• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Bị Bán Và Chuộc Lại…


Bị Bán Và Chuộc Lại…

Vì tôi và dân tộc tôi đã BỊ BÁN để hủy diệt, giết chết, và làm cho hư mất đi…” (Ê-xơ-tê 7: 4)
Giô-sép BỊ BÁN làm tôi mọi.” (Thi thiên 105: 7)
Nầy, các ngươi BỊ BÁN, là tại tội lỗi mình…” (Ê-sai 50: 1)
Vì Đức Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi đã BỊ BÁN nhưng không; cũng sẽ được CHUỘC LẠI chẳng bằng tiền bạc.” (Ê-sai 52: 3)
“… Nhưng tôi là tánh xác thịt đã BỊ BÁN CHO TỘI LỖI… bởi tôi có ý muốn làm điều lành, nhưng KHÔNG CÓ QUYỀN làm trọnKhi tôi muốn làm điều lành, thì điều dữ dính dấp theo tôibắt mình phải làm phu tù cho luật của tội lỗi, ... Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy? Cảm tạ Đức Chúa Trời, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta!” (Rô-ma 7: 14-25)

 Kết quả hình ảnh cho cứu chuộc
***
Cái gì đã bị bán thì không còn quyền hạn gì nữa… Nó hoàn toàn mất quyền tự chủ:
Dân Y-sơ-ra-ên “bị bán” và họ đã rơi vào thế hoàn toàn bị bất lực, không có khả năng chống cự hoặc tự cứu…
Vì tôi và dân tộc tôi đã BỊ BÁN để hủy diệt, giết chết, và làm cho hư mất đi…” (Ê-xơ-tê 7: 4)
Giô-sép bị các anh bán và trở thành một kẻ nô lệ, không có quyền tự giải thoát… (Thi thiên 105: 7)
Dân Y-sơ-ra-ên đi làm phu tù, nô lệ ở Ba-bi-lôn là vị tội lỗi của họ… “Nầy, các ngươi BỊ BÁN, là tại tội lỗi mình…” (Ê-sai 50: 1)
Một cô gái đã lỡ “bán mình” cho động mại dâm hoặc các băng đảng xã hội đen… thì cô ta không còn có quyền trên bản thân mình nữa, trừ khi ai đó “trả một giá” để cô ấy được… tự do!
Về phương diện tội lỗi và ơn cứu chuộc trong Chúa cũng vậy. Thánh Kinh cho biết: chúng ta đã BỊ BÁN cho quyền lực tối tăm là Sa-tan, chúa đời này, thần tối tăm, kẻ thù nghịch cùng Đức Chúa Trời… và chúng ta hoàn toàn không có quyền để tự cứu hoặc chọn điều “lành”, điều công nghĩa… Trái lại, khi quyết định làm điều “đúng” (công nghĩa) thì ngay lập tức, có một quyền lực vô hình, quyền lực của điều ác, điều xấu, quyền lực của sự tối tăm sẽ kéo chúng ta ra xa khỏi quyết định ấy, như Phao-lô đã nói: “Khi tôi muốn làm điều lành, thì điều dữ dính dấp theo tôiBẮT MÌNH PHẢI làm PHU TÙ CHO LUẬT CỦA TỘI LỖI, ... Khốn nạn cho tôi!” (Rô-ma 7: 21-24)
Tôi, người viết bài này nói với anh chị em nào còn tin vào lý thuyết hoặc quan điểm (thần học) cho rằng: sự cứu rỗi còn tùy thuộc vào “ý chí tự do” của con người… rằng đó là MỘT LÝ THUYẾT SAI LẦM! Vì sao?
Ngay trong vườn Ê-đen Chúa phán với A-đam: “…Một mai ngươi ăn chắc sẽ CHẾT…”! (Sáng thế ký 2: 17)
Chúng ta hiểu thế nào là “chết”? Người chết có quyền gì trên sanh mạng hay thân thể hay bất cứ điều gì thuộc về mình không? Tất nhiên là không. Ngay tại vườn Ê-đen, con người đã bị bán cho quyền lực của sự tối tăm, họ không còn quyền hạn trong việc chọn điều “lành” (điều công nghĩa) và khi trong họ có ý muốn chọn điều “công nghĩa” thì ngay lập tức có một quyền lực vô hình kéo họ ra khỏi quyết định ấy… như Phao-lô đã nói. – “Như trong A-đam mọi người đều CHẾT” (I Cô-rinh-tô 15: 22) - Và vì vậy, con người hoàn toàn không có khả năng quyết định “tin nhận ơn tha thứ của Đức Chúa Trời qua Đấng Christ” trừ khi có sự can thiệp của Thánh Linh… như sứ đồ Phao-lô có nói “Nếu không cảm Đức Thánh Linh, cũng chẳng ai xưng Đức Chúa Jêsus là Chúa!” (I Cô-rinh-tô 12: 3) Nói cách khác là “nếu không được Thánh Linh giúp đỡ thì KHÔNG MỘT AI có khả năng quyết định tin nhận Chúa Jesus để được tha thứ và được cứu”!
