• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 3 năm 2015

“Thánh Chức Mục Sư”: Sau Lưng Ông TPT Có "Lá Bùa Của Rồng Đỏ"...


“Thánh Chức Mục Sư”: Sau Lưng Ông TPT Có "Lá Bùa Của Rồng Đỏ"...

Kết quả hình ảnh cho ms thái phước trường
(Kẻ "Bán Chúa tỏ tường"?)
***
Phần một: GIAN LẬN BẦU CỬ ĐẠI HỘI ĐỒNG TLH LẦN THỨ 43- Thái Phước Trường là con người chiếm vị:

Vì Người Giúp Việc Phòng Một Cờ MA Đã Nói: Sau lưng ông TPT có "lá bùa của Rồng đỏ" (thế lực CS). Nay xin nói thêm rằng là: GIAN LẬN BẦU CỬ ĐẠI HỘI ĐỒNG TLH LẦN THỨ 43 Thái Phước Trường là con người chiếm vị (đó là tư tưởng của hắn) - Truyền thống của Hội Thánh Tin Lành VN: Biên Bản Hội Đồng từ Tổng Liên Hội, Địa Hạt Liên Hội cho đến Chi Hội đều phải có chữ ký của Chủ Tọa Hội Đồng mới có giá trị pháp lý. - Hội Đồng Tổng Liên Hội lần thứ 43 họp tại nhà thờ 155 Trần Hưng Đạo, quận I, TP HCM; Biên Bản Hội Đồng do ông Thái Phước Trường đứng đầu, hai ông Lê Văn Thiện và Nguyễn Văn Đại cùng ký và phổ biến (Ban thư ký), Biên Bản không có chữ lý của Mục sư Dương Thạnh, là Chủ tọa Hội Đồng. Thái Phước Trường chiếm quyền chủ tọa. Cũng từ đó nên sau khi MS Hội Trưởng Phạm Xuân Thiều về với Chúa, MS Dương Thạnh Quyền Hội Trưởng, nhưng mọi sự đều do Thái Phước Trường quyết định. Đây là bậc thang đầu tiên để Thái Phước Trường leo lên ghế Hội Trưởng. Biên Bản phổ biến ngay khi Hội Đồng vừa kết thúc (rất khuya). - Về thời gian: Không thể chấp nhận được. Hội Đồng có 472 Đại Biểu. Biên Bản: 472 x 05 trang = 2.360 trang. Dầu máy móc có tối tân đến đâu, kỷ thuật hiện đại đến mức độ nào, cũng không thể in kịp trong vòng 5-10 phút với số lượng 2.360 trang giấy. (Còn thời gian để sắp xếp và để bấm lại, 05 tờ một bộ Biên bản là bao lâu!!! ???) Vậy mà Thái Phước Trường phù phép rất tinh vi, Mục sư Vũ Quang Huyên vừa chúc phước xong thì có sẵn Biên bản để phát cho Đại Biểu??? - Thời gian ghi trong BB là 14 – 20 giờ 30’ bầu cử. 20 giờ 30’ – 21 giờ là Lễ Bế Mạc. Thực tế đêm 09/02/2001: Lễ Bế Mạc Hội Đồng kết thúc lúc sau 22 giờ. Tại sao thời gian ghi trong BB và thời gian thực tế không giống nhau? Câu trả lời: VÌ BIÊN BẢN ĐÃ ĐƯỢC IN TRƯỚC ĐÓ TỪ LÂU!!
• Đêm 09/02/2001: 20 giờ 30’ bắt đầu bỏ phiếu bầu 16 Ủy viên. Thời gian kiểm phiếu các vòng trước kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mỗi vòng bầu cử. Vì thế Đại biểu đề nghị cho lấy tiền dâng ngay sau giờ bỏ phiếu để rút ngắn thời gian.
• 21 giờ lấy tiền dâng xong, đem ngay xuống văn phòng để kiểm. Lúc đó Ms Trần Lương Y, TBTT (trưởng ban tổ chức), cùng MS phó ban xuống theo để giám sát kiểm tiền dâng. Gian Lận Bầu Cử Bị Lộ.  
• Khi giám sát kiểm tiền, Samuen cũng có tại đó với trách nhiệm kiểm tiền với anh em. Tôi nhớ rất rõ (vì tính tôi hay tò mò). MS Phó ban thấy anh em Văn Phòng tất bật sắp xếp giấy tờ gì đó, có vẻ khẩn trương lắm, nên cũng tò mò đến xem. Ông cầm một xấp lên xem và nói: Hội Đồng còn nhóm mà biên bản đã in xong từ lúc nào!!? MS Phó ban có hỏi: Anh em làm việc này là sao?? Các anh em trả lời: Chúng tôi làm theo lệnh của Ban Thư Ký Hội Đồng. Ban Thư Ký HĐ bảo chúng tôi làm để phát cho Đại Biểu ngay sau giờ Bế mạc!!! Ms Trần Lương Y nói: Lạ quá, Hội Đồng còn đang kiểm phiếu mà Biên Bản đã in xong, có kết quả rồi?! Mục sư Y nói tiếp: Không được! Tôi đem BB này lên trình Hội Đồng, đề nghị giải tán HĐ. MS Phó ban can: Thôi lỡ rồi, mọi việc để tính sau, bây giờ làm lớn chuyện không hay!! Thế là Ms Y bỏ ra về ngay sau đó! MS Phó ban nói với một anh em đang sắp Biên bản: Ông cũng là một tòng phạm trong vụ này, nhớ đấy nhé! Tại sao Thái Phước Trường dám làm như vậy? Chúa có biết hay không, Ông Hội Trưởng?? Chúa Jesus phán với Na-tha-na-ên “Trước khi Phi-líp gọi ngươi, Ta đã thấy ngươi dưới cây vả” (Giăng 1: 48). 

