỉnh xác minh lại và trong trường hợp hai giáo hội “đoạn giao” với nhau thì giáo hội Mennonite có thể “thù ghét giáo hội HTTLVN.MN”! Mỗi khi các mục sư làm việc với ngành an ninh, họ luôn mồm “tụng” rằng “chúng tôi không can thiệp chuyện nội bộ tôn giáo”. Câu này là “câu đầu trong kinh nhật tụng” mỗi khi an ninh làm việc với chức sắc tôn giáo. Nhưng có “can thiệp” hay không thì qua bài báo của SGGP này chắc mọi người đều rõ!

Báo SGGP “ném phân vào mặt đảng”!
Đánh phá giáo hội Mennonite (như mục sư NHQ đã trả lời phỏng vấn trên các đài truyền thông quốc tế - Tình hình đàn áp đạo Tin Lành ở Việt Nam) rồi dùng truyền thông nhà nước quy chụp cho người ta “chống người thi hành công vụ” là hành động của chính quyền sao?
Bức ảnh “mục sư NHQ đứng trước lô-gô giáo hội Mennonite chỉ tay vào mặt một công an” có lẽ là một “giàn dựng khéo léo, tinh vi”… một sự kết hợp giữa truyền thông, báo chí (báo SGGP) với ngành công an để quy chụp Ms NHQ “chống người thi hành công vụ”… Họ rất cần một bức ảnh như thế này để “thuyết phục xã hội và thế giới” rằng “Ms NHQ đã chống người thi hành công vụ”… (Họ sắp xếp từ trước cho một người công an sẽ đứng trước lô-gô, canh khi Ms NHQ đi ra chỉ tay nói chuyện… là họ chụp ngay vài tấm, rồi chọn một tấm “ăn ý” nhất để đưa lên báo) Nhưng “công phu này có lẽ đã thành công… một cách… giả tràng”!
Giả tràng xe cát biển đông,
Cả ngày mà chẳng nên công cán gì”! (Ca dao)
 
(Bức ảnh “mục sư Nguyễn Hồng Quang đứng trước lô-gô giáo hội Mennonite 
chỉ tay vào mặt một công an” là một giàn dựng khéo léo, tinh vi)
Bức ảnh này được đưa lên báo SGGP như để thuyết phục xã hội hình ảnh một “mục sư Mennonite chống người thi hành công vụ”! Rõ ràng góc chụp từ vai một công an mặc sắc phục hướng về chỗ “mục sư NHQ đứng trước lô-gô giáo hội Mennonite đang chỉ tay vào công an” là một sự sắp xếp “có kịch bản” tinh vi. Nhưng có lẽ chuyện “nhét chữ vào mồm tín đồ Tin lành” và “phong chức đột xuất” cũng như “nâng cấp quá mức một anh chấp sự địa phương thành mục sư Tổng thư ký”… đã làm cho loạt bài báo của nhóm phóng viên CT-XH trên đây trở thành “một đống phân ném vào mặt toàn bộ đảng viên Cộng sản Tp HCM”. Bởi vì đảng Cộng sản VN là đảng lãnh đạo nhân dân. Một giai cấp lãnh đạo nhân dân sao lại có thể “nói dối, lừa gạt nhân dân” như vậy? Một giai cấp- đảng chính trị lãnh đạo nhân dân, sao lại có thể nói với nhân dân “con chó thành con mèo, con hưu thành con vượn” như thế!? Tờ báo SGGP là tờ báo “Tiếng nói của đảng bộ… Tp Hồ Chí Minh” mà? Tiếng nói của đảng mà nói với dân như vậy sao? Không biết đảng CSVN- đảng bộ Tp HCM có chủ trương như thế hay không, nhưng việc làm của tờ báo SGGP và nhóm phóng viên thực hiện loạt bài này thực tế đã “ném phân vào mặt từng đảng viên của đảng bộ thành phố!”?
Mong rằng tờ báo này phải sớm đăng bài xin lỗi để lấy lại lòng tin nơi quần chúng nhân dân đối với đảng của quý vị!

Đừng để đến lúc toàn thể nhân dân NỔI GIẬN thì… quá muộn màng!

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 26/8/2014

Thứ Hai, ngày 25 tháng 8 năm 2014

Minh Oan Cho Mục sư Nguyễn Hồng Quang!