Sự cứu rỗi theo Kinh thánh là “sự biết trước và chọn trước” của Đức Chúa Trời trên đời sống của ai đó, mà chúng ta thường gọi là “tiền định”! (Ê-phê-sô 1: 4) Kinh thánh chép rằng: Trước khi sáng thế Đức Chúa Trời chọn một số người để được cứu và chọn ai thì Chúa đã biết rồi! Chúa chọn ai thì người đó “không thoát”! (Phao-lô trên đường Đa-mách) Ngược lại Chúa không chọn thì chúng ta là ai mà “phí sức”? Chúng ta làm hết khả năng mình, còn cứu ai là việc của Chúa, không phải việc của chúng ta! Cho dẫu chúng ta có trể nãi trong công việc Chúa thì “ý chỉ của Chúa vẫn luôn được thành”, vì Chúa toàn năng và toàn ái… (Ê-xơ-tê 4: 13)
Chúa đổ huyết chuộc tội là “giá trả” để chuộc lại con người (khỏi quyền lực Sa-tan)… nhưng không phải tất cả nhân loại, mặc dù hết thảy nhân loại ai quyết định tin thì được cứu rỗi… Tuy nhiên, ý chí tự do của con người đã “bị bán cho tội lỗi”, bị “phục dưới quyền của tội lỗi”, ma quỷ… và họ không có quyền để quyết định “chọn điều đúng” hoặc “chọn con đường sống”… trừ khi Thánh Linh là Thần Linh Đức Chúa Trời cảm thúc trong họ để có thể tự do mà đến với quyết định ấy!
Một trong những SAI LẦM của thế hệ chúng ta là chúng ta… bị “dạy dỗ sai” mà không hề biết… Chúng ta được dạy rằng: phải nổ lực rao giảng Tin lành để cứu nhiều người (dân tộc VN)… Tuy nhiên, chúng ta quên một điều hoặc không được dạy rằng chúng ta mỗi người được cứu thật sự là bởi sự thương xót và ân điển của Đức Chúa Trời (tôi nhấn mạnh chữ “thật sự” là vì có nhiều người cứ tưởng mình là Cơ-đốc-nhân, mà thật sự là chưa biết mình đã được cứu chưa…). Bên cạnh đó, một khi Đức Chúa Trời đã định cứu ai (tiền định) thì người đó “không thể thoát” (vì Chúa toàn năng và toàn ái…)… Ngược lại Chúa không định cứu ai đó… thì mọi nổ lực của chúng ta là “phí công, vô ích” hoặc chúng ta đang “đánh gió, chạy bá vơ”… Chính sự nổ lực “phát triển Hội thánh” (thật ra là phát triển con số tín đồ của giáo hội) đã đưa Hội thánh rơi vào tình trạng “dân tạp nhiều hơn Dân Chúa”, “cỏ lùng nhiều hơn lúa mì” và… “dê nhiều hơn chiên”…! Trong hàng ngũ tín đồ cũng như chức sắc, giáo phẩm đầy dẫy nhưng con người “lấy bụng mình làm chúa, chỉ tư tưởng về việc thế gian” hoặc “mượn đạo tạo đời”, “buôn thần bán thánh” v.v… Ngay cả nhiều ông lên tới “Hội trưởng” mà sự thật cũng chỉ là một tay “trốn lính gặp thời”, chứ chưa phải là một người đã được tái sanh, được kêu gọi để làm mục sư… Tình trạng này làm cho Hội thánh không còn “là muối, là đèn” trong thế gian…!
Một trong những lý do Chúa “đóng cửa Thần học viện Nha trang” là vì ở đó không hề dạy cho người ta một “quan điểm thần học nào đúng đắn” để làm nền tảng cho sự hầu việc Chúa cả! Hệ quả là cả một thế hệ (chức sắc) ra từ nơi đây “chẳng hiểu biết gì về thần học cả”! Phần lớn, nếu không muốn nói là hầu hết họ đều mượn chiếc áo mục sư để… hành nghề mà sống! Sự giảng dạy của họ có rất nhiều điều mâu thuẩn… mà không phải ai cũng nhận diện ra!
Sau năm 1975, Chúa có dấy lên phong trào “hội thánh Tư gia”… Phong trào này đưa một lớp người “thoát khỏi quyền lực hư hỏng của giáo hội” (trước năm 1975) để xây dựng một thế hệ mới: Một thế hệ “sống cho lẽ thật”… Tuy nhiên, thế hệ này cũng bị… “đô-la làm cho băng hoại” và phần lớn lớp “mục sư tư gia” cũng chẳng chịu tìm kiếm Chúa để Chúa chỉ cho một “đường lối đúng đắn” (định hướng thần học) để “xây lại sự đổ nát”… Trái lại, họ cũng “tiếp tục đổ nát”…! Thậm chí còn “hơn tổ phụ mình” (trước năm 1975)
Nhưng… “Ý Chúa luôn được thành”!
Khi chúng ta hiểu sai về thần học chúng ta sẽ rơi vào tình trạng của một người “đánh gió, chạy bá vơ”… Cả một thế hệ “chạy đua nhưng không bao giờ về đích”…! Lẽ tất nhiên Chúa cũng dùng hoặc tể trị trên sự ngu dại ấy để “Tin lành được giảng ra”… Còn cứu ai, ai được cứu thì Chúa… đã biết rồi!