Kết quả hình ảnh cho ms Nguyễn văn ĐạiKết quả hình ảnh cho mục sư lê văn thiện 
 (Hai tòng phạm trong vụ gian lận bầu cử của "Hội đồng lịch sử": Ms Nguyễn Văn Đại và Ms Lê Văn Thiện)

Phần hai: Lúc TPT rắp tâm làm điều gian dối Chúa có biết, có thấy không?
Vì Người Giúp Việc Phòng Một Cờ MA Đã Nói: Sau lưng ông TPT có "lá bùa của Rồng đỏ"...
Lúc TPT rắp tâm làm điều gian dối Chúa có biết, có thấy không? (Hãy để Ông hội Trưởng Thái Phước Trường trả lời). Biên Bản sai cũng phải thi hành: Đây là chủ trương của Thái Phước Trường đấy. BB HĐ dầu gian lận, không đúng sự thật, nhưng đã phổ biến rồi, thành phần TLH làm sao thay đổi được, phải chấp nhận mà thôi. HĐ kết thúc quá khuya nên Đại Biểu nhận BB xong, vội vàng ai đi đường nấy để về HT nhà. Về xem Biên Bản mới thấy nó sai sự thật và mới phản ảnh. Hội Thánh phản ảnh vì BB không có chữ ký của chủ tọa Hội Đồng. Đại Biểu thì phản ảnh Biên Bản sai sự thật. Nghi thức Bế mạc không đúng với thực tế (BB in trước từ lúc nào làm sao đúng với thực tế cho được). Không đúng về thời gian, không đúng các tiết mục và người tham gia chương trình!! Thái Phước Trường, bấy giờ “ta là Tổng Thư Ký, cho chỉnh sửa phần nghi thức bế mạc, còn kết quả đắc cử 16 Ủy viên cứ để nguyên, ta đã chọn như thế ai dám làm gì ta”. (Đối chiếu hai BB HĐ sẽ rõ). Vì thế Hội Đồng lần này nhiều người gọi là “HỘI ĐỒNG LỊCH SỬ”. Lịch sử là vì:
1) BB được in trong giờ đang bầu cử. Phiếu chưa kiểm xong đã có kết quả thành phần 16 Ủy viên Tổng Liên Hội đưa vào BB.
2) Kết thúc một Hội Đồng lại có hai Biên bản, nội dung không giống nhau. Một BB có Chủ tọa Hội Đồng ký tên, một BB chỉ có Ban Thư ký ký tên. Đứng đầu là Thái Phước Trường. Đây là việc Thái Phước Trường làm. Gian lận bầu cử giữa thanh thiên bạch nhựt, TPT còn giám làm, thì việc gì TPT chẳng dám làm. TPT còn tự hào: hai kẻ đồng lõa với ta, ta đã hạ nốc-ao rồi (ông Lê Văn Thiện và Ông Nguyễn Văn Đại) giờ đây chỉ còn mình ta coi như đại thắng. Giờ đây chúng ta có thể “ĐÁNH GIÁ CHÍNH XÁC VỀ NHIỀU CON NGƯỜI” trong tổ chức mà tên 'đầu sỏ' đó chính là Cự Phan hội trưởng 'đương chức' & Thái Phước Trường bị bể độ, ngày đó & bây giờ (2001-2015).