Minh Oan Cho Mục sư Nguyễn Hồng Quang!



(Mục sư Nguyễn Hồng Quang)
Hãy mở miệng mình binh kẻ câm,
Và duyên cớ của các người bị để bỏ
.” (Châm ngôn 31: 8)
Con hãy nói lên thay cho những kẻ không quyền phát biểu;
Hãy nói lên quyền lợi của mọi kẻ cùng cực.
[BDM]
 
***
Phân tích bài báo Sai phạm trượt dài của Nguyễn Hồng Quang ... trên một số báo…
Nói về các lớp thần học tự mở này, mục sư Lê Hiệp Bình, thư ký Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (miền Nam) - chi hội Bến Cát cho biết: “Anh em nào muốn trở thành mục sư, làm người đầy tớ của Chúa để hoạt động thì phải qua lớp đào tạo mục sư của Viện Thánh kinh Thần học - Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (miền Nam) ở quận 2, TPHCM. Những người tham gia lớp thần học của Nguyễn Hồng Quang là những anh em sống ở vùng cao nên không biết quy định này, vì muốn được trở thành mục sư để trở về truyền giảng Tin Lành nên nghe lời Nguyễn Hồng Quang. Việc ông Quang làm là trái với hoạt động tôn giáo của chúng tôi”.  (Trích bài báo: Sai phạm trượt dài của Nguyễn Hồng Quang ...)

***
Lướt qua một số trang báo điện tử cũng như báo giấy gần đây, thấy có một số bài nói về mục sư Nguyễn Hồng Quang (NHQ), có cái đúng, mà cũng vô số cái không đúng…
Vì là anh em rong Chúa và là những tôi tớ hầu việc Đức Chúa Trời với nhau, chúng tôi thấy cần làm sáng tỏ một số vấn đề, để quý con cái cùng tôi tớ Chúa khắp nơi được rõ, theo tinh thần của Châm Ngôn 31: 8. Đồng thời cũng để góp phần giúp cho chính quyền nhận ra “cần phải làm gì đối với những kẻ viết báo vô trách nhiệm”! Giúp xã hội “dừng lại những trò vô đạo đức”, để góp phần xây dựng đạo đức trong cộng đồng xã hội.

1. “Ông Quang bị loại khỏi Hội thánh”: 
 Trích bài báo “Nguyễn Hồng Quang sinh năm 1958 tại Quảng Ngãi. Từng giữ chức Phó hội trưởng Giáo hội Mennonite Việt Nam, nhưng do có nhiều sai phạm về giáo luật và pháp luật, ông Quang bị loại khỏi hội thánh.
Về điểm này chúng tôi xin trình bày để quý tôi- con Chúa rõ: Ms NHQ không hề “bị loại khỏi Hội thánh” như bài báo viết. Sự thực ra cũng không ai có đủ thẩm quyền hay tư cách để loại Ms Quang ra khỏi giáo hội, vì Ms NHQ, về mặt tổ chức, là người sáng lập giáo hội Mennonite mà ông đang lãnh đạo (cho dù ông ở vị trí phó hay trưởng). Cũng chưa hề có chuyện Ms NHQ “vi phạm giáo luật” như bài báo viết (không có biên bản cách chức). Ms NHQ tùy theo từng hoàn cảnh, tùy lúc là người lãnh đạo trực tiếp hoặc gián tiếp trong tư cách cố vấn cho giáo hội, từ ngày thành lập cho đến nay…

2. Vu cáo:
Trích bài báo: “Mang danh là mở lớp để giảng dạy đạo nhưng thực chất Nguyễn Hồng Quang trục lợi từ những lớp học này, bởi càng đông người tham dự thì ông càng nhận được nhiều tài chính từ bên ngoài chuyển về…” (hết trích)
Nếu muốn nói rằng “mục sư NHQ trục lợi từ lớp học” thì ít ra cơ quan báo chí, hoặc tờ báo đã cho đăng bài phải trưng dẫn ra bằng chứng về những khoản tiền nào mà mục sư Quang đã “trục lợi”… Còn nói không không như vầy thì bất kỳ ai cũng nói được. Về mặt pháp luật, nếu ở một đất nước tự do, tôn trọng nhân quyền, tôn trọng luật pháp, “pháp luật thượng tôn”… thì Ms NHQ có quyền kiện các tờ báo đã đăng bài này ra tòa án và buộc các cơ quan báo chí này phải đưa ra bằng chứng, nếu không phải bồi thường danh dự và thiệt hại về tài sản, đồng thời chủ bút của các tờ báo kia có thể bị đi tù vì tội VU CÁO! Nhưng ở nước ta hiện nay thì… nói như một số người trong dư luận quần chúng rằng “cái nước mình nó vậy”! Có lẽ vì vậy mà mục sư Quang cũng như giáo hội Mennoniet họ không thèm lên tiếng, mặc dù họ bị oan.