Tt.Ms HTK
3/2/2018

Thứ Tư, 7 tháng 2, 2018

Hòn Đá Si-Ôn Và Bàn Tiệc Cho Hàng “Đại Thánh”!


Hòn Đá Si-Ôn Và Bàn Tiệc Cho Hàng “Đại Thánh”!

"Nầy ta để tại Si-ôn một hòn đá ngăn trở, tức là hòn đá lớn làm cho vấp ngã..." (Rô-ma 9: 33)

"Lại, Đa-vít có nói:
Ước gì bàn tiệc của họ trở nên bẫy,
Lưới, nên dịp vấp chân và sự phạt công bình cho họ..." (Rô-ma 11: 9)

Kết quả hình ảnh cho Hòn Đá Si-Ôn
***
Rô-ma 9-11, sứ đồ Phao-lô luận về sự “tiền định” rất rõ ràng…
Riêng hai câu Kinh thánh được trích trên đây nói về hòn đá làm cho vấp ngã và “bàn tiệc” dành cho những người lãnh đạo Do thái giáo…

1. Hòn đá gây vấp ngã: Phao-lô luận rằng, một phần dân Y-sơ-ra-ên sẽ bị vấp ngã, sa vào sự cứng lòng mà chỉ một số “sót lại” (số ít) trong họ được cứu mà thôi. Điều đó cho thấy Chúa “định cho một số người bị hư mất” (dù là dân Y-sơ-ra-ên) chứ không phải ai muốn tin là dễ dàng tin để được cứu… Dĩ nhiên, trong Y-sơ-ra-ên, tức tuyển dân là thế thì dân ngoại cũng như thế… sự cứu rỗi là do Chúa chọn và “định trước” cho người nào được là được, chứ không bởi ý chí tự do mà con người “muốn là được”!
Nầy ta để tại Si-ôn một hòn đá ngăn trở, tức là hòn đá lớn làm cho vấp ngã;”
Chúa phán rằng Ngài sẽ đặt tại Si-ôn một hòn đá “chắn đường”, hòn đá làm cho nhiều người vấp ngã.
Si-ôn là “nơi thánh”… Nó là "nơi cao", ám chỉ thành phần lãnh đạo Do thái giáo, chức sắc, lãnh đạo tôn giáo… Người Do thái, đặc biệt là hàng ngũ tư tế, lãnh đạo tôn giáo họ “ghì mài, miệt mài” trong sự tìm kiếm sự xưng công bình bởi luật pháp… Và mặc dù Phao-lô đã luận giải và chỉ ra rất rõ ràng rằng “Đấng Christ là sự cuối cùng của luật pháp” để ai tin thì được xưng công bình… (10: 4) dầu vậy thì phần lớn giới lãnh đạo Do thái giáo vẫn không tin hoặc không muốn tin… Sự “miệt mài, ghì mài” của họ trong đường lối “chánh thống, truyền thống” của Do thái giáo, khiến họ không thấy, không tin… chính là điều mà Phao-lô nói rằng: đó là sự ứng nghiệp Kinh thánh: “Chúa đặt một hòn đá lớn ngăn trở, hòn đá làm cho nhiều người (lãnh đạo) vấp ngã tại Si-ôn”…
Sự vấp ngã của phần lớn lãnh đạo tôn giáo (trong Y-sơ-ra-ên) như đã được “tiền định”… Nên họ không thể vượt qua hòn đá ngăn trở, mà Chúa đã đặt trên đường lối của họ… Hòn đá đó chắn đường họ, khiến họ không thể nào “vượt qua” để đi đến thiên đàng… Trái lại, họ sẽ “quẹo”, tránh hòn đá đó để đi đến… hỏa ngục! Hòn đá đó có thể là “Đấng Christ”, hoặc cũng có thể là “đường lối chánh thống của Do thái giáo”…!