Chuyên gia mạng khối Phước âm liên hiệp Cờ MA
South Vietnamese thường trú tại Haloi- North Vietnamese.

Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

“Lấn Chân Để Giành Mục Vụ”… Bàn Về Sứ Điệp Của Mục Sư Phó 2 Nguyễn Hữu Bình


“Lấn Chân Để Giành Mục Vụ”… Bàn Về Sứ Điệp Của Mục Sư Phó 2 Nguyễn Hữu Bình
Theo HTTLVN.ORG – “Chương trình hiệp nguyện, bồi linh quý I/2015 khu vực Tp. Hồ Chí Minh được diễn ra vào lúc 8 giờ 30 ngày 20/03/2015 tại nhà thờ Tin Lành Thủ Đức.
Tham dự chương trình có:
- Mục sư Nguyễn Hữu Bình, Phó Hội trưởng II HTTLVN;
- Mục sư Nguyễn Ngọc Dũng, MSNC Nguyễn Ngọc Tốt: Ban Đại diện Tin Lành T.p HCM; cùng các Mục sư, Mục sư Nhiệm chức, Truyền đạo và Chấp sự thuộc các Hội Thánh trong khu vực.
Dựa trên nền tảng Kinh Thánh trong Giô-suê 14:6-14, và câu gốc Lu-ca 9:23, với chủ đề “Dấn thân phục vụ”, Mục sư Nguyễn Hữu Bình – Phó Hội trưởng II – đã giảng luận Lời Chúa. Mục sư Cao Nguyễn Duy Thức cầu nguyện đáp ứng Lời Chúa trong tinh thần thuận phục...” (Trích Hiệp Nguyện, Bồi Linh Khu Vực Tp. Hồ Chí Minh..)
 (Ms Nguyễn Hữu Bình)
***
Trong bài viết này, chúng tôi muốn bàn về bài giảng của Ms Nguyễn Hữu Bình (Ms NHB)…
Trước hết “Dựa trên nền tảng Kinh Thánh trong Giô-suê 14: 6-14, và câu gốc Lu-ca 9: 23, mục sư Nguyễn Hữu Bình đã giảng cho Hội đồng bồi linh- hiệp nguyện các mục sư với chủ đề ‘Dấn thân phục vụ’”…
Kinh thánh: Giô-suê 14: 6-14
Câu giốc: Lu-ca 9: 23
Chủ đề: “Dấn Thân Phục Vụ”.
Diễn giả: Ms Nguyễn Hữu Bình.

1. Giô-suê 14: 6-14 nói gì?

Sau 45 năm kể từ ngày đi do thám xứ, bây giờ Ca-lép đã 85 tuổi, ông đến xin với Giô-suê cho ông tiếp tục được đi chinh phục vùng núi A-na-kim là vùng đất khó khăn, hiểm trở, có thành bền vững và các giống dân giềnh giàng ở đó… Đây là vùng đất đã được chia cho chi phái của ông. Cuộc chinh phục Xứ hứa đã bị ngưng, vì có những thám tử về báo cáo với những tư tưởng tiêu cực, “làm cho bá tánh sờn lòng” và Chúa phải cho phép cuộc chinh phục xứ hứa ngưng lại, dân Y-sơ-ra-ên phải lang thang trong sa mạc 40 năm cho đến khi thế hệ những người “chủ bại” kia, ngã chết trong đồng vắng và lớp con cháu họ sẽ tiếp tục chính phục xứ hứa.

