• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Ba, ngày 27 tháng 1 năm 2015

Kẻ Ác Rơi Vào Bẫy…



Kẻ Ác Rơi Vào Bẫy…
Ta là Đấng đã lấy cát làm bờ cõi biển, bởi một mạng lịnh đời đời, không vượt qua được. Sóng biển dầu động, cũng không thắng được; biển dầu gầm rống, cũng không qua khỏi nó

Vì trong vòng dân ta có những kẻ ác; chúng nó hay rình rập, như người nhử chim, gài bẫy giăng lưới, mà bắt người ta…” (Giê-rê-mi 5: 22; 26)

 (Cạm Bẫy)
***
1. Hội thánh giống như bờ cát biển:
Ngày nay con người, với khoa học tiến bộ, nhiều bờ biển nhân tạo dù được xây dựng bằng những vật liệu, kết cấu bởi công nghệ cao, kỹ thuật tiên tiến nhất… vẫn không bảo vệ được lâu dài, chỉ một thời gian rồi cũng sạt lở… vì bị sóng đánh. Nhưng những bờ biển thiên nhiên mà Chúa tạo dựng xưa nay, vẫn cứ còn mãi trải qua bao nhiêu giông tố của biển cả…
Theo nguyên lý tự nhiên thì bờ biển được cấu tạo bằng một bờ cát dày, dài và rộng… khi sóng biển đánh vào, dù là mạnh nhất thì cát chỉ theo nước biển tung lên cao rồi lại rớt xuống ngay chổ đó, nó không bị trôi ra ngoài vì sóng đánh vô bờ, giựt ra rồi lại đánh vô… Những hạt cát cứ tung lên rồi lại chìm xuống nơi đó chứ không đi đâu xa… Và cứ như vậy, bờ biển muôn đời vẫn là bờ biển, “Sóng biển dầu động, cũng không thắng được; biển dầu gầm rống, cũng không qua khỏi nó
Không có quyền lực nào thắng hơn Hội thánh (Ma-thi-ơ 16: 18), điều đó cũng giống như sóng biển không bao giờ có thể vượt qua giới hạn mà Chúa đã định cho nó.
Những con cái Chúa- Cơ-đốc-nhân khi bị “sóng đánh” (bắt bớ, hoạn nạn…), họ giống như những hạt cát bị sóng đánh tung lên, nhưng rồi cũng chìm xuống tại nơi đó. Khi sóng biển hết gầm thét thì bờ biển vẫn là bờ biển đẹp đẻ như ngày nào… “Sóng biển dầu động, cũng không thắng được; biển dầu gầm rống, cũng không qua khỏi nó” (Giê-rê-mi 5: 22)
Sa-tan áp dụng mọi biện pháp, vận dụng tất cả mọi khả năng của nó trong những ngày cuối cùng này để tấn công Hội thánh... nhưng cũng như sóng biển không bao giờ vượt qua bờ biển thế nào thì Sa-tan cũng sẽ không bao giờ thắng hơn được Hội thánh. Càng tấn công Hội thánh Sa-tan sẽ càng “mệt mỏi”, giống như “những hạt cát”- tức người của Chúa, Hội thánh có thể tản lạc nhưng một lúc nào đó họ cũng sẽ tụ lại và họ vẫn là Hội thánh…

2. Kẻ ác trong vòng dân ta:
“Vì trong vòng dân ta có những kẻ ác; chúng nó hay rình rập, như người nhử chim, gài bẫy giăng lưới, mà bắt người ta…” (Giê-rê-mi 5: 26)
Phao-lô ngày xưa cũng từng gặp “nguy với anh em giả dối”… (II Cô-rinh-tô 11: 26; Ga-la-ti 2: 4)
Trong vòng dân sự Chúa ngày xưa cũng như Hội thánh ngày nay: Luôn có những “kẻ ác hay rình rập”. Những người này họ có một sứ mạng mà tổ chức của họ đã giao, là “trà trộn vào trong Hội thánh- dân sự Chúa trong vai một con cái Chúa”, hoặc một “Cơ-đốc-nhân”, hoặc có khi họ là một “mục sư”… Mục đích của những người này là “rình rập, gài bẫy, giăng lưới”… để “bắt người ta” như bắt chim… Mục đích của họ là phá Hội thánh và hại các tôi tớ thật của Chúa bằng mọi thủ đoạn từ sâu hiểm, đến hạ cấp nhất… (Khải huyền 2: 24)
Kẻ đi “bắt chim” là vì lợi. Họ bắt chim đem đi bán để kiếm tiền. “Nhà chúng nó đầy sự dối trá, cũng như lồng đầy chim vậy, vì đó chúng nó trở nên lớn và giàu…” (c. 27)
Những kẻ đi rình rập, gài bẫy hại các tôi tớ Chúa họ cũng vì tiền- vì một phần thưởng nhất định nào đó từ người sai họ (được thăng cấp, có lương cao, có cơ hội nắm giữ, khai thác nhiều tiền bạc…). Nhưng Lời Chúa cũng có phán “Hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao? Và ví không theo ý muốn Cha các ngươi, thì chẳng hề một con nào rơi xuống đất.” (Ma-thi-ơ 10: 29)
Họ gài bẫy để bắt chim, nhưng khi họ đụng phải người của Đức Chúa Trời thì Đức Chúa Trời sẽ đưa họ vào “bẫy rập” của Ngài để họ sẽ “gặt lấy điều ác mà họ đã gieo”!
Lại, loài người chẳng hiểu biết thời thế của mình: Như cá mắc lưới, chim phải bẫy dò thể nào, thì loài người cũng bị vấn vương trong thời tai họa xảy đến thình lình thể ấy.” (Truyền đạo 9: 12)
Kinh thánh chép rằng “Loài người chẳng hiểu biết thời thế của mình”… Đôi khi một người giăng bẫy để hại người khác thì chính họ lại rơi vào cái bẫy mà họ đã giăng. “Kẻ đào hố có khi sẽ rơi vào hố mà chính họ đã đào”! (Truyền đạo 10: 8)
Trong những ngày qua, trong vòng Hội thánh của Chúa tại VN có một tôi tớ Chúa bị hại… Người đó bị đánh đến nổi phải nhập viện…
Trong vòng con cái Chúa người ta nói rằng “có một nhân vật vì lợi mà hại tôi tớ Chúa này”! Người ta nói rằng “nhân vật này chẳng yêu chuộng gì chế độ”, nhưng “lợi dụng chế độ để hại người làm mất nguồn lợi của mình” và người này đã “mượn công cụ của chế độ để làm hại tôi tớ Đức Chúa Trời”.
“…Trong vòng dân ta có những kẻ ác; chúng nó hay rình rập, như người nhử chim, gài bẫy giăng lưới, mà bắt người ta…” (Giê-rê-mi 5: 26)
Khi kẻ ác giăng lưới để hại người công bình thì Đức Chúa Trời công bình, chắc cũng sẽ “giăng lưới” trên cuộc đời họ. 

- Sóng biển không vượt qua giới hạn bờ biển thể nào thì Sa-tan không bao giờ thắng hơn được Hội thánh.
- Kẻ ác giăng lưới bẫy hại người công bình, nhưng nếu Chúa không cho phép thì “một con chim sẻ không hề rơi xuống”, trái lại, kẻ giăng bẫy sẽ bị Đức Chúa Trời trừng phạt vì đã làm một việc ác đối với tôi tớ Ngài.

LHS- 27/1/2015

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015

Tương Lai Nào Cho Đất Nước Tôi!


Tương Lai Nào Cho Đất Nước Tôi!
Thật như ta hằng sống… Thật, các nơi đổ nát, hoang vu, xứ bị phá hại của ngươi, nay có đông người ở thành ra chật hẹp quá. Những kẻ nuốt ngươi sẽ lánh xa ngươi.” (Ê-sai 49: 19)

***
Chúa là Đức Chúa Trời Hằng sống, là Chúa của mọi quốc gia, dân tộc trên đất… Mọi sự thạnh- si- bỉ- thái đều từ Ngài mà đến. Ngài có quyền làm cho mỗi quốc gia, dân tộc “dấy lên hoặc hạ xuống”…
Câu Kinh thánh trên đây nói về một tương lai phục hồi của Y-sơ-ra-ên trong một hiện tại đổ nát, hoang tàn về tất cả mọi mặt: Kinh tế, chính trị, xã hội… - “Thật, các nơi đổ nát, hoang vu, xứ bị phá hại của ngươi, nay có đông người ở thành ra chật hẹp quá”…
Vì tội lỗi của dân sự, hàng giáo phẩm vàlãnh đạo đất nước mà Chúa khiến dân tộc Y-sơ-ra-ên chịu sự trừng phạt nặng nề: Ngoại bang xâm lấn, đất nước tan hoang… Nhưng, mọi cái đều có một thời kỳ nhất định của nó: Cây roi của sự thạnh nộ cũng có lúc bị bẻ gãy… Đức Chúa Trời là Đấng hay thương xót sẽ làm sự thương xót trên mỗi một quốc gia dân tộc, đến kỳ Ngài sẽ làm điều đó.
Khi Y-sơ-ra-ên phạm tội, Chúa khiến các dân tộc xung quanh “cắn nuốt” họ tứ phía, làm cho xứ bị tan hoang… nhưng Ngài không tiêu diệt họ. “Những kẻ nuốt ngươi sẽ lánh xa ngươi” là lời hứa mà Chúa sẽ khiến những quốc gia “láng giềng tốt” sẽ lánh xa, trả lại đất đai, biển đảo mà họ đã lấn chiếm… Một tương lai phồn thịnh sẽ thay thế cho một thời kỳ đổ nát về mọi mặt, mà dân tộc Y-sơ-ra-ên phải gánh chịu trong hiện tại vì tội lỗi của họ.
Kinh thánh chép “Mọi việc dưới trời có kỳ định”. (Truyền đạo 3: 1)
Lịch sử mỗi một quốc gia- dân tộc cũng có những thời kỳ nhất định của nó.
Thật như ta hằng sống… Thật, các nơi đổ nát, hoang vu, xứ bị phá hại của ngươi, nay có đông người ở thành ra chật hẹp quá. Những kẻ nuốt ngươi sẽ lánh xa ngươi.” (Ê-sai 49: 19)
Khi tôi mất hết hy vọng về tương lai đất nước và dân tộc mình thì câu Kinh thánh trên đây là niềm an ủi, khích lệ sâu xa!