2. Bàn tiệc:
Ước gì bàn tiệc của họ trở nên bẫy,
Lưới, nên dịp vấp chân và sự phạt công bình cho họ;
” (Ro. 11: 9)
Nói đến “bàn tiệc” là nói đến “sự ưu đãi, quyền lợi”… (Thi thiên 23)
Phao-lô trích dẫn câu Thi thiên của Đa-vít rằng “Ước gì bàn tiệc của họ trở nên bẫy, Lưới, nên dịp vấp chân và sự phạt công bình cho họ”… Phao-lô đang nói đến thành phần lãnh đạo Do thái giáo, là những người mà phần lớn sẽ bị hư mất như đã được “tiền định”… Phao-lô trích dẫn câu của Đa-vít trong cựu ước để nói rằng “bàn tiệc của giới lãnh đạo Do thái giáo” sẽ trở nên bẫy và lưới khiến họ hư mất đời đời… Mặc dù họ rất “am hiểu Kinh thánh” và “có lòng sốt sắng về công việc Đức Chúa Trời”… (Ro. 10: 2)
Một trong những lý do khiến giới lãnh đạo Do thái giáo không thể “vượt qua hòn đá ngăn trở của Do thái giáo” để tin nhận Đấng Christ và được sự “xưng công bình bởi đức tin”… đó chính là “quyền lợi của giáo hội dành cho họ”! Giáo hội nào và thời kỳ nào cũng luôn dành quyền lợi ưu tiên cho thành phần lãnh đạo “chóp bu”, cao nhất… Nếu đi ngược lại quan điểm “chánh thống của giáo hội” (dù điều đó là đúng Kinh thánh) thì ai đó nhất định sẽ bị truất phế, bị mất tất cả những gì thuộc về “quyền lợi dành cho hàng giáo phẩm cao nhất”! Đây là một cái giá khó trả, một “hòn đá” không dễ ai cũng vượt qua… Do đó Phao-lô trích dẫn câu của Đa-vít “Ước gì bàn tiệc của họ trở nên bẫy, …nên dịp vấp chân và sự phạt công bình cho họ…” – Họ trung thành với giáo hội và quan điểm của giáo hội… bởi vì quyền lợi ở đó cao quá! Họ không thể nào “từ bỏ bàn tiệc” để “bước đi với lẽ thật” để được “xưng công bình” (được cứu).
Điều này xảy ra không chỉ ở lãnh đạo Do thái giáo, mà nó sẽ còn và hiện đang diễn ra trong các giáo hội Cơ-đốc-giáo ngày nay… Rất nhiều giáo hội Tin lành (tư gia lẫn truyền thống) ngày nay biết rõ “lãnh đạo chóp bu bước đi và làm sai Kinh thánh”… nhưng phần lớn hàng giáo phẩm bên dưới “thấy mà không dám nói”… Ngay cả những người ở trong ban lãnh đạo cao nhất (Tổng hội, Tổng liên hội) cũng có một thái độ tương tự… Họ “làm thinh để được yên thân và hưởng quyền lợi dành cho hàng lãnh đạo, giáo phẩm”! Họ không thể trả giá để “vượt qua quan điểm” của giáo hội để bước đi theo lẽ thật… bởi vì… quyền lợi ở đó… cao quá. Quyền lợi của giáo hội ban cho mục sư, hàng giáo phẩm chính là “bàn tiệc” mà Đa-vít cũng như Phao-lô đã nói… Cái “bàn tiệc” ấy có thể là “lưới và bẫy” để đưa họ xuống địa ngục… Thế nhưng, có lẽ Chúa cũng muốn cho những thành phần ấy, những kẻ miệng thì nói hầu việc Chúa mà thực ra là “lo cho cái bụng mình”… giống như thành phần lãnh đão Do thái giáo… Những thành phần ấy “xứng đáng đi địa ngục”!