- Ý nghĩa chính của phân đoạn này: Ca-lép là người (1) “Trung thành với đức tin”, (2) “Trung thành với khải tượng”, (3) “Không bỏ cuộc”… dù đã sau 45 năm và tuổi ông bây giờ đã là 85 tuổi… Phân đoạn Kinh thánh này sẽ phù hợp để giảng ít nhất cho ba đề tài như đã trình bày. Đặc biệt, nó không có ý nghĩa liên quan đến “Dấn thân” hay là “Phục vụ” như chủ đề mà mục sư NHB đã giảng. 


2. Lu-ca 9: 23 nói gì?

Nếu ai muốn theo ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo ta.” (Lu-ca 9: 23)

Câu Kinh thánh này có lẽ không ai là không biết ý nghĩa của nó: Nếu ai muốn theo Chúa phải tự bỏ chính mình… và vác thập giá mình… mỗi ngày…! Đó là ý nghĩa của câu Kinh thánh Lu-ca 9: 23.

Với câu Kinh thánh Lu-ca 9: 23 có thể giảng cho đề tài “Dấn thân Phục vụ”… nhưng với Giô-suê 14: 6-14 mà giảng cho đề tài trên là “không phù hợp” với nội dung chính – “thông điệp”- mà khúc Kinh thánh đã ký thuật. Như đã nói, Giô-suê 14: 6-14 “thông điệp chính” mà phần Kinh thánh đó ký thuật, muốn gửi gắm lại cho thế hệ sau là: Ca-lép là người:

(1) “Trung thành với đức tin”,

(2) “Trung thành với khải tượng”,

(3) “Không bỏ cuộc”… dù đã sau 45 năm và tuổi ông bây giờ đã là 85 tuổi…

Nếu dùng phân đoạn này cho đề tài “Dấn thân Phục vụ” là không phù hợp, nếu không muốn nói là “không chuẩn”, hoặc là người giảng (Ms NHB) đã không hiểu đúng ý nghĩa của phân đoạn Kinh thánh! Đó là chưa nói người giảng – ban phát sứ điệp- là người của Chúa phải được sự soi sáng của Thánh Linh, mà Thánh Linh thì không bao giờ “soi sáng cách khập khiểng” như vậy! (giảng theo ý mình định sẵn, không phải theo ý Chúa)


 (Quang cảnh Hội đồng bồi linh)


3. Người giảng phải biết “cảnh trạng bầy chiên”:

Hãy ráng biết cảnh trạng bầy chiên con…” (Châm ngôn 27: 23)