Tt. Huỳnh Thúc Khải
LHS- Chúa nhật 25/1/2015

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015

Giảng Để Sống – Sống Để Giảng


Giảng Để Sống – Sống Để Giảng
Còn người vào đồng vắng, đường đi ước một ngày, đến ngồi dưới cây giếng-giêng, xin chết mà rằng: Ôi Đức Giê-hô-va! Đã đủ rồi. Hãy cất lấy mạng-sống tôi, vì tôi không hơn gì các tổ-phụ tôi.” (I Các vua 19: 4)

("Nhà sư"... đang giảng)
***
“Chết trẻ khỏe hơn chết… già”!
“Giảng để sống – Sống để giảng”

Đêm qua tại tang lễ của con trai Ms Nguyễn Thị Hồng, Ms Trần Mai có giảng một sứ điệp, trong đó ông có nhắc đến một câu, với ý “chết trẻ khỏe hơn chết… già”!
Trước đó trong thời gian chờ đợi Ms TM và nhóm Hội thánh của ông đến, trong bàn thông công bên chén trà với mục sư LQH cùng một số anh em trong Hội thánh “Khuyết Tật” của ông, tôi có nói “Nếu tôi không nghĩ đến hai đứa con nhỏ hiện tại của tôi thì tôi thích về với Chúa bây giờ hơn”. (Chúng tôi thông công trước khi Ms TM đến giảng) Vì theo tôi thấy, cuộc sống này có sống thêm cũng không ý nghĩa gì… Nhất là về tuổi già, bệnh tật, đau đớn, khổ cho bản thân và con cái… Anh em đa số đồng ý… Lẽ tất nhiên, sống chết không ai là người có quyền quyết định. Có người muốn sống mà chẳng sống được, có người muốn được chết mà chẳng chết cho…
Sáng nay có người gửi comment với tựa đề “Giảng để sống – Sống để giảng”.
Tiên tri Ê-li là người từng “sống để giảng”, nhưng có lúc ông cũng “cầu chết” khi ông thấy dân sự đã phản bội giao ước, các tiên tri đã chạy theo nhà cầm quyền A-háp để làm “tiên tri quốc doanh”, dưới sự quản lý và theo dõi chặc chẻ của hoàng hậu gian ác Giê-sa-bên… Nhưng Chúa muốn ông tiếp tục “sống để giảng”!

1. Các tiên tri Ba-anh “giảng để sống”:
Trong thời của A-háp, Sa-tan đã đưa Giê-sa-bên vào hậu cung để từng bước thao túng... Giê-sa-bên thao túng quyền lực chính trị, bà từng bước kiểm soát hậu cung và cuối cùng là “kiểm soát tôn giáo” của Y-sơ-ra-ên – Dân sự Chúa. Bà “áp đặt một giáo lý nghịch lại với chân lý”, đó là giáo lý: Ba-anh là Đức Chúa Trời. (Ngày nay cũng có những nhà nước chủ trương những giáo điều “nghịch lại với Kinh thánh” là Lời Đức Chúa Trời) Tất cả những tiên tri nào không chấp nhận giáo lý thuộc hàng “đỉnh cao trí tuệ” của bà: Ba-anh là Đức Chúa Trời sẽ bị bà ra luật truy sát. Bà quyết tâm “diệt tận gốc, trốc tận rễ” lẽ thật “Giê-hô-va là Đức Chúa Trời” của Y-sơ-ra-ên. Có thể nói trong thời của A-háp, Giê-sa-bên là “Trưởng ban Tôn giáo và Tư tưởng Trung ương”, kẻ nào, tiên tri nào không chấp nhận giáo lý hoặc giáo điều của bà sẽ không thể nào sống yên ổn. Nhiều tiên tri bị giết, số khác phải chạy trốn như Ê-li và 100 tiên tri khác được quan gia tể Áp-đia giấu trong hai hang đá để nuôi. (I Các vua 16-19)
Trong hoàn cảnh như vậy, không ít các tiên tri từng là “tôi tớ Đức Chúa Trời trước đây”, họ là người Y-sơ-ra-ên, nay họ đã chấp nhận “thuận phục nhà cầm quyền A-háp” để được “Trưởng ban Tôn giáo và Tư tưởng Trung ương” Giê-sa-bên “cấp pháp nhân để được làm tiên tri”. Lẽ tất nhiên những tiên tri này phải giảng dạy theo định hướng của “Trưởng ban Tôn giáo và Tư tưởng Trung ương” – hoàng hậu Giê-sa-bên, nghĩa là họ phải giảng dạy theo định hướng “Ba-anh là Đức Chúa Trời” chứ không phải “Giê-hô-va là Đức Chúa Trời”. Những tiên tri này họ là những “tiên tri quốc doanh”, trong con mắt của quốc tế họ được “tự do tôn giáo”, và họ phải giảng dạy theo “định hướng của nhà cầm quyền”… để được sống!
Được sống” ở đây có hai nghĩa:
a/ Không bị nhà cầm quyền truy sát, bị giết như các tiên tri không chấp nhận “giáo điều của Giê-sa-bên”- “Trưởng ban Tôn giáo và Tư tưởng Trung ương” của nhà cầm quyền A-háp.
b/ Được Giê-sa-bên cấp lương- bổng lộc của triều đình… (ngồi ăn chung bàn với hoàng hậu mỗi ngày)
Các tiên tri chạy theo bổng lộc của triều đình, vật chất, danh lợi… họ là tiên tri quốc doanh, họ “GIẢNG ĐỂ ĐƯỢC SỐNG”! (và có cái để sống)