3. Bôi nhọ hàng tu sĩ:
Trích bài báo: “Mặc dù vậy, để tiếp tục được chu cấp tiền, Nguyễn Hồng Quang cùng vợ là Lê Thị Phú Dung liên tục chiêu dụ nhiều người (chủ yếu là dân tộc thiểu số từ nhiều vùng miền trong nước) để mở các lớp thần học trái phép tại căn nhà trên, với lời hứa hẹn: được ăn ở miễn phí, sau khi tốt nghiệp sẽ được cấp chứng chỉ để ra làm mục sư! Tính từ tháng 4-2012 đến tháng 3-2014, Nguyễn Hồng Quang tổ chức 3 lớp thần học trái phép cho 107 tín đồ. Dĩ nhiên, cũng như những lớp học trái phép trước đây ở quận 2, TPHCM, Nguyễn Hồng Quang nhận tiền tài trợ từ nước ngoài với mức 300.000 đồng/tháng/học viên.” (hết trích)
Bài báo đã sử dụng “nghệ thuật dùng ngôn ngữ để bôi nhọ người khác”, nhất là đối với bậc tu sĩ, tu hành…
- Trong tín ngưỡng, tôn giáo, người ta có quyền thành lập tổ chức giáo hội. Việc có phép hay chưa phép… vấn đề còn là thời gian… (đứa con người ta sinh ra chưa làm giấy khai sanh, chẳng lẽ nó không là con người? Vì chưa có giấy khai sanh chẳng lẽ cán bộ y tế đem vứt xuống sông… sao?) Đã là một giáo hội thì việc đào tạo giáo sĩ, tu sinh là chuyện đương nhiên. Trong một hoàn cảnh nào đó, có thể việc giấy phép hoặc thủ tục đăng ký chưa hoàn thành (hoặc vì lý do nào đó nhà nước cố tình đặt tôn giáo đó ra ngoài vòng pháp luật) nhưng việc đào tạo giáo sĩ, tu sĩ, tu sinh… là chuyện vẫn cứ phải làm. (Phải sinh con rồi mới nói tới chuyện làm giấy khai sanh, phải có gia đình, con cái rồi mới nói chuyện “sổ hộ khẩu” chứ?) Chính bài báo đã viết Ms NHQ “Từng giữ chức Phó hội trưởng Giáo hội Mennonite Việt Nam, nhưng do...”… Đã là một giáo hội thì Giáo hội Mnenonite phải đào tạo giáo sĩ, tu sinh… là chuyện phải làm. Dùng những từ “chiêu dụ” hoặc “trái phép” là cố tình bôi nhọ, làm nhục người khác, nhất là “hạ nhục giới tu sĩ” là một việc làm vô đạo đức. Xin hỏi: Khi ông Hồ Chí Minh thành lập đảng Cộng sản VN thì ai cấp phép? Khi ông thành lập đội “VN tuyên truyền giải phóng quân” để ra đi mở rộng đảng Cộng sản thì ai cấp phép? Đừng nhân danh hai chữ “được phép” hay “chưa được” phép mà bôi nhọ người ta, trong khi chính đảng Cộng sản VN cũng chưa từng được ai cấp phép cả! Nếu là một nhà nước muốn tồn tại lâu dài với dân thì phải trừng trị ngay những kẻ “báng bổ hàng tu sĩ”, như những tờ báo kia đã làm hoặc họ phải chính thức đăng bài xin lỗi! 
- Trục lợi? Trích "Nguyễn Hồng Quang nhận tiền tài trợ từ nước ngoài với mức 300.000 đồng/tháng/học viên.” (hết trích)
Với mức tiền đó nếu có, mỗi người chỉ 10.000đ/ngày thì tiền ăn còn chưa đủ lấy đâu mà gọi là "trục lợi"? (Những người viết bài báo này chắc quen trục lợi nên họ "suy bụng ta ra bụng người"?)