Với thực trạng của hàng giáo phẩm và tình trạng thuộc linh của giáo hội nói chung, có lẽ Ms NHB không lạ gì. Có thể vì vấn đề tế nhị, không thể đề cập thẳng thắn một ai, hay vấn đề gì chính, cụ thể có thể làm “mất lòng cử tọa” là các mục sư, hàng giáo phẩm khu vực thành phố… Tuy nhiên, người giảng có thể cầu nguyện xin Chúa soi sáng, hướng dẫn cho mình một ý chính và phân đoạn Kinh thánh có ý nghĩa, nội dung phù hợp để giảng đúng thực trạng của hàng giáo phẩm… Nghĩa là phải chẩn đoán đúng bệnh và “bốc thuốc đúng”… Khi giảng khúc Kinh thánh có nội dung và sứ điệp phù hợp với “cảnh trạng bầy chiên” (thực trạng của những người chăn- tôi tớ Chúa đang ngồi ở dưới) thì Đức Thánh Linh sẽ dùng những ý nghĩa liên quan trong Kinh thánh để cáo trách, nhắc nhở “các tôi tớ Chúa”, nếu họ còn là “tôi tớ thật”! Biết cộng đồng đang mắc “dịch tiêu chảy”, mà ban phát (sứ điệp) “thuốc nhức đầu” cho họ, là thầy thuốc không có lương tâm, trách nhiệm… Với thực trạng của hàng giáo phẩm HTTLVN.MN hiện nay, thiết tưởng không cần phải giảng “Dấn thân phục vụ”… Vì không cần bảo họ “Dấn” thì lâu nay họ vẫn cứ “dấn”, vì quyền lợi trong chức vụ quá nhiều… (ít mật nhiều ong, nói theo dân gian hiện nay “ghế thì ít mà đít thì nhiều”) Thậm chí họ còn lập bè, lập đảng với nhau trong giáo hội để “dấn thân” lên chỗ cao hơn và “đạp” người khác ra khỏi chức vụ… Sinh viên thần học tốt nghiệp ra trường còn phải “biết chạy bằng phong bì” thì may ra mới có chỗ để “Dấn thân”… thì cần gì ông NHB phải giảng “Dấn thân Phục vụ”…? “Dấn thân phục vụ”- sự thật trong ý nghĩa của nó là “kêu gọi người ta chấp nhận bước vào chỗ hy sinh, gian khổ để phục vụ”… thì sứ điệp đó mới có ý nghĩa… Còn với các ông bầy giờ, (xin lỗi) “Hội thánh, Ban trị sự vác chổi đuổi còn không chịu đi”, “có nơi ông quản nhiệm cũ vừa qua đời thì ông khác lật đật dọn vào, đuổi bà quả phụ quản nhiệm cũ không kịp dọn nhà” (Ms Nguyễn Ngọc Th, đuổi bà quả phụ Ms Đặng Đình Ph. ở Quy nhơn), “mãn nhiệm kỳ không chịu xuống” (Hội trưởng), “kéo rê thời gian tổ chức Hội đồng để hưởng lương”, “nhà không trả, xe không giao”, “lương tháng Hội thánh trả thiếu là lên bục giảng nói xiên nói xỏ” rồi… thì “Dấn thân phục vụ” cái nổi gì? Không trực tiếp nghe ông NHB giảng, nhưng xem đề tài- sứ điệp “Dấn thân phục vụ” của ông, cứ tưởng như là hàng giáo phẩm, mục sư truyền đạo HTTLVN.MN bây giờ “khổ lắm”… cho nên ông mục sư “hội trưởng phó 2” phải giảng để “khích lệ các mục sư bền đổ trong chức vụ”, “hy sinh hơn nữa”…! Té ra cũng chỉ là một cách “vuốt lưng con mèo” cho nó ngủ… “ngoan hơn” thôi!

4. Vài lời cho Ms NHB:

Nếu mục sư NHB là người còn có ý thức trách nhiệm với Hội thánh và với Chúa trong tư cách là một tôi tớ Chúa thật, thì ông cần phải biết điều mà Phao-lô nói sau đây:

Còn bây giờ, có phải tôi mong người ta ưng chịu tôi hay là Đức Chúa Trời? Hay là tôi muốn đẹp lòng loài người chăng? Ví bằng tôi còn làm cho đẹp lòng người, thì tôi chẳng phải là tôi tớ của Đấng Christ.” (Ga-la-ti 1: 10)

Với thực trạng của hàng giáo phẩm hiện nay, lẽ ra Ms NHB phải có những sứ điệp gì mang tính cáo tránh, nhắc nhở để Hội thánh và hàng giáo phẩm, những người được con cái Chúa gọi là “tôi tớ Chúa” trong HTTLVN.MN phải tỉnh thức và ăn năn… Đó là người hầu việc Chúa có lương tâm và trách nhiệm thật trước mặt Chúa! Với một Hội đồng mục sư như vậy, là cơ hội để Ms NHB giảng “đúng ý Chúa”, để điều đó ít ra cũng lan tỏa và làm thức tỉnh nhiều người…! Tuy nhiên, Ms NHB đã làm một việc không hơn gì “ru ngủ hàng giáo phẩm” và “tự thương hại phe mình”! Các ông chẳng có “dấn” (thân) gì cả, các ông chỉ có “Lấn Chân Để Giành Chức Vụ” với nhau thì có! Đề tài “Dấn Thân Phục Vụ” của ông Ms NHB có lẽ nên đổi lại là “Lấn Chân Để Giành Mục Vụ”… thì đúng hơn cho thực trạng của HTTLVN.MN hiện nay!

Ước mong lần sau sẽ không nghe ông Ms NHB giảng “ru ngủ hàng giáo phẩm” nữa!