2. Tiên tri Ê-li “sống để giảng”:
Trong khi các tiên tri Ba-anh hằng ngày được ngồi chung bàn tiệc với hoàng hậu Giê-sa-bên, được “tự do giảng dạy, phát triển tôn giáo” (Ba-anh) mà không bị bắt bớ, khó dễ gì… thì tiên tri Ê-li phải chạy trốn trong đồng vắng, ông đến ẩn mình tại khe Kê-rít, hằng ngày Chúa dùng chim quạ tha bánh và thịt đến cho ông… Sống trong hoàn cảnh như vậy có lẽ chẳng có “vinh quang” gì! Nhưng Đức Chúa Trời muốn ông cứ tiếp tục sống và sống trong hoàn cảnh như vậy để chờ một ngày… “giảng”! Và ngày đó đã đến khi tiên tri Ê-li đến gặp vua A-háp và nói “ông và chính thể của ông đã làm tan nát đất nước này”! (I Các vua 18: 16-18) Ông thách thức nhà cầm quyền A-háp triệu tập các tiên tri Ba-anh cùng toàn thể dân sự gặp ông tại đỉnh đồi Cạt-mên… Tại đây ông đã chứng minh cho họ thấy rằng ông là “tiên tri của Đức Chúa Trời”, còn cái đám “tiên tri quốc doanh” kia chỉ là hạng “giá áo túi cơm”, là lũ “buôn thần bán thánh”, “mượn đạo tạo đời”, là bọn “bán cả Chúa để được vinh thân”… Những tiên tri Ba-anh này, sau đó đã bị Ê-li và dân sự đem xuống trủng và giết sạch!
Sau biến cố này, hoàng hậu Giê-sa-bên điên tiếc, bà cho sứ giả đem thông điệp đến cho Ê-li và tuyên bố “ngày mai ta sẽ lấy mạng ngươi, như ngươi đã lấy mạng các tiên tri Ba-anh” (của ta)!
Chuyện xảy ra tại đỉnh núi Cạt-mên là chuyện “nội bộ gia đình Y-sơ-ra-ên”, không liên quan gì tới “hoàng hậu Giê-sa-bên” vốn là dân ngoại. Tuy nhiên… đây là cuộc chiến giữa “quyền lực tối tăm- ma quỷ” và “tôi tớ Đức Chúa Trời”.
Ê-li đứng dậy chạy trốn… và ông xin với Đức Chúa Trời cho ông được chết! - “Còn người vào đồng vắng, đường đi ước một ngày, đến ngồi dưới cây giếng-giêng, xin chết mà rằng: Ôi Đức Giê-hô-va! Đã đủ rồi. Hãy cất lấy mạng-sống tôi, vì tôi không hơn gì các tổ-phụ tôi.” (I Các vua 19: 4)
Ê-li xin chết, nhưng Đức Chúa Trời muốn ông tiếp tục sống. Để làm gì?
Đức Chúa Trời muốn Ê-li sống để tiếp tục giảng, vì sứ mạng của ông chưa hoàn thành hoặc một vài nhiệm vụ ông còn phải làm.
Nhưng Đức Giê-hô-va đáp với người rằng: Hãy bắt con đường đồng vắng đi đến Đa-mách. Khi đến rồi, ngươi sẽ xức dầu cho Ha-xa-ên làm vua Sy-ri; ngươi cũng sẽ xức dầu cho Giê-hu, con trai của Nim-si, làm vua Y-sơ-ra-ên; và ngươi sẽ xức dầu cho Ê-li-sê, con trai Sa-phát, ở A-bên-Mê-hô-la, làm tiên-tri thế cho ngươi. Ai thoát khỏi gươm của Ha-xa-ên sẽ bị Giê-hu giết; ai thoát khỏi gươm của Giê-hu sẽ bị Ê-li-sê giết. Nhưng ta đã để dành lại cho ta trong Y-sơ-ra-ên bảy ngàn người không có quì gối xuống trước mặt Ba-anh, và môi họ chưa hôn nó.” (I Các vua 19: 15-18)
Đức Chúa Trời ban cho Ê-li có uy quyền để “xức dầu”! Ông xức dầu cho ai làm vua thì người đó sẽ được làm vua. (ông tuyên bố ai là Tổng thống thì người đó sẽ là Tổng thống) Ông xức dầu cho ai làm tiên tri thì người đó sẽ là tiên tri… theo mạng lệnh của Chúa! Vì Chúa vẫn còn “7 ngàn người chưa quỳ gối trước Ba-anh” chứ không phải tất cả đã “quốc doanh hóa” theo chương trình của nhà nước A-háp!
Ê-li phải sống để GIẢNG,
Còn các tiên tri Ba-anh “giảng để được sống” (hoặc để “kiếm sống”) nhưng rồi cuộc sống đó của các tiên tri Ba-anh đã có một kết cụng không có gì hay ho cả!
Các tiên tri Ba-anh bị giết,
Tiên tri Ê-li được Chúa đem xe lửa, ngựa lửa rước về trời trong vinh quang!
Đó là hai kết cục của hai thành phần: “Sống để giảng”“giảng để sống”!
[Đức Chúa Trời sau đó đã sai người xức dầu cho Giê-hu làm vua.
Giê-hu là một tướng trong quân đội, sau khi được xức dầu bởi một tiên tri trẻ (là học trò của học trò Ê-li) đã cầm binh thực hiện một cuộc binh biến, lật đổ triều đại A-háp.
Trong cuộc binh biến này, Giê-sa-bên, kẻ hăm dọa đòi lấy mạng tiên tri Ê-li đã bị ném xuống đường từ cửa sổ lầu trên tường thành… Bà đã bị ngựa giày đạp và chó gặm đầu chỉ còn xương sọ và lòng bàn tay…] (II Các vua 9: 30-37)

Kết luận:
Chết trẻ khỏe hơn chết già”… nhưng sống hay chết không phải là quyền mà con người có thể lựa chọn!
Người chết trẻ có khi là “ít phạm tội hơn chết già”!
Không ít người trong chúng ta khi trẻ thì hầu việc Chúa năng nổ, yêu mến Chúa, không dám phạm tội… nhưng cũng những con người đó, kéo dài thời gian trong “chức vụ”, khi về già thì phạm tội càng nhiều mà thậm chí không hề biết ăn năn (Sa-lô-môn), nhưng cứ tiếp tục theo đuổi danh lợi đời này đàng sau chiếc áo tôn giáo… Thế mới hay đôi khi “chết trẻ khỏe hơn chết già” là như vậy!
Trong những câu chuyện trên đây, lần lược mỗi người đều phải chết: Các tiên tri Ba-anh chết (thảm), A-háp chết vì bị trúng tên, hoàng hậu Giê-sa-bên chết… vì bị ném xuống từ cửa sổ và tiên tri Ê-li cũng kết thúc hành trình trên đất, nhưng ông kết thúc trong vinh hiển!
Nguyện Chúa cho mỗi chúng ta ý thức được rằng cuộc sống của mình trên đất là TẠM BỢ và NGẮN NGỦI! Để rồi chúng ta không theo đuổi, tìm kiếm những phù hoa trong thế gian, nhưng sẽ sống như thế nào để khi gặp Chúa mình không còn gì để hối tiếc! A-men.
- Lạy Chúa! Nguyện Ngài được vinh hiển trên cuộc đời con – là “hạt bụi” không ra chi này! A-men.

Tt. Huỳnh Thúc Khải
LHS- 24/1/2015

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 1 năm 2015

Về Nước Chúa!

Về Nước Chúa!
 
Thầy Chung Chí Thanh, sinh viên thần học, Trưởng tử mục sư Nguyễn Thị Hồng - giáo hội Mennonite - đã về Nước Chúa sáng nay 23/1/2015.

LHS xin chia buồn cùng mục sư Nguyễn Thị Hồng.

JPEG - 4.5 kb
(Mục sư Nguyễn Thị Hồng)

Xin anh chị em, quý con cái, tôi tớ Chúa khắp nơi có thể gọi điện hỏi thăm, chia buồn hoặc cầu thay để Chúa an ủi Ms Hồng trong lúc này.

LHS - Kính báo tin.


"Tôi nghe có tiếng đến từ trên trời rằng: Hãy viết lấy: Từ rày phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa!" (Khải huyền 14: 13)



LHS- 23/1/2015

Cây Ngay Vẫn Bị Chết Đứng!



Cây Ngay Vẫn Bị Chết Đứng!

Sáng sớm hôm nay báo Thanh Niên, VnExpress và một số khác đưa tin “Cục trưởng Cục Đường sắt chết bất thường tại phòng làm việc”…
Theo VnExpress thì ông Cục Trưởng Nguyễn Hữu Thắng chiều cùng ngày vẫn đi họp bình thường với cấp lãnh đạo cao hơn.
Theo Thanh Niên thì “Trong thời gian gần đây, tại Cục Đường sắt đã xảy ra khá nhiều chuyện, trong đó ông Thắng đã từng bị tạm đình chỉ vì phát ngôn với báo chí.”
Theo VnEpress thì “Từ 21h đến 22h, hai xe cứu thương thay nhau đến (nơi ông Thắng bị phát hiện chết bất thường) rồi đi, mang theo một số nhân viên y tế. Lúc này, hoạt động điều tra hiện trường vẫn tiếp diễn ở toà nhà ở sâu bên trong.
23h, chiếc ôtô gắn biển nhà tang lễ tiến vào sân trụ sở Bộ Giao thông. Khoảng nửa tiếng sau đó, chiếc xe tang lễ được cho là chở thi thể ông Thắng rời đi cùng một số người hộ tống.”
Cũng theo VnEpress “Cục trưởng Đường sắt Nguyễn Hữu Thắng từng bị Bộ trưởng Giao thông Vận tải đình chỉ chức vụ vì những phát ngôn liên quan dự án đường sắt… Cục trưởng Nguyễn Hữu Thắng từng nói: "Mình đã làm hết mức rồi… Chúng tôi làm được nhiều cũng không ai khen ngợi hết, điều chỉnh một tý đã rùm beng cả lên".” (Cục trưởng Đường sắt chết tại phòng làm việc - VnExpress)

nguyen-huu-thang-2776-1421939684.jpg
(Ông Nguyễn Hữu Thắng)

Cuc-Duong-sat
(Xe cấp cứu xuất hiện nơi ông Thắng chết)
***

- Bình luận:

Người ta nói “Cây ngay không sợ chết đứng”, hàm ý người ngay thẳng chánh trực không sợ gì cả! - “Cây ngay không sợ chết đứng” là cây có thân thẳng thường được dùng, không sợ bị bỏ phế, chết mục…
Trong thực tế vẫn có những cây ngay chết đứng, trường hợp “người ngay” chết đứng là Từ Hải trong truyện Kiều… Chết trong tư thế đứng:
Trơ như đá, vững như đồng,
Ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng dời…
Trong năm 2014 vừa qua, đầu năm thì có một ông tướng công an “tự nhiên đổ bệnh chết”, rồi cuối năm thì có ông Trưởng ban Nội chính TƯ cũng đang khỏe “tự nhiên đổ bệnh” đi chữa tận bên Mỹ, trở về, chỉ nghe nói “khỏe” nhưng chưa thấy ông đâu.
Đầu năm 2015 này, một ông cục trưởng Cục đường sắt đột nhiên chết trong khi mới chiều đó ông vẫn bình thường trong cuộc họp với cấp trên…! Rồi tiếp theo là việc đưa xác ông đi cũng phải có người hộ tống, bảo vệ nghiêm mật…
Ai nói “cây ngay không sợ chết đứng”… SỢ thì có thể KHÔNG, nhưng chết thì có. (Cây ngay, cây cong gì trước sau rồi cũng chết chứ có cây nào không chết?)
Trong thời gian gần đây, cơ quan an ninh nhà nươc đã ít nhất hai lần mời vợ tôi – cô Đoàn thị Nghĩa ra cơ quan nhà nước làm việc. Họ khuyết cáo vợ tôi là “Chị phải về khuyên chồng chị là không được tiếp tục viết những bài có nội dung đụng chạm chế độ, nếu không chúng tôi sẽ liên hệ công ty nơi chị làm việc để ĐUỔI VIỆC chị”! (Lý do vì chồng chị không có tiền đóng phạt) Tôi có dặn vợ tôi “Lần sau nếu có cơ hội em cứ hỏi: Trường hợp các quan chức cấp cao nhà nước tham nhủng, các anh có mời các bà vợ của các quan chức, cán bộ đó mà bắt buộc họ phải làm như tôi không”?... Tuy nhiên vợ tôi nói với tôi: “Người ta có tiền, có của, thế lực xã hội… mình chỉ có hai đứa con nhỏ… Ai họ làm gì thây kệ họ, nói một vài lần là đủ… Anh để yên cho em đi làm kiếm tiền nuôi hai đứa con…”! - Bao nhiêu người có thế lực còn “chết” thì mình là ai… có thay đổi được không?
Theo Thanh Niên thì ông Thắng – cục trưởng Cục Đường Sắt từng bị “đình chỉ công tác vì có những phát ngôn với báo chí”… Nay thì có lẽ ông Thắng… “nghỉ luôn” rồi! Được biết là ông Thắng cũng sẽ được nghỉ hưu trong năm nay, tuy nhiên như vậy là ông đã “nghỉ sớm” hơn và không còn có cơ hội “hưởng tuổi già” bên con cháu!
Kinh thánh có câu: “Bởi đó cho nên, trong thời như thế, người khôn ngoan sẽ làm thinh; vì là thời khốn nạn.” (A-mốt 5: 13)
Tôi không nghĩ mình là “người khôn ngoan” nên chọn cách làm thinh, nhưng tôi nghĩ đến hai đứa con nhỏ của tôi, nó sẽ không có cơm để ăn “trong thời kỳ khốn nạn”…! Vả lại, nhìn lại các “tôi tớ thánh của Chúa” trải qua thời gian được Chúa dùng tiên tri để lên tiếng, có ai thay đổi đâu, mà đòi hỏi xã hội thế gian người ta thay đổi!?
Có lẽ tôi phải “làm thinh” để cho hai đứa con tôi nó có cơm ăn, mà được sống qua “cái thời khốn nạn” như Kinh thánh nói này!
Các “tôi tớ của Chúa còn khốn nạn” thì trách sao đời nó không khốn nạn!
Tt. Huỳnh Thúc Khải
LHS- 23/1/2015

Thứ Tư, ngày 21 tháng 1 năm 2015

Xin Cầu Nguyện Đặc Biệt Cho Mục Sư Nguyễn Hồng Quang!


Xin Cầu Nguyện Đặc Biệt Cho Mục Sư Nguyễn Hồng Quang!
 Cơ sở Hội Thánh Tin Lành Mennonite do Mục sư Nguyễn Hồng Quang quản nhiệm ở Bình Dương cũng đã bị đập phá ngày 16 tháng 11 năm 2014

Cùng quý ông bà anh chị em thân yêu trong Christ thân mến!
Xin quý anh chị em khắp nơi nhớ cầu thay đặc biệt cho Mục sư Nguyễn Hồng Quang (Ms NHQ), Hội trưởng Hội thánh Mennonite  Độc lập, hiện đang nằm cấp cứu ở Bệnh viện Hoàn Mỹ - Bình Thạnh, Tp HCM.
- Chiều Chúa nhật ngày 18/1/2015 tôi – Ms Huỳnh Thúc Khải từ nhà Ms Quang ở Thạnh Lộc- quận 12 đi ra thì bị một nhóm hai “côn đồ” tấn công… Họ cấm tôi không được đến nhà Ms Quang. Liền sau đó Mục sư Quang có chạy đến can thiệp thì nhóm hai người này bỏ đi, sau đó họ tăng cường thêm 3 người nữa cùng với hai người khi nảy, tất cả đều bịt mặt tấn công Ms Quang, họ đánh Ms Quang rất nặng, phải đưa đi cấp cứu…
- Được biết từ khi Ms NHQ về cất nhà ở quận 12 thì gặp nhiều khó khăn trong việc xây cất cũng như hiện nay ông đã bị phía chính quyền cắt hết điện không cho sử dụng và cho cất một chốt “dân phòng” kế bên nhà Ms Quang. Xung quanh nhà Ms Quang luôn có những người “bịt mặt” luôn ngăn cản, hoặc theo dõi những ai đi đến nhà Ms Quang…
Hiện nay Ms Quang đang nằm viện và bị biến chứng là đau trong đầu. Sáng nay Bác sĩ khám và cho biết là bị đánh mạnh vào màng tang, ảnh hưởng thần kinh giác mạc, làm mờ mắt…
Xin quý anh chị em khắp nơi nhớ cầu thay đặc biệt cho Ms Nguyễn Hồng Quang.
Thân mến!
Kính chúc Bình an.
Xin xem chi tiết:

"Mục sư Nguyễn Hồng Quang lại bị đánh trọng thương"


Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 21/1/2015

Ai Sẽ Diệt Những Nhà Cầm Quyền Gian Ác?


Ai Sẽ Diệt Những Nhà Cầm Quyền Gian Ác?

Trong ngày đó, Đức Giê-hô-va sẽ dấy lên một vua trên Y-sơ-ra-ên, người sẽ diệt hết nhà Giê-rô-bô-am. Mà sao? Việc đã xảy đến rồi

Giê-rô-bô-am trị-vì hai mươi hai năm; đoạn, người an-giấc cùng các tổ-phụ mình, và Na-đáp, con trai người, kế-vị người". (I Vua. 14: 14; 20)

“…Na-đáp, con trai Giê-rô-bô-am, lên ngôi làm vua Y-sơ-ra-ên, và trị-vì trên Y-sơ-ra-ên hai năm. Người làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va, đi theo đường của tổ-phụ mình, phạm tội mà Giê-rô-bô-am đã phạm và khiến cho Y-sơ-ra-ên can phạm nữa.
Ba-ê-sa, con trai A-hi-gia, về nhà Y-sa-ca, làm phản người; trong lúc Na-đáp và cả Y-sơ-ra-ên vây Ghi-bê-thôn, vốn thuộc về dân Phi-li-tin, thì Ba-ê-sa giết người tại đó. Ấy là nhằm năm thứ ba đời A-sa, vua Giu-đa, mà Ba-ê-sa giết Na-đáp và trị-vì thế cho người. Vừa khi người lên ngôi làm vua, thì giết hết thảy người thuộc về nhà Giê-rô-bô-am, không để sót một ai, đến đỗi đã diệt hết trong nhà Giê-rô-bô-am, theo như lời Đức Giê-hô-va đã cậy miệng A-hi-gia, kẻ tôi-tớ Ngài ở Si-lô, mà phán ra; ấy vì cớ tội-lỗi của Giê-rô-bô-am đã phạm làm cho Y-sơ-ra-ên cũng phạm tội, và chọc giận Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.
” (I Các vua 15: 25-30)

 (Tượng Xít-ta-lin...)

***
Trong những năm cuối của thời kỳ cầm quyền, con trai của vua Giê-rô-bô-am bị bệnh, ông có sai vợ mình tìm đến tiên tri A-hi-gia là người từng nói tiên tri về việc Giê-rô-bô-am sẽ làm vua, để hỏi thăm về tình hình tương lai của đứa trẻ con ông như thế nào? Vợ Giê-rô-bô-am cải trang thành người khác và mặc dù tiên tri A-hi-gia lúc này đã già, mắt làng không thấy, nhưng Chúa báo trước cho ông về việc vợ của Giê-rô-bô-am sẽ đến… Nhân dịp này, tiên tri A-hi-gia đã nói tiên tri về sự sụp đổ của triều đại Giê-rô-bô-am…
Trong ngày đó, Đức Giê-hô-va sẽ dấy lên một vua trên Y-sơ-ra-ên, người sẽ diệt hết nhà Giê-rô-bô-am. Mà sao? Việc đã xảy đến rồi” (I Các vua 14: 14)
Chúa dấy Giê-rô-bô-am lên làm vua vì con cháu vua Đa-vít không đi theo đường lối Chúa, nhưng Giê-rô-bô-am cũng không kính sợ Chúa để đi theo đường lối của Ngài và giờ đây, sau gần hai mươi năm trị vì, Chúa thông báo Ngài sẽ dấy lên một vua khác để diệt trừ triều đại của Giê-rô-bô-am.
Sau khi Giê-rô-bô-am qua đời,con trai ông là Na-đáp lên trị vì thế ông. Na-đáp làm vua được hai năm thì một quan chức trong triều đại của Giê-rô-bô-am là Ba-ê-sa đã làm phản và giết Na-đáp, con trai Giê-rô-bô-am để “cướp ngôi”.
Sau khi lên ngôi, Ba-ê-sa đã giết sạch gia đình của Giê-rô-bô-am và những ai “thuộc về triều đại Giê-rô-bô-am” y như lời Chúa đã phán qua tiên tri A-hi-gia:
Vừa khi người lên ngôi làm vua, thì giết hết thảy người thuộc về nhà Giê-rô-bô-am, không để sót một ai, đến đỗi đã diệt hết trong nhà Giê-rô-bô-am, theo như lời Đức Giê-hô-va đã cậy miệng A-hi-gia, kẻ tôi-tớ Ngài ở Si-lô, mà phán ra” (c. 20)