Ai có tai mà nghe, hãy nghe!

LHS- 7/2/2018

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Tư Tưởng… Lạ!


Tư Tưởng… Lạ!


Tư tưởng ngu dại là tội lỗi;
Kẻ nhạo báng lấy làm gớm ghiếc cho loài người
.” (Châm ngôn 24: 9)


Kết quả hình ảnh cho mục sư Phan quang Trung
(Ms. Phan Quang Trung)

***

Gần đây có một mục sư lên bục giảng nói rằng: Một số con cái Chúa ngày nay lên FB nói và viết những điều có “tư tưởng lạ”… Nghịch với quan điểm và tín lý của giáo hội…!

Thế nào là “tư tưởng lạ”?

Tư tưởng là tư tưởng… Đức Chúa Trời cho người ta có quyền tự do suy nghĩ và phát biểu… miễn là điều người ta nói đó có cơ sở về mặt lý luận… Còn lạ hay quen thì cũng chưa phải là tội… Vì chỉ có Kinh thánh là lời Đức Chúa Trời mới chỉ ra cái gì là đúng hay sai, tội hay không tội… Còn tư tưởng nào đó là “lạ” nhưng đúng Kinh thánh thì đáng phải học hỏi và hoan nghênh… Còn nếu nó “lạ” với giáo hội, mà đúng Kinh thánh thì giáo hội phải coi lại mình mới đúng, nếu giáo hội còn cho mình là “tôi tớ Chúa”…!

Một mục sư chỉ nên nói việc “đúng hay sai” căn cứ trên Kinh thánh để giảng dạy và gây dựng Hội thánh (tín đồ) chứ không thể nói là “lạ hay quen” để đem lên bục giảng…! Bục giảng là nơi giảng Lời Chúa chứ không phải là chỗ để nói “lạ hay quen”… mà không chứng minh được điều đó là đúng hay sai Kinh thánh!

Cũng ông mục sư này, cách đây vài ba năm, khi có người muốn đến Hội thánh nơi ông đang quản nhiệm để dự thờ phượng Chúa, người ấy gọi điện trao đổi với ông để làm quen. Ông mục sư này nói rằng: Sao không ở nhà lo việc mình mà đến Hội thánh của nơi khác làm chi? Người kia trả lời: Tôi thỉnh thoảng đi đến các Hội thánh dự để xem “sự giảng dạy của các mục sư dạo này thế nào”…! … thì ông mục sư kia trả lời hoạch tẹc: “Chẳng có ai trúng đách gì đâu… ở đó mà…? …”… rồi ông cúp máy!

Với câu nói của ông mục sư kia - ông nói trong tư cách của một mục sư – rằng “chẳng có ai trúng đách gì đâu…” có nghĩa là ông cũng khẳng định rằng trong giới mục sư từ nhà thờ đến tư gia đều “chẳng có ai trúng”, chẳng có ai đúng, chẳng có ai có tư cách hoặc giảng dạy đúng… v.v… Một câu nói rất sổ sàng và hoạch tẹc… Câu nói ấy thiết tưởng nó cũng nói lên “tư cách thật sự của ông ta” trong khi ông đang mặc chiếc áo mục sư mà giáo hội cấp cho ông…! Có lẽ với ông, tư tưởng ông muốn nói rằng “không có thằng mục sư nào đứng đắn”… cả! Và ông cúp máy! (Với giọng nói hằn học và khinh bỉ… ông nói như vậy và cúp máy) Từ đó, người viết bài này âm thầm theo dõi chức vụ của ông mục sư này… Và mới đây, được biết, Hội thánh nơi ông đang quản nhiệm họ rất than phiền về đời sống và chức vụ của ông…! Với họ, ông là “nan đề, là thảm họa cho họ” trong mấy năm ông về làm quản nhiệm… (sự thật là Hội thánh đó không có mời ông, mà ông về đó là sự “lấp đầy, thay thế cho người được mời nhưng không đến”… họ phải chấp nhận ông một cách bất đắc dĩ…) Và khi nghe tin ông “rút” không tiếp tục làm quản nhiệm Hội thánh của họ nữa thì họ phần lớn đều… mừng thầm! Họ nhiều lần gần như muốn “đuổi khéo” ông… Ông biết rõ nhưng cũng “giả vờ không biết”!