 (Mục sư Nguyễn Hồng Quang và các tu sinh giáo hội Mennonite)

4. Bóp méo sự thật- gây chia rẽ tôn giáo:
Trích bài báo: “Nói về các lớp thần học tự mở này, mục sư Lê Hiệp Bình, thư ký Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (miền Nam) - chi hội Bến Cát cho biết: “Anh em nào muốn trở thành mục sư, làm người đầy tớ của Chúa để hoạt động thì phải qua lớp đào tạo mục sư của Viện Thánh kinh Thần học - Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (miền Nam) ở quận 2, TPHCM. Những người tham gia lớp thần học của Nguyễn Hồng Quang là những anh em sống ở vùng cao nên không biết quy định này, vì muốn được trở thành mục sư để trở về truyền giảng Tin Lành nên nghe lời Nguyễn Hồng Quang. Việc ông Quang làm là trái với hoạt động tôn giáo của chúng tôi”. (Trích bài báo: Sai phạm trượt dài của Nguyễn Hồng Quang ...)
- Sau khi đọc những hàng tin trên đây, chúng tôi liên hệ với mục sư quản nhiệm tại chi hội Bến Cát- Bình Dương để xác nhận xem “mục sư Lê Hiệp Bình” (LHB) có nói những lời như bài báo viết hay không và được cho biết như sau: Mục sư quản nhiệm tại chi hội Bến Cát cho hay “Lê Hiệp Bình là chấp sự và là thư ký của Hội thánh (chi hội địa phương) chứ không phải mục sư”.
Chúng tôi liên lạc trực tiếp với anh Lê Hiệp Bình (số điện thoại 0949 289 336) và được anh cho biết, anh nói: “…mình chỉ là chấp sự thôi, mình đâu dám nhận chức vụ mục sư như bài báo viết…”
Khi được hỏi “Anh nghĩ sao về thông tin của bài báo nói về những gì anh nói”?
Anh Lê Hiệp Bình trả lời: “Mình có nói với người đại diện Tin lành tỉnh Bình dương là xin bài báo đính chính dùm là mình không phải mục sư, mình cũng không hề nói như bài báo nói. Mấy ổng có hỏi về việc đào tạo thần học bên Mennonite, mình có trả lời là bên đó anh em họ làm sao thì tôi không có biết, tôi thậm chí còn không biết ông Nguyễn Hồng Quang ra sao. Còn mình chỉ nói là bên Tin lành (CMA) chúng tôi thì có Viện Thánh kinh thần học bên quận 2, ai muốn làm mục sư phải qua đó học, rồi được giáo hội phong chức mới làm mục sư được… Mình thấy bài báo đó nói hơi quá (cười)… nhiều điều không đúng sự thật…
- Anh LHB chỉ là một chấp sự, thư ký tại chi hội địa phương, nhưng sau khi “phỏng vấn”, bài báo kia đã đưa anh lên thành “mục sư”, thậm chí là “mục sư thư ký của giáo hội - Hội thánh Tin lành Việt nam- Miền Nam” (để làm cho lời nói của anh được “nặng ký” chăng?) Họ còn bóp méo điều anh nói thành “Những người tham gia lớp thần học của Nguyễn Hồng Quang là những anh em sống ở vùng cao nên không biết quy định này, vì muốn được trở thành mục sư để trở về truyền giảng Tin Lành nên nghe lời Nguyễn Hồng Quang. Việc ông Quang làm là trái với hoạt động tôn giáo của chúng tôi”. Anh LHB xác nhận là anh không hề nói như vậy. Việc làm này của “Nhóm phóng viên Chính trị- Xã hội” (tác giả bài báo) là vừa “đánh lừa dư luận” (vì mục đich gì?), vừa “gây mâu thuẩn giữa hai giáo hội Mennonite và Hội thánh Tin lành VN.MN? 