Bài học:
- Đức Chúa Trời dấy Giê-rô-bô-am lên làm vua và Ngài cũng hạ Giê-rô-bô-am xuống vì ông không đi theo đường lối của Ngài.
- Đức Chúa Trời dấy Ba-nê-sa lên làm vua để diệt trừ gia đình và triều đại Giê-rô-bô-am. Ba-ê-sa là người trong triều đại và đã làm phản để lật đổ nhà Giê-rô-bô-am. Không có nhân dân, không có cuộc cách mạng nào lật đổ triều đại của Giê-rô-bô-am cả. Đức Chúa Trời dấy lên một “công cụ từ bên trong triều đình” (Nội các, Bộ Chính Trị) để lật đổ một triều đại gian ác, bất lương chứ không cần phải “nhân dân” hay “cách mạng”! (Nếu nhân dân làm điều đó thì có khi bị tàn sát dưới lưỡi gươm của quân đội)
- Gô-ba-chốp là Tổng bí thư đảng CS Liên xô (cũ) là người đã làm tan rã khối cộng sản Liên xô, mấu chốt để khối cộng sản Đông âu tan rã… chứ không phải “nhân dân Liên xô” hay là “nhân dân các nước cộng sản đông âu”!
- Tại Trung quốc, Tập Cận Bình cũng đang thực thi chiến dịch “đả hổ diệt ruồi”, tin mới nhất là “15 tướng quân đội TQ” vừa bị “trảm”! Có vẻ như ông Tập đang sử dụng quân bài “đả hổ diệt ruồi” (trừ tham nhủng) để từng bước “thâu tóm quyền lực”… và sự thật khó có ai biết được là liệu ông có làm “giống như Tổng bí thư Gô-ba-chốp của Liên xô” trước đây hay không!
- Đức Chúa Trời dấy lên một kẻ có quyền lực (trong nội các) để diệt trừ những kẻ có quyền lực, diệt trừ một chính thể “nặng tội với Trời và với dân”! Chính Ngài chứ không ai khác làm điều đó!
Trong ngày đó, Đức Giê-hô-va sẽ dấy lên một vua trên Y-sơ-ra-ên, người sẽ diệt hết nhà Giê-rô-bô-am. Mà sao? Việc đã xảy đến rồi” (I Các vua 14: 14)
- Tiên tri A-hi-gia nói tiên tri về sự sụp đổ của triều đại Giê-rô-bô-am khi Giê-rô-bô-am còn trên ngai. Mặc dù vậy, Kinh thánh chép “Mà sao? Việc đã xảy đến rồi”.
Mọi diễn tiến, diễn biến chính trị trong bất kỳ quốc gia nào… mọi thay đổi về lịch sử đều nằm trong tay Chúa cả, như Lời Chúa có phán trước: “Mà sao? Việc đã xảy đến rồi”.
Nguyện Chúa cho anh chị em thấy được mọi diễn tiến của lịch sử đất nước đang “diễn ra trong tầm tay của Chúa”! Lời Chúa cũng có chép “sự trả thù thuộc về ta, ta sẽ báo ứng”! (Rô-ma 12: 19)
Kẻ ác rồi sẽ bị diệt vong” (Thi thiên 1: 6)
A-men.

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 21/1/2015 

Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

Sự Nguy Hiểm Của Chức Vụ- Nỗi Sợ Hãi Của Nhà Cầm Quyền…


Sự Nguy Hiểm Của Chức Vụ- Nỗi Sợ Hãi Của Nhà Cầm Quyền…
Lại nhiều lần tôi đi đường, nguy trên sông bến, nguy với trộm cướp, nguy với giữa dân mình, nguy với dân ngoại, nguy trong các thành, nguy trong các đồng vắng, nguy trên biển, nguy với anh em giả dối” (II Cô-rinh-tô 11: 26)


***
1. Sự nguy hiểm của thiên chức làm “người của Đức Chúa Trời”:
Hầu như không một tôi tớ thật nào của Chúa khi thi hành chức vụ mà không gặp sự nguy hiểm.
Sở dĩ họ thường gặp nguy hiểm trong chức vụ là vì trước hết, Cơ-đốc-nhân chân hật, họ là người “nguy hiểm cho vương quốc của Sa-tan”. (Các Cơ-đốc-nhân đầu tiên, họ cũng bị cho là “thành phần nguy hiểm” của xã hội… Công vụ. 16: 20)
Chức vụ của Phao-lô thường gặp nguy hiểm như ông từng nói ở trên. (II Cô-rinh-tô 11: 26)
Các tiên tri của Chúa trong Cựu ước cũng đối mặt sự nguy hiểm trong chưc vụ: Tiên tri Giê-rê-mi bị cho là “kẻ đáng bị xử tử” vì đã nói tiên tri nghịch cùng thành (nghịch cùng chế độ, nhà nước Giu-đa) (Giê-rê-mi 26: 11; 16)
Tiên tri A-mốt bị cho là “kẻ tuyên truyền phản động” và “lập đảng nghịch lại vua” – rao sứ điệp chống lại vua- nhà cầm quyền- “Đất nước này không chịu nổi những sứ điệp của nó” (A-mốt 7: 10)

2. Nổi sợ hãi của nhà cầm quyền Hê-rốt:
Lúc ấy, Hê-rốt là vua chư hầu, nghe tiếng đồn Đức Chúa Jêsus, thì phán cùng bầy tôi rằng: Đây là Giăng Báp-tít. Người chết đi sống lại… Vua bèn sai người chém Giăng trong ngục… Đức Chúa Jêsus vừa nghe tin ấy, liền bỏ đó xuống thuyền, đi tẽ ra nơi đồng vắng…” (Ma-thi-ơ 14: 1; 10-13)
Sau khi đã ra lệnh chém Giăng trong ngục rồi, nổi ám ảnh sợ hãi còn gia tăng hơn đối với vua Hê-rốt. Cho nên khi thấy Chúa Jesus rao giảng và làm nhiều phép lạ thì vua Hê-rốt vội vàng kết luận “Đây là Giăng Báp-tít. Người chết đi sống lại…
Nhà cầm quyền Hê-rốt sợ điều gì?
Đối với dân chúng, Giăng là nhà tiên tri của Chúa. Khi giết Giăng là vua Hê-rốt cũng giết luôn sự nghiệp chính trị của mình. Nói cách khác là khi bắt giam và cho chém Giăng trong ngục là vua Hê-rốt cũng “chém luôn chế độ - chém vào quyền lực cai trị của triều đại mình”. Bởi trong mắt của dân chúng, giết một tiên tri của Chúa thì Hê-rốt là “nhà cầm quyền của Sa-tan”. Bởi trong mắt và trong lòng của dân chúng, người dân vốn không tôn trọng “nhà cầm quyền tay sai Hê-rốt”, nay họ càng khinh bỉ hơn khi ông ra tay giết hại một tiên tri. Hê-rốt tự biết mình không còn xứng đáng là vua của dân chúng nữa, mà chỉ là “tay sai hèn mạt của ngoại bang”, giết hại cả tiên tri của Chúa để củng cố ngôi vị quyền lực, mà không còn là vua “đáng kính” của họ nữa.
Trong bối cảnh chính trị của Dân Chúa – Y-sơ-ra-ên lúc bấy giờ, Hê-rốt chỉ là vua chư hầu. Làm vua chư hầu hay vua chính danh thì cũng không thể nào vừa lòng tất cả mọi người, nhưng một ông vua mà giết hại cả một người mà dân chúng tôn trọng là tiên tri của Chúa thì ông vua đó đã “đâm một nhác gươm vào chính chế độ cầm quyền của mình”. Dân chúng kinh tởm một chế độ đã không ngần ngại ra tay giết hại cả người thánh thiện…! Do đó, từ ngày chém Giăng trong ngục thì nỗi sợ hãi của nhà cầm quyền Hê-rốt càng gia tăng.
Cái chết của Giăng Báp-tít đối với Chúa là “xong cuộc chạy”, nhưng nó trở thành “khối mìn nổ chậm” đe dọa sự tồn vong của chế độ, có thể làm sụp đổ hệ thống chính trị của đảng và nhà cầm quyền Hê-rốt bất cứ lúc nào! - “Họ sai môn đồ mình với đảng vua Hê-rốt đến thưa cùng Ngài rằng…” (Ma-thi-ơ 22: 16)
Giăng Báp-tít khi sống đã là nỗi sợ hãi cho nhà cầm quyền, khi chết lại còn “nguy hiểm hơn”.