Ms- TT Huỳnh Thúc Khải

LHS- 26/3/2015

Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

HTTLVN- Tình Trạng Mù Lòa Thuộc Linh Có Từ Khi Nào…?


 HTTLVN- Tình Trạng Mù Lòa Thuộc Linh Có Từ Khi Nào…?

  
 Kết quả hình ảnh cho tin lành việt nam
Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được...” (Ma-thi-ơ 5: 14)
Vậy, nếu sự sáng láng trong ngươi chỉ là tối tăm, thì sự tối tăm nầy sẽ lớn biết là dường bao!” (Ma-thi-ơ 6: 23)

***

Một cái thành được xây trên đỉnh núi thì không bao giờ che khuất tầm mắt của mọi người, ngày hay đêm người ta đều thấy nó: Ban ngày thì đương nhiên thấy, còn ban đêm, người ta thấy cái thành đó nhờ vào ánh sáng của đèn mà người ta thắp trong thành. Chúa Jesus đang nói về Hội thánh trong tương lai.

Hội thánh là một cái thành được xây trên đỉnh núi: Nếu một đêm “cúp điện” (hoặc vì một lý do nào đó, dân trong thành không thắp đèn) thì người xung quanh sẽ biết “cái thành đang ở trong sự tối tăm”!

Vậy, nếu sự sáng láng trong ngươi chỉ là tối tăm, thì sự tối tăm nầy sẽ lớn biết là dường bao!” (Ma-thi-ơ 6: 23)

Làm sao sự sáng lại có thể trở thành sự “tối tăm”? (Lịch sử chứng minh, đã có những giai đoạn Hội thánh bước đi trong tối tăm)  

Chúa Jesus đang nói về “các ngươi”, tức Ngài đang nói về môn đồ, về “Hội thánh trong tương lai”…

Lời Chúa là sự sáng, là ngọn đèn trong Hội thánh.

Làm sao sự sáng lại có thể trở nên tối tăm được?

Chúa đang nói về Hội thánh. Nếu một ngày nào đó “ánh sáng chân lý bị che khuất đối với những người lãnh đạo trong Hội thánh”- chính họ đã hiểu Kinh thánh một cách sai trật hoặc chẳng hiểu gì mà lại đứng lên giảng cho người khác… (như trường hợp các bà Truyền đạo, mục sư trong HTTLVN.MN vừa rồi) thì “sự tối tăm trong Hội thánh sẽ lớn là dường nào”!

Đức Chúa Jêsus bèn đáp rằng: Sự sáng còn ở giữa các ngươi ít lâu; hãy đi trong khi các ngươi còn có sự sáng, e rằng sự tối tăm đến thình lình cùng các ngươi chăng; kẻ đi trong nơi tối tăm thì chẳng biết mình đi đâu.” (Giăng 12: 35)

Hội thánh Lao-đi-xê ở trong sự tối tăm, mù lòa thuộc linh mà chính họ không hề biết, trái lại, họ còn “vễnh mặt tự hào ta là con cái của sự sáng”, chính vì thế Chúa phán với họ: “Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, … lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được.” (Khải huyền 3: 18)

Tình trạng tối tăm, mù lòa thuộc linh của HTTLVN.MN đã có từ rất lâu, tình trạng hiểu sai Lời Chúa rồi đứng lên giảng dạy là đầy trong các nhà thờ… (vì có ông nào học hành cho tới nơi tới chốn đâu mà giảng dạy cho đúng!)

Khi đưa ra chủ đề “Bình đẳng hay Bình Quyền” trong vấn đề Nam-Nữ là các ông đã chấp nhận một tiền đề sai. Sở dĩ chấp nhận một tiền đề sai là vì các ông không có ánh sáng của chân lý (lẽ thật) là Lời Chúa và cũng không hề có Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở trong mình. Vì nếu có Thánh Linh thì Ngài sẽ nhắc nhở cho các ông biết cái gì là đúng hoặc sai, vì Ngài là Thần Lẽ Thật.

Song những kẻ nầy, hễ điều gì không biết thì khinh dể hết; và mọi điều chúng nó tự nhiên mà biết cũng như con thú vật vô tri, thì dùng mà làm hư mình.” (Giu-đe 1: 10)

Những kẻ này”: tức là những giáo sư giả đang dạy một đạo dối (thầy giả và đạo dối). Những người làm thầy nhưng không hiểu điều mình nói và tự quyết (I Ti-mô-thê 1: 17).