5. Mở trường mầm non “chui”:
Không chỉ mở lớp thần học trái phép, gia đình Nguyễn Hồng Quang còn sống nhờ vào việc kinh doanh cơ sở mầm non “chui”, tại địa chỉ đường D10, KP6, phường Thới Hòa, thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương. Qua kiểm tra, thấy cơ sở này không đủ điều kiện để hoạt động, chính quyền địa phương yêu cầu bà Dung đóng cửa. Mặc dù vậy, bà Dung vẫn nhận nuôi 50 trẻ. Sau khi bị yêu cầu đình chỉ nhiều lần, bà Dung gửi hồ sơ đến UBND, Phòng Giáo dục - Đào tạo thị xã Bến Cát tỉnh Bình Dương đăng ký thành lập Trường mầm non Ánh Sáng, thế nhưng cho đến nay, sau nhiều lần kiểm tra, cơ sở này vẫn không đáp ứng được các điều kiện theo quy định (đội ngũ bảo mẫu và cấp dưỡng chưa qua đào tạo, thiếu tài liệu chuyên môn, cơ sở chưa đảm bảo vệ sinh an toàn cho trẻ và chưa đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm...).”
- Trên thực tế, cô Dung (Mục sư Lê Thị Phú Dung, vợ Ms NHQ) đã tiếp nhận, tiếp nối trường này từ vợ chồng mục sư Nguyễn Thành Nhân. (Trường này đã mở từ trước đó) Ngôi trường này được mở bề thế ngay mặt tiền đường, như địa chỉ bài báo có đưa. Nói mở trường “chui” là chui làm sao? Một ngôi trường ngay trước mặt tiền đường, với hàng bao nhiêu học sinh (trẻ mầm non) theo học mà bảo là chui? Tiền bạc và các khoản phí cô Dung đóng hàng tháng cho cơ quan nhà nước, biên lai còn giữ, mà bảo người ta “chui” là chui làm sao? Nếu nói người ta “chui” thì những người ký biên lai thu tiền của Trường Mần non Ánh Sáng do cô Lê Thị Phú Dung trách nhiệm là những “quan chức tham nhủng”? Những cán bộ ký biên lai thu tiền của trường cô Dung trách nhiệm, cũng là những “cán bộ chui”? (những kẻ viết bài báo này có ngày “chui ống cống” như Gadafi thì có! Vì “luật quả báo” mà Đức Chúa Trời sẽ thi hành trên những kẻ ăn ngạo nói ngược, lạm dụng quyền hành bức sách nhân dân! Không ai thoát khỏi “Bánh xe của lịch sử”!)
Thiết tưởng rằng trong tình hình kinh tế khó khăn, nói chung cả cả nước ta hiện nay, việc cô Phú Dung mở trưởng mầm non (dù đạt hay chưa đạt tiêu chuẩn theo kiểu “hành… người ta.. là chính” – “hành chính”!) cũng là điều đáng hoan nghênh! Vì nếu cô không mở thì bao nhiêu công nhân từ miền quê lên khu công nghiệp Bình Dương kiếm sống, họ cũng góp phần “nâng dậy nền kinh tế đang chết dở” của đất nước! Nếu không có họ thì ai làm công nhân cho khu công nghiệp? Nếu cô Dung không “giữ con” cho họ thì làm sao họ đi làm? Khó khăn thì ai cũng khó khăn! Cuộc sống của nhân dân còn khó khăn gấp trăm ngàn lần hơn của “quan chức nhà nước”! Việc chưa hoàn tất một vài thủ tục chưa phải là vấn đề lớn. Vấn đề là hàng trăm công nhân có chỗ gửi con để đi “nâng dậy nền kinh tế chết dở” do nhà nước lãnh đạo! Tại sao nhà nước chỉ biết cái khó khăn của mình mà không nghĩ đến “nổi khổ của nhân dân”? Trước đây trong “kháng chiến chống Mỹ cứu nước”… đảng và nhà nước đã “hội đủ điều kiện” (về vũ khí nhân lực) chưa, mà cũng hoạt động? Cũng chiến đấu? Vậy bây giờ trong tình hình kinh tế khó khăn, việc trường mầm non của cô Dung “không đủ điều kiện để hoạt động”… và nếu chờ cho đến khi đủ điều kiện mới hoạt động thì chỗ đâu công nhân gửi con để đi lao động, vừa kiếm sống vừa giúp đỡ cho nền kinh tế đất nước? Chưa đủ điều kiện hoạt động tại sao cán bộ nhà nước thu tiền của người ta? 