3. Nhà cầm quyền nào mà không sợ hãi các tiên tri?
Vì sợ hãi nên nhà cầm quyền Hê-rốt bắt giam Giăng trong ngục, và khi giết Giăng rồi nỗi sợ hãi còn gia tăng gấp trăm lần! Cái chết của Giăng đối với một tôi tớ Chúa, một tiên tri… là “xong cuộc chạy”, nhưng nó là nỗi ám ảnh, “khối sợ hãi vô hình” đeo bám ngày đêm, mà nhà cầm quyền Hê-rốt thì lại không thể… “giết Giăng lần thứ hai”! Nhà cầm quyền Hê-rốt có thể giết Giăng, nhưng không làm sao giết được “nỗi sợ hãi ngự trị nơi lòng của mình”! Càng bắt bớ, giam cầm, khủng bố người dân, người thánh, tôi tớ của Chúa… nhà cầm quyền càng gia tăng nỗi sợ hãi, chứ không vì vậy mà giảm…
Ê-díp-tô sẽ trở nên hoang vu, Ê-đôm thành ra đồng vắng hoang vu, vì cớ chúng nó lấy sự bạo ngược đãi con cái Giu-đa, và làm đổ máu vô tội ra trong đất mình. Nhưng Giu-đa sẽ còn đời đời, Giê-ru-sa-lem sẽ còn đời nầy qua đời khác. Ta sẽ làm sạch máu chúng nó mà ta chưa từng làm sạch; vì Đức Giê-hô-va ngự trong Si-ôn.” (Giô-ên 3: 19-21)
Chính thể nào, nhà nước nào (Ê-díp-tô, Ê-đôm…) lấy sự bạo ngược mà đối đãi với Dân Chúa (Hội thánh) và làm “đổ máu vô tội ra trên đất”, nhất là “máu của các tôi tớ Chúa”, chính thể đó, nhà nước đó đã tự “chế ra những quả mìn nổ chậm làm sụp đổ chính thể, nhà nước mình”… mà có lẽ họ không biết! Đức Chúa Trời sẽ không bỏ qua bất cứ tội ác nào, của bất cứ chính thể, nhà nước nào đã gây ra đối với Dân sự (Hội thánh) và các tôi tớ của Ngài. – Hai quốc gia được nói đến là Ê-díp-tô và Ê-đôm: “Ê-díp-tô sẽ trở nên hoang vu, Ê-đôm thành ra đồng vắng hoang vu, vì cớ chúng nó lấy sự bạo ngược đãi con cái Giu-đa, và làm đổ máu vô tội ra trong đất mìnhTa sẽ làm sạch máu chúng nó (báo thù) mà ta chưa từng làm sạch...” (Giô-ên 3: 19-21) Điểm đáng nói là trong khi hai nhà nước Ê-díp-tô và Ê-đôm (hai quốc gia dùng sự bạo ngược mà đãi dân Chúa- Giu-đa) bị tiêu diệt, sụp đổ, hoang vu… thì Dân Chúa vẫn trường tồn. – “Nhưng Giu-đa sẽ còn đời đời, Giê-ru-sa-lem sẽ còn đời nầy qua đời khác… vì Đức Giê-hô-va ngự trong Si-ôn”. - Mọi đế quốc, mọi chế độ, mọi thế lực, mọi quân chủ, mọi đảng phái chính trị dù thiện, dù ác đều lần lược sụp đổ, và “đền tội với dân chúng”… nhưng Dân Chúa- Hội thánh vẫn trường tồn! Vì Chúa “ngự giữa Si-ôn”! A-men – Ha-lê-lu-gia!
Vì sao nhà cầm quyền nào cũng sợ hãi các tiên tri?
Vì các tiên tri đa số khi sống thì rao những sứ điệp “nghịch lại thành, nghịch lại nước, nghịch cùng chế độ đương quyền”… A-mốt thì bị cho là “tiên tri phản động”, vì “đất nước này không chịu nổi những sứ điệp (bài viết, bài giảng) của nó”… Giê-rê-mi thì bị kết án “đáng bị tử hình” vì đã rao những sứ điệp “nghịch lại đất nước này”! Những sứ điệp của các tiên tri rao ra luôn là nỗi sợ hãi cho nhà cầm quyền… Để họ sống thì không yên, mà giết họ thì có khi “nguy hiểm còn gia tăng gấp bội” (như Hê-rốt đã giết Giăng Báp-tít, hoặc như sự kiện Thiên Am Môn cũng là nỗi ám ảnh cho nhà cầm quyền Bắc Kinh- để sống không yên, giết đi rồi còn ám ảnh nhiều hơn…)
Nhà cầm quyền nào cũng sợ hãi các tiên tri, bỡi một lẽ đơn giản là đa số nhà cầm quyền nào cũng “đi ngược lại đường lối của Đức Chúa Trời”! Đi ngược lại hoặc phủ nhận sự khải thị, lời tuyên bố của Ngài trong Kinh thánh! Khi đã “Đi ngược”… thì Đức Chúa Trời dấy lên những tiên tri để rao báo sự cáo chung của họ, kêu án nghịch cùng họ… và Lời Chúa qua các tiên tri thì KHÔNG BAO GIỜ TRỞ VỀ LUỐNG NHƯNG, nhưng nó ẮT PHẢI XẢY RA như tiên tri của Chúa đã rao truyền.
Sự sợ hãi của nhà cầm quyền gia tăng thì “nguy hiểm cho các chức vụ” cũng gia tăng…

4. Sự nguy hiểm của chức vụ- nguy hiểm đến từ nhà cầm quyền:
Không một chức vụ “rao giảng Lời Chúa cách ngay thẳng nào mà không đối mặt với nguy hiểm”- sự nguy hiểm luôn đến bởi các bậc cầm quyền. Vì không bao giờ có chuyện một sứ điệp đến từ Đấng là “Vua trên muôn vua, Đấng có quyền trên mọi kẻ, thế lực cầm quyền”… mà không “đụng chạm kẻ có quyền, hoặc cầm quyền trên đất”! Nếu không đụng phải Sa-tan thì cũng đụng phải “tay chân, thế lực, công cụ của nó”, nếu không đụng phải những “con cái, tôi tớ không kính sợ Đức Chúa Trời” thì cũng đụng phải những kẻ “không tin, phủ nhận sự hiện hữu của Đức Chúa Trời”!
Những nguy hiểm đến cho chức vụ của Phao-lô có thể là từ hàng tư tế không kính sợ Chúa…
Những nguy hiểm cho các tiên tri có thể đến từ các bậc cầm quyền…
Tiên tri Giê-rê-mi nói với các bậc cầm quyền dân Giu-đa rằng “Về phần ta, nầy, ta ở trong tay các ngươi, hãy làm cho ta điều các ngươi cho là phải và đáng làm. Dầu vậy, khá biết chắc rằng các ngươi giết ta, thì các ngươi cùng thành nầy và dân cư nó sẽ gánh lấy huyết vô tội. Vì Đức Giê-hô-va thật đã sai ta đến cùng các ngươi, khiến ta nói mọi lời nầy vào tai các ngươi.” (Giê-rê-mi 26: 14-15)
Chúa Jesus phán với các môn đồ Ngài: “Khi nào người ta bắt bớ các ngươi trong thành nầy, thì hãy trốn qua thành kia; vì ta nói thật, các ngươi đi chưa khắp các thành dân Y-sơ-ra-ên thì Con người đã đến rồi.” (Ma-thi-ơ 10: 23)
Không một chức vụ thật nào đến từ Chúa mà không có nguy hiểm…
Đối với một tiên tri hay một “người – tôi tớ của Đức Chúa Trời”: “cái chết là hết sự đời”, là “xong cuộc chạy”…
Nhưng những gì một tiên tri của Chúa rao ra nó chắc chắn PHẢI ĐƯỢC ỨNG NGHIỆM.

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 20/1/2015

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 1 năm 2015

Nhìn Mỏ Cày- Bến Tre Để Thấy Công Trình “Thần Kinh- Bác Nháo Học”- Quận 2


Nhìn Mỏ Cày- Bến Tre Để Thấy Công Trình “Thần Kinh- Bác Nháo Học”- Quận 2


(Quan chức cấp cao TLH và sinh viên "Viện Thần kinh- bác nháo học")
***
1. Tình hình chi hội Mỏ cày:

Từ trong năm (tháng 10/2014) Tổng liên hội đã có nhiều cách để loại bỏ ông Ms Nguyễn Thái Bình (NTB) ra khỏi nhiệm sở nhưng không thành. Từ ép ký giấy nhận tội cho đến “dụ” hàng… và nay, những gì xảy ra trong vài tuần gần đây cho thấy có dấu hiệu Ms NTB bị… “gài bẫy”.

Xét về ông NTB- qua cách ông hành xử trong nhà thờ… thì ông cũng không phải là người có tư cách đàng hoàng gì. Thế nhưng ông là người “có công giữ nhà thờ” trong mấy chục năm qua. Giáo hội cũng đã đào tạo và gắn chức cho ông, cho nên không thể không gọi là mục sư… Việc TLH tìm cách loại ông là quá đáng, nếu không muốn nói là… quá ác!