Là một tôi tớ Chúa (mục sư) nhưng chỉ biết dựa vào bề trên (Tổng liên hội) để cũng cố địa vị của mình mà không coi Hội thánh nơi mình chịu trách nhiệm ra gì…! Khi đối diện với tôi tớ khác thì nói năng hoạch tẹc… Trên bục giảng, trước mặt con cái Chúa thì “đóng kịch rất tài”…! Một người như vậy làm sao có thể chăn bầy là Hội thánh của Đức Chúa Trời để gây dựng và “làm gương cho tín đồ”? Tất cả những gì ông ta làm là để “giữ vững cái ghế mà lãnh lương” hằng tháng, chứ tôi tớ Chúa gì? Với thực trạng và tư cách, nói năng như vậy, người ta có quyền đặc câu hỏi với ông mục sư này: Hồi đó xách cặp vào Thần học viện Nha trang, với ông là để trốn lính hay được Chúa kêu gọi?

Trong tư cách của một mục sư, đầy tớ Chúa… Khi nói với một tôi tớ khác, ông nói “chẳng có thằng nào trúng đách gì đâu”… Có nghĩa điều đó chính là tư tưởng của ông. Chính cái tư tưởng này mới thật sự là “tư tưởng lạ”! Bởi vì hầu hết các tôi tớ Chúa đều biết: Con người có thể bất toàn, nhưng phải có người đúng, kẻ sai… Phải có người được Chúa gọi vào chức vụ và cũng có người đi vào chức vụ vì những lý do khác… (kẻ giả mạo, mục sư giả, giáo sư giả…) Còn nếu ông khẳng định “thằng nào cũng như thằng nào” (cũng một lũ trốn lính kiếm cơm như nhau...) thì tư tưởng của ông đúng là “lạ”! Có thể vì ông lớn lên và “thi hành chức vụ” trong môi trường giáo hội Tin lành VN (CMA) và trong con mắt ông “hầu hết là thế” nên “tư tưởng của ông là thế”… chứ Kinh thánh thì không nói vậy! Kinh thánh nói có những đầy tớ thật và cũng có những đầy tớ giả…! Có những người hầu việc Chúa vì ơn gọi, mà cũng có những người hầu việc Chúa “vì… cái bụng mình”! (Phi. 3: 19)

Nhơn vì ông nói con cái Chúa có “tư tưởng lạ”, nên cũng xin được nói để mọi người biết “tư tưởng của ông mục sư này… có lạ” không?

Kinh thánh chép:

Tư tưởng ngu dại là tội lỗi;
Kẻ nhạo báng lấy làm gớm ghiếc cho loài người
.” (Châm ngôn 24: 9)

Tư tưởng lạ chưa phải là tội lỗi, chỉ có “tư tưởng NGU DẠI” mới bị kể là tội lỗi… (Châm ngôn 24: 9)

Tư tưởng ngu dại cùng với “lời của kẻ nhạo báng” mới bị kể là tội lỗi… (Châm ngôn 24: 9) Khi một người trong tư cách là mục sư nói rằng “chẳng có thằng (mục sư) nào trúng đách gì”… thì đó là một “lời nhạo báng” và là một “tư tưởng ngu dại”!

Ông mục sư này có nhiều người thân trong gia đình làm “chức lớn trong Tổng liên hội”… Tất nhiên họ sẽ tạo “ô dù cho ông”, để ông tiếp tục được thuyên chuyển đến những nơi khác… Nhưng chắc chắn với một người như vậy thì sẽ là một thảm họa cho Hội thánh nào mà ông sẽ về làm quản nhiệm…!