Hễ điều gì không biết thì khinh dể hết”: Không biết “câu nguyện tiếng lạ là gì” thì khinh dễ việc cầu nguyện bằng tiếng lạ… Không biết “những giáo phái đã từng đẻ ra mình”, chỉ vì họ không phải là “Hội thánh Tin lành VN” thì gọi họ là “tà giáo” (khinh dễ hết)… Những kiến thức “tự nhiên mà biết”, tức không bởi sự soi sáng của Thánh Linh… thì “dùng mà làm hư mình”- giảng dạy tầm bậy, chuốc lấy sự hư mất về bản thân, đẩy nhiều người xuống hỏa ngục… Đó là tình trạng của hàng giáo phẩm HTTLVN.MN hiện nay.


Giải pháp:

Người trả lời rằng: Người tên gọi là Jêsus kia đã hòa bùn, xức mắt tôi, và nói rằng: Hãy đi đến rửa nơi ao Si-lô-ê. Vậy, tôi đi đến, rửa tại đó, rồi thấy được.” (Giăng 9: 11)

Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, … lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được.” (Khải huyền 3: 18)

Người mù phải chịu đi đến “ao Si-lô-ê và rửa mắt tại đó” thì mới được chữa lành. Cũng vậy, tình trạng mù lòa thuộc linh của HTTLVN.MN chỉ được chữa lành, cho đến khi nào họ chịu nhìn biết mình “mù lòa thuộc linh” và đang bước đi trong sự TỐI TĂM thuộc linh!



Ms- TT Huỳnh Thúc Khải

LHS- 25/3/2015

Thứ Hai, ngày 23 tháng 3 năm 2015

Nữ Truyền Đạo Tăng Nguyên Tiên: Bón Phân Hay “Bỏ Thuốc Độc” Cho Sự Tăng Trưởng Thuộc Linh?


Nữ Truyền Đạo Tăng Nguyên Tiên: Bón Phân Hay “Bỏ Thuốc Độc” Cho Sự Tăng Trưởng Thuộc Linh?

Thao HTTLVN.ORG - [Ngày 10/03/2015, Ban Đại diện Tin Lành tỉnh Bình Dương đã tổ chức chương trình bồi linh, thông công cho Ban Phụ nữ các Chi Hội và Điểm Nhóm trong tỉnh tại Chi Hội Bình Dương với chủ đề “Sống Với Chúa”…

Sau khi các ban hát tôn vinh Chúa, NTĐ Tăng Nguyên Tiên nương trên Lời Chúa trong Ê-phê-sô 4:4-6 với chủ đề “Tăng Trưởng Tâm Linh” nhằm khích lệ đời sống tăng trưởng, đạt tầm thước vóc giạc của Đấng Christ.

Buổi chiều, nối tiếp chương trình ... Phu nhân MS Phan Quang Trung chia sẻ Lời Chúa với chủ đề “Sống Với Chúa”]. (Bồi Linh Phụ Nữ Tỉnh Bình Dương)

 (Nữ Truyền đạo Tăng Nguyên Tiên)
***
1. Bón phân tăng trưởng hay "bỏ thuốc độc" cho cây?
NTĐ Tăng Nguyên Tiên nương trên Lời Chúa trong Ê-phê-sô 4:4-6 với chủ đề “Tăng Trưởng Tâm Linh” nhằm khích lệ đời sống tăng trưởng, đạt tầm thước vóc giạc của Đấng Christ”…

Lại một lần nữa “bệnh nhân khai đau bụng, thầy thuốc cho uống thuốc nhức đầu”…

Với chủ đề “Tăng trưởng Tâm linh”, nhưng NTĐ Tăng Nguyên Tiên đã “bốc thuốc” trong Ê-phê-sô 4: 4-6… Có lẽ tín hữu trong Tin lành về sau này đã “lờn thuốc” do tình trạng “các ông thầy thuốc trong Tin lành cho uống thuốc tầm bậy quen rồi” (các ông trên