Ngoài xã hội, một người tham gia cách mạng, trung thành với đảng, khi về già có giải quyết chế độ hưu trí… đàng này “trong Chúa”, người có công “40 năm giữ nhà thờ”, tuy “phần thưởng của ông là được giáo dân nuôi cơm” trong 40 năm qua, nhưng dẫu sao cũng là người trung thành với giáo hội. TLH nên giải quyết sao cho có tình, có lý để còn giữ gìn thể diện, thanh danh cho giáo hội, cho đạo Tin lành và nhất là cho… “danh Chúa không bị nói phạm giữa dân ngoại”. TLH cố tình gài bẫy để đạt mục đích của mình, còn “danh Chúa, đạo Chúa bị người ngoại tại đây coi ra sao TLH không quan tâm”. TLH làm nhục ông NTB thì TLH cũng làm nhục Chúa và đạo Chúa chứ không chỉ ông NTB không thôi. Thử hỏi người dân và chính quyền địa phương ở đây và những ai biết câu chuyện này có còn “tôn trọng Chúa và đạo Chúa” nữa không? Anh em trong nhà đánh nhau, cha mẹ xấu hổ… thử hỏi danh Chúa, đạo Chúa bị người ngoại coi khinh tại Mỏ Cày, tội đâu chỉ có ông NTB? Tổng liên hội là “bè lũ, tập đoàn duy lợi” phải chịu trách nhiệm nặng nề hơn, trước Chúa về những gì đã xảy ra tại Mỏ cày – Bến tre. (TLH đông hơn, cậy thế bức hiếp một người… không có thế.)

Những gì xảy ra ở chi hội Mỏ Cày trong vài tuần (Chúa nhật) gần đây, chắc chắc ông NTB bị TLH “gài bẫy”… nhưng tiếc là ông NTB không đủ “trí khôn” để biết, và nhận diện ra cái bẫy nó nằm chỗ nào… và ông đã “dính bẫy”. Giờ đây trong con mắt của tín đồ ông NTB và vợ, con ông là “người xác thịt”. TLH đã dùng cách này để “giết” ông NTB, nếu ông không chịu rời nhà thờ Mỏ Cày. Bề nổi người ta chỉ thấy “cái xấu”, “cái tội”, cái “xác thịt” của ông NTB, nhưng chỉ có Đức Chúa Trời là Đấng thấy trong chổ kín nhiệm, đã thấy tất cả “tội ác của Tập đoàn tôn giáo gian manh Tổng liên hội”!

Một người lớn tuổi, mất gần nửa đời người giữ nhà thờ, cơ sở cho giáo hội, bây giờ giáo hội trục xuất người ta ra đường thì người ta sống sao? Đó là ân tình nghĩa ngãi của giáo hội đối với những người đã công hiến đời mình cho giáo hội đó sao?

“Gieo gì gặt nấy”- những người như ông (Ms) Nguyễn Ngọc Thuận, Thái Phước Trường, Phan Vĩnh Cự… rồi cũng sẽ có ngày “gặt lấy điều ác” mà mình đã gieo cho… ông NTB!



2. TLH- Tổ chức sự kiện để xin tiền:
* Nhân sự kiện bồi dưỡng mục vụ cho các Truyền đạo và Nữ Truyền đạo được diễn ra tại Viện Thánh Kinh Thần Học, chúng tôi muốn đề cập đến vài điều về công trình xây dựng nhà thờ tại nơi đây: Nhà thờ Viện Thánh Kinh Thần Học với kinh phí dự toán xây dựng là hơn 60 tỷ VNĐ, hiện nay công trình đã lợp mái, còn thiếu khoảng 15,5 tỷ VNĐ cho giai đoạn hoàn thiện công trình… 
Xin quý tôi con Chúa tiếp tục cầu nguyện và góp phần dâng hiến để công trình xây dựng nhà thờ sớm hoàn thành, đáp ứng nhu cầu công việc Chúa chung của HTTLVN (MN).” (“Khai Mạc Khoá Bồi Dưỡng Mục Vụ Cho Truyền Đạo, Nữ Truyền Đạo Tại VTKTH )

Với cái gọi là “Khai Mạc Khoá Bồi Dưỡng Mục Vụ Cho Truyền Đạo, Nữ Truyền Đạo Tại VTKTH” , TLH “Nhân sự kiện” hay “Tổ chức sự kiện” để đưa hình ảnh và lời kêu gọi dâng tiền góp của cho các ông tha hồ tung tác…?

Thần học viện Nha trang, trên nguyên tắc: khi nhà nước trưng dụng của tôn giáo, sau thời gian phải trả lại, còn nếu hoán đổi thì không những hoán đổi về diện tích đất, vị trí mà còn phải hoàn trả cả tiền- kinh phí xây dựng nữa. Nhà nước chỉ “hoàn trả đất” (quận 2) còn chi phí xây dựng giáo hội tự bỏ ra? Chi phí này từ đâu? Từ công sức, mồ hôi nước mắt của giáo dân Tin lành? Lãnh đạo Tin lành chỉ lấy đất, còn chi phí thì kêu gọi giáo dân bỏ vào…? Như vậy lãnh đạo tin lành khôn hay ngu?

Xét về vị trí, không có nơi đâu trên đất nước này có một địa thế tốt đẹp về mặt không gian, môi trường tốt cho việc xây dựng một viện Thần học (cơ sở giáo dục) cho bằng vị trí trước đây ở Hòn chồng (Thần học viện Nha trang cũ). Vừa là trung tâm của đất nước, vừa thoáng mát về khí hậu, vừa đẹp đẻ về cảnh quang, môi trường… Chỉ lấy đất ở quận 2 thôi, là đủ thấy lãnh đạo Tin lành “ngu” rồi, không đòi hỏi về mặt kinh phí lại còn “xuẩn” hơn nữa! Nhưng có lẽ các ông chỉ muốn tranh thủ cơ hội “bỏ túi trong giai đoạn đời mình”, còn thế hệ sau nó lên thì không liên quan tới mình…? Do đó nên các ông chấp nhận lấy đất quận 2, để đổi lấy thay cho thần học viện Hòn chồng Nha trang, rồi tiến hành xây dựng công trình để có cơ hội mà “tư túi”… Những người chất phát thật thà, không có cơ hội trèo lên cao, chỉ biết bám lấy nhà thờ nhỏ ở địa phương… đến khi về già các ông hất ra đường, không cần biết họ sống ra sao… còn các ông thì tranh thủ hết công trình này đến công trình nọ để “tư túi”, để “chia chác dưới chân thập tự”… để khi các ông “hạ cánh” cũng là lúc các ông “no dều”!

Những ai dâng hiến tiền bạc vào công trình này sẽ bị Đức Chúa Trời RỦA SẢ! Vì sao?

Nhà thờ Thần học viện Nha trang là nơi đã bị Đức Chúa Trời rủa sả rồi- Ngài khiến người ta vào phóng uế, bừa bãi vào nơi đó… Bởi vì nơi đây nói chung, đã không đào tạo ra người kính sợ và hầu việc Đức Chúa Trời thật sự, nó chỉ đào tạo ra những con người “mượn đạo tạo đời”, “buôn thần bán thánh”, đào tạo “con ông cháu cha ra làm quan tôn giáo”… Nay, công trình này tiếp tục chuyển về quận 2 Tp HCM… công trình này sẽ tiếp tục bị Đức Chúa Trời RỦA SẢ, bởi ngay bên trong nó hiện nay, hàng ngũ gọi là “giáo sư” đã và đang dạy những điều tầm bậy, đào tạo ra một thế hệ tiếp tục phá hoại công việc của Đức Chúa Trời trên đất nước này.

Sinh viên thần học mới ra trường đã tiếp tay với “Tập đoàn tôn giáo gian manh”- lãnh đạo Tin lành TLH đánh phá bậc tiền bối (đuổi Ms NTB ra khỏi Mỏ cày) thử hỏi còn gì là đạo lý?

Hãy nhìn cách mà TLH đối xử với Ms NTB ở Mỏ cày và một số nơi khác để thấy “Tập đoàn tôn giáo gian manh TLH” có “ngay thẳng không trong việc xây cất Viện thần học” quận 2?

Kẻ bất trung trong việc nhỏ, sẽ bất trung trong việc lớn”. (Lu-ca 16: 10)

TLH đối xử với mục sư cấp dưới quá gian ác thì không thể nào họ không “gian ác trong việc xây cất nhà thờ và Viện thần học ở quận 2”.

Vì sao “lão Trường” không chịu bàn giao xe, nhà cho “cụ Cự” khi lão đã hết nhiệm kỳ?

Sao “cụ Cự” không thuê giang hồ đập “lão Trường” cướp nhà, cướp xe lại như đã làm đối với Sóc Trăng, Núi Sập, Mỏ Cày…?

Nếu “lão Trường” không bàn giao xe, nhà lại cho “cụ Cự” thì sao TLH bắt ông NTB “bàn giao nhà thờ” Mỏ cày cho ông Huỳnh Ngọc Danh, hoặc ai đó mà TLH muốn đưa về “chiếm ghế”!?

Nếu TLH công bằng và làm việc nghiêm túc thì sao không “mua xích chó về cột cổ ông Thái Phước Trường lôi ra đường xích vào cột điện”, bắt ông phải trả nhà, trả xe lại cho “cụ Cự”?

Nếu ông Trường đã mãn nhiệm kỳ mà còn chiếm nhà, chiếm xe được thì các mục sư địa phương “tuổi về già” họ cũng chiếm nhà thờ, tư thất… được!?