6. Vệ sinh an toàn thực phẩm:
“…Sau nhiều lần kiểm tra, cơ sở này vẫn không đáp ứng được các điều kiện theo quy định (đội ngũ bảo mẫu và cấp dưỡng chưa qua đào tạo, thiếu tài liệu chuyên môn, cơ sở chưa đảm bảo vệ sinh an toàn cho trẻ và chưa đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm...).”
- Nếu muốn an toàn thực phẩm thì phải bắt đầu từ “nguồn”! Chợ là nơi cung cấp
thực phẩm chính yếu cho cộng đồng, xã hội… Các ông thử ra ngoài chợ kiểm tra xem chỗ nào thực tế là “an toàn thực phẩm” đúng nghĩa? Ai, cơ quan nào chịu trách nhiệm quản lý “vệ sinh an toàn thực phẩm” cho cộng đồng xã hội? Hàng hóa Việt nam đụng vào đâu là “độc hại” tới đó, trừ một vài thứ là “hàng sạch”! Nhưng hàng sạch này người dân bình thường có đủ tiền để mua ăn hoặc dùng không? Đồng lương của công nhân là bao nhiêu, họ gửi trẻ bao nhiêu một tháng, mà các ông bảo nhà trẻ phải đi mua “hàng sạch” về nuôi trẻ!? Con của hàng bộ trưởng của đất nước này còn chưa đủ tiền để “ăn sạch” đúng nghĩa ở các nhà trẻ, chứ đừng nói là “nhà trẻ dành cho con công nhân”! Trước khi nói người ta “không an toàn thực phẩm” thì các ông hãy coi lại “trách nhiệm quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm cho cộng động” của cơ quan nhà nước trước đã! Có tiền cũng chưa chắc đã mua được đồ ăn sạch đúng nghĩa trong hoàn cảnh thị trường thực phẩm Việt nam hiện nay, chứ đừng nói là “con công nhân mà đòi ăn thực phẩm sạch”!
Lấy lý do “không an toàn vệ sinh thực phẩm” để đóng cửa trường mầm non, có phải là các ông đã “gián tiếp phá hoại nền kinh tế đang chết dở” của VN không? Công nhân không có chỗ gửi con thì làm sao họ đi làm? Họ không đi làm thì lấy tiền đâu đóng thuế để nuôi các ông, mà các ông đi hạch sách người ta? (Trong từng hạt cơm các ông nhai trong miệng, có mồ hôi nước mắt của nhân dân đấy các ông ạ!) Nếu chế độ này còn nghĩ tới dân, còn biết nghĩ tới sự sống còn của chế độ thì phải trừng trị ngay những kẻ đã viết “những bài báo khốn nạn” này đi! Chính những kẻ viết những bài bào này là những kẻ đã “gián tiếp làm tổn thương lòng tin của nhân dân vào chế độ”! 

7. Một đất nước “đĩ nhiều hơn tu sĩ”! 
Khi viết bài này, người viết bổng nhớ tới cố mục sư tiến sĩ Lê Hoàng Phu. (Ms LHP)
Khi sắp rời VN trước biến cố 30/4 năm 1975, mục sư LHP có tâm tình với các mục sư “ở lại” rằng: “Anh em phải chuẩn bị tinh thần để sống chung với người cộng sản”. Mục sư Phu nói tiếp: “Tôi thấy ở những quốc gia cộng sản, người ta coi trọng con đĩ hơn là tu sĩ, vì họ cho rằng con đĩ nó còn làm ra tiền, còn tu sĩ… với họ không ích gì!”
Một quốc gia cho phép người ta xúc phạm tu sĩ thì đừng nói đến việc “dạy đạo đức cho xã hội”! Tu sĩ lẽ tất nhiên họ không phải là những vị thánh, nhưng ít ra họ cũng mong mình được “nên thánh”! Tôn trọng tu sĩ là gián tiếp xây dựng đạo đức xã hội. Một xã hội cho phép người ta công khai “xúc phạm tu sĩ” dù không có bằng cớ… là một xã hội sẽ “sản sinh ra đĩ nhiều hơn tu sĩ”! Thống kê lại trên xã hội Việt nam trải qua "nền văn hóa XHCN" như hiện nay, không biết là “đĩ với tu sĩ” ai nhiều hơn!?
Đừng trách vì sao xã hội băng hoại về đạo đức! 

Huỳnh Thúc Khải

LHS- 25/8/2014