Kết quả hình ảnh cho Tin lành phú lâm





LHS- 31/1/2018

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2018

Phép Vua Có Thua Lệ Làng…?


Phép Vua Có Thua Lệ Làng…?

Theo Kinh thánh: Nam nữ có bình quyền, bình đẳng không?
Kinh thánh: Ê-xơ-tê 1.
Khi chiếu chỉ của vua làm đã được truyền khắp trong nước vua… thì các người vợ tất phải TÔN KÍNH CHỒNG MÌNH, từ người sang trọng cho đến kẻ nhỏ hèn… vua bèn… hạ chiếu… mà bảo rằng mỗi người ĐÀN ÔNG PHẢI LÀM CHỦ của nhà mình, và lấy tiếng bổn xứ mình mà DẠY BIỂU.” (Ê-xơ-tê 1: 20-22)

Kết quả hình ảnh cho nam nữ bình đẳng 
***
Sách Ê-xơ-tê mở đầu bằng một chương, giới thiệu bối cảnh vì sao Ê-xơ-tê được vị hoàng hậu…
Vua A-suê-ru đang uống rượu cao hứng, truyền lệnh đem hoàng hậu Vả-thi đến để phô bày vẻ đẹp của bà cho các quan đại thần cùng chiêm ngưỡng… Điều này lẽ ra hoàng hậu Vả-thi phải tự hào với các người nữ, vì mình có một nhan sắc tuyệt trần… Tuy nhiên, hoàng hậu đã không đến theo lệnh truyền của vua… Điều gì khiến bà có một quyết định “coi thường mạng vua” như vậy? Bà không nghĩ rằng làm như vậy là “mất mặt vua” trước mặt bao nhiêu quần thần và dân chúng sao?
Điều gì khiến hoàng hậu Vả-thi bất tuân mạng lệnh vua, chúng ta cũng chỉ suy đoán thôi, vì Kinh thánh không nói rõ. Không ai có thể dám bất tuân mạng vua A-suê-ru trong thời điểm đó, ngoại trừ bà là “vợ vua”… Có lẽ bà nghĩ rằng “ông không thể làm gì mình, bởi vì ông là vua, ông không thể đánh hay phạt vợ”… hoặc bà nghĩ rằng: Trên đời này không ai đẹp hơn bà, nên vua cũng không thể nào bỏ bà để lập một hoàng hậu khác… Hoặc có thể lúc ở nhà, trong mối quan hệ gia đình, đôi lúc “ông nói bà không nghe”, rồi ông cũng bỏ qua… Cho nên lần này dù là các quan đại thần đến truyền lệnh cho bà đến ra mắt vua và các quần thần thì bà cũng… “mặc kệ ông đi”! Hoặc cũng có thể bà có hơi chút “tự ái đàn bà”… Rằng vì sao mình nhan sắc như vầy cũng chỉ để “làm hoa cho người ta ngắm”… Trong khi đó, giới phụ nữ rất nhiều người đẹp và tài sắc vẹn toàn… sao không “ngang hàng” với đàn ông trong việc quản trị nhà nước hoặc gia đình…? (Trong lúc vua đãi tiệc các quần thần thì hoàng hậu cũng tổ chức đãi tiệc các người nữ trong cung vua…) Hoàng hậu Vả-thi đã coi lệnh truyền của vua như “một lời nói chơi”… Bà không đến theo lệnh của vua…
Lời bàn của Mê-mu-can, một hoạn quan của vua:
Mê-mu-can thưa trước mặt vua và các quan trưởng rằng: Vả-thi chẳng những làm mất lòng vua mà thôi, nhưng lại hết thảy những quan trưởng, và dân sự ở trong các tỉnh của vua A-suê-ru; vì việc nầy ĐỒN RA trong các người nữ, KHIẾN HỌ KHINH BỈ CHỒNG MÌNH, nói rằng vua A-suê-ru có biểu dẫn hoàng hậu Vả-thi đến trước mặt vua, mà nàng không có đến. Ngày nay, các vợ quan trưởng Phe-rơ-sơ và Mê-đi mà đã hay việc hoàng hậu đã làm, cũng sẽ nói một cách với chồng mình, RỒI SẼ CÓ LẮM ĐIỀU KHINH BỈ và CƠN GIẬN.” (Ê-xơ-tê 1: 16-18)
Nếu vua A-suê-ru bỏ qua việc này thì “đất nước sẽ loạn”… Sự nổi loạn đó sẽ bắt đầu từ gia đình ra đến xã hội. Tất cả mọi người đàn bà sẽ coi chồng mình “không ra gì”, hoặc sẽ coi mình “ngang hàng với chồng”, cái mà xã hội ngày nay gọi là “nam nữ bình quyền, bình đẳng”…! Dù rất thương yêu Vả-thi, nhưng vua A-suê-ru buộc phải ký một sắc lệnh “truất phế ngôi vị hoàng hậu của Vả-thi”… Cấm không bao giờ được đến trước mặt vua cho đến khi qua đời!
Những ngày sau đó, vua thương nhớ Vả-thi (2: 1)… nhưng cái gì vua đã ký thành lệnh thì không thay đổi được… Người ta phải tìm cho vua một vị hoàng hậu khác là Ê-xơ-tê để thay thế cho Vả-thi…
Cái giá mà hoàng hậu Vả-thi đã trả thật quá đắt khi chỉ “một phút khinh suất mạng lệnh của vua và của chồng”! Nhưng không thể vì một người phụ nữ, dù là hoàng hậu mà để cho đất nước và bao nhiêu gia đình phải LOẠN!
Có lẽ trong gia đình, thỉnh thoảng bà Vả-thi cũng “không coi lời nói của chồng ra gì”… và điều này đã thành “lệ làng” (nếp quen trong gia đình)… Và lần này trước mặt bao nhiêu quần thần, “phép vua đã cũng phải thua lệ làng” lần nữa…! Nhưng đây là việc trọng đại trước ba quân thiên hạ, chứ không phải là “chuyện trong nhà của vua”… (dù trong nhà vua cũng phải làm gương) Ở trong nhà “phép vua có thể thua lệ làng” (lệnh ông không bằng cồng bà) nhưng đã ra đến quốc gia, xả tắc thì không thể “đàn bà ngồi trên cổ đàn ông” như thế được! Tất cả sẽ LOẠN nếu để việc này trôi qua…!