Nguyện Đức Chúa Trời giáng sự RỦA SẢ trên công trình “thần kinh bác nháo học” ở quận 2 và những ai góp tiền vào để xây dựng cái “công trình quái đản” này!



LHS- 18/1/2015

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 1 năm 2015

Xin Cầu Nguyện Cho Hội Thánh Mỹ Tho

Xin Cầu Nguyện Cho Hội Thánh Mỹ Tho

Tín đồ thấy:

- Ms Phạm Thanh Loan Quản nhiệm Chi hội Mỹ Tho là người rất trọng tình nghĩa nhất là tình thân, ông đã rước Ms Nguyễn Văn Thưởng là người hầu việc Chúa tà tà ở Hội thánh Trà Cú về lo việc Chúa ở Hội thánh Mỹ Phước.

Do lòng không sốt sắng hay là người thiếu ơn, ông Thưởng bỏ mặt bầy Chiên ốm đói, hằng tuần ông chỉ đến HT Mỹ Phước một ngày để thăm bẩy, thật là vô cảm, tín đồ tôi thấy chắc rằng Ms Loan biết và bao che Ms Thưởng cả năm nay. Tín đồ tôi đề nghị: Con dân Chúa nên công khai trên diễn đàn mạng, để nhiều con dân Chúa biết mà cầu nguyện, nhờ đó mà BTS TLH can thiệp sự vô cảm này, để xem ông Loan bao che tới chừng nào?

- Ms Loan kết thân những người bà con dòng họ tạo thành một phe, phe này rất đông và đầy thế lực, chả vì phải bận tâm và lo công việc cả, công việc Chúa cứ tà tà thôi.

Một Tín Đồ

Nhiệm Vụ Bản Lề Của ‘Đồng Chí X’…


Nhiệm Vụ Bản Lề Của ‘Đồng Chí X’…

Chủ nghĩa xã hội là cái gì mà yêu nó. Nó là quái thai của tà dâm giữa người và khỉ.
Không hiểu tác giả bài viết có hiểu mình viết gì không (?)
Nước của CHÚA không thuộc thế gian này. Nên không thể có cái vừa yêu CHÚA vừa yêu CNXH. Càng không thể có chuyện vừa làm mục sư vừa làm chính trị theo nghĩa đối kháng "nhà cầm quyền".

Đúng, làm chính trị, làm thương gia đều là hầu việc Chúa cũng như làm mục sư.
Nhưng không thể có chuyện vừa làm mục sư vừa tham gia chính trị "đối kháng thể chế"!
Bất cứ thể chế nào, dù đại gian, đại ác đến đâu, nếu CHÚA chưa truất phế, thì người làm mục sư phải phục tùng quyền cai trị để nhịn nhục hầu việc CHÚA.
Đối diện với chính thể gian ác, việc CĐN làm chính trị, lãnh đạo chính trị đối kháng khi Chúa kêu gọi cũng là người hầu việc CHÚA chân chính, ĐCT sẽ đại dụng họ có ích cho dân tộc CHÚA chọn.
Nhưng chắc chắn ĐCT không hề có tiền lệ kêu gọi một mục sư làm chính trị đối kháng mà vẫn vừa lãnh đạo hội thánh, vì như vậy sẽ đẩy bầy chiên vào chảo lửa.
Việc này xin 2 vị mục sư QUANG, KHẢI cân nhắc theo lời CHÚA để hành xử đúng lương tâm và đức tin
. - ĐCX” (“Đồng chí X”) (Comment 00:14 Ngày 17 tháng 01 năm 2015)

'Kính' thưa... "Đồng Chí":

***
1. “Chắc chắn Đức Chúa Trời không có tiền lệ kêu gọi một mục sư làm chính trị đối kháng”?
Hê-bơ-rơ 11: 23-27:
- Bởi đức tin cha mẹ Môi-se “chống lại quyết định của nhà cầm quyền” Pha-ra-ôn khi đem con đi giấu. (Hê-bơ-rơ 11: 23)
- Bởi đức tin Môi-se, khi lớn lên từ bỏ quyền lợi chính trị (từ bỏ địa vị con trai công chúa, một địa vị có thể trở thành vua) (Hê-bơ-rơ 11: 24)
- Bởi đức tin Môi-se “khinh nhà cầm quyền”, khinh đế quốc giàu sang, quyền lực của Pha-ra-ôn. (Hê-bơ-rơ 11: 27) - Hoàng tử giết người chưa phải là tội đáng chết, nhưng Môi-se lìa bỏ Ê-díp tô không sợ vua giận” là một thái độ chính trị - khinh bỉ đế quốc Ai-cập… vào đồng vắng làm người chăn chiên.
- Đức Chúa Trời sai Môi-se làm người lãnh đạo dân sự (mục sư). Môi-se đối mặt nhà cầm quyền Pha-ra-ôn và đưa ra yêu sách “hãy cho dân ta đi” (“ra khỏi sự cai trị bạo tàn của ngươi”)! Đây là yêu sách gì nếu không là một đòi hỏi chính trị hoàn toàn đối kháng? Trước mặt Pha-ra-ôn và quần thần – triều đình của Pha-ra-ôn, Môi-se là gì nếu không phải là một “nhà chính trị đối kháng” trắng trợn!
- Pha-ra-ôn (có thể đã) nói với Môi-se: Trẫm không biết Đức Chúa Trời của ngươi là ai cả, người hãy xéo đi nếu không thì đừng trách ta ác? Ngươi là ai mà dám đòi hỏi “đưa cả một bộ tộc Hê-bơ-rơ là dân sự của ta” ra khỏi sự cai trị của ta, để gọi là “đi thờ phượng Chúa trong đồng vắng”? Hãy cút đi hỡi cái tên “làm chính trị dỡ hơi” kia, trước khi ta giận! (Xuất Ê-díp-tô ký 5, 7, 8)
- Có ai phủ nhận Môi-se là người “lãnh đạo thuộc linh” dân sự Chúa? Lãnh đạo thuộc linh là gì nếu không là “mục sư”, “linh mục”?
- Có ai phủ nhận yêu sách của Môi-se đối với Pha-ra-ôn là “yêu sách chính trị”- nhìn theo góc độ thế gian? (Thay mặt dân chúng) yêu cầu nhà cầm quyền phải trả tự do cho một bộ tộc vốn đã từng là “thần dân nô lệ” của đế quốc Ai-cập 400 năm là gì, nếu đó không phải là một yêu sách chính trị?
- Có ai phủ nhận Môi-se vừa là “mục sư”, vừa là một “nhà chính trị đối kháng” không? 
- Lập luận của "đồng chí X": "chắc chắn ĐCT không hề có tiền lệ kêu gọi một mục sư làm chính trị đối kháng mà vẫn vừa lãnh đạo hội thánh..." chắc là đa số các mục sư "theo định hướng XHCN" đều đồng ý với quan điểm này hết chớ!?

2. Nhiệm vụ bản lề của ‘Đồng chí X’ là … “lái các mục sư thuận phục nhà cầm quyền”?
Chỉ là một người kinh doanh, sao “X” lại nhiệt tình trong việc “phản đối mục sư làm chính trị” và luôn tuyên truyền trong giới mục sư hằng tiếp cận với mình về việc phải “vâng phục nhà cầm quyền”?
“X” vừa làm người kinh doanh, vừa thi hành nhiệm vụ chính trị (vừa làm “mục sư tuyên úy của chế độ”) cho các mục sư “theo định hướng XHCN”?
Không có người kinh doanh nào lại “rãnh hơi” mà bỏ công việc kinh doanh, tối ngày tiếp cận với các mục sư để khuyên phải “vâng phục nhà cầm quyền” và tuyên truyền đánh phá các mục sư nào “không theo định hướng XHCN”! Vậy có phải “X” là người đang thi hành một “nhiệm vụ chính trị” núp dưới danh nghĩa là “người Cơ-đốc làm kinh doanh” không? “X” có phải là một cái “bản lề” gắn kết giữa đảng và các mục sư theo “định hướng XHCN” không? Việc một người vừa làm mục sư vừa làm chính trị đối kháng thì liên quan gì tới “X”, mà “X” bận tâm như… “gà mắc đẻ”? “X” không là thanh viên của giáo hội nào, không là thành viên của hiệp hội thông công (VEF) nào, nhưng tại sao hễ “chỗ nào có mục sư là có X”? Có người kinh doanh chân chính nào lại bỏ công việc kinh doanh để đi vận động các mục sư “vâng phục nhà cầm quyền” và tuyên truyền chống phá mục sư nào “không theo định hướng XHCN” không?
...
Bởi đức tin, Môi-se lúc đã khôn lớn, bỏ danh hiệu mình là con trai của công chúa Pha-ra-ôn, đành cùng dân Đức Chúa Trời chịu hà hiếp hơn là tạm hưởng sự vui sướng của tội lỗi: người coi sự sỉ nhục về Đấng Christ là quí hơn của châu báu xứ Ê-díp-tô, vì người ngửa trông sự ban thưởng. Bởi đức tin, người lìa xứ Ê-díp-tô không sợ vua giận; vì người đứng vững như thấy Đấng không thấy được. Bởi đức tin, người giữ lễ Vượt Qua và làm phép rưới huyết…” (Hê-bơ-rơ 11: 24-28)

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 17/1/2015