Thưa quý vị và các bạn!
Quan niệm “nam nữ bình đẳng” là “giáo lý của Sa-tan”, kẻ thù nghịch của Đức Chúa Trời luôn tìm mọi cách hủy diệt loài người và khiến họ đi ngược lại với ý muốn của Đức Chúa Trời!
Xuyên suốt Kinh thánh, không có khái niệm nào cho thấy “nam nữ bình đẳng” là ý muốn của Đức Chúa Trời cả! Trái lại:
- Đàn ông phải cao hơn đàn bà một bực. (I Cô-rinh-tô 11: 3)
- Đàn ông làm chủ và lãnh đạo gia đình.
- Đàn ông lãnh đạo (cai trị) đàn bà, dù là trong gia đình hay xã hội (Hội thánh).
Giáo hội nào cho phép phụ nữ làm mục sư, họ đã đi ngược lại lời Đức Chúa Trời và vì họ không hiểu lời Đức Chúa Trời!

HTK
Chúa nhật 14/1/2018

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

Thông Báo: FACEBOOK Huỳnh Thúc Khải BỊ GIẢ MẠO!

Thông Báo: FACEBOOK Huỳnh Thúc Khải BỊ GIẢ MẠO!

 Kết quả hình ảnh cho facebook
Hiện nay Facebook của tôi: Huỳnh Thúc Khải đã bị một số kẻ "không tốt" đã mạo danh và làm cho trang của tôi bị "tạm đóng"... Mọi trang FB "Huỳnh Thúc Khải" hiện nay trên FB không phải của tôi... Các trang đó là MẠO DANH...
Xin thông báo để quý vị và các bạn biết rõ... Đến khi nào khôi phục được trang thì tôi sẽ thông báo lại.
Có lẽ mới đây do đưa lên thông tin về "mục sư hội trưởng Lutheran" ở Phú Lý, Vĩnh Cửu, Đồng nai LỢI DỤNG TRẺ MỒ CÔI.. nên trang FB của tôi bị đánh phá...!

Kết quả hình ảnh cho Trẻ mồ côi ở Phú lý, Vĩnh Cửu, đồng nai

Nay thông báo! 

LHS- 5/1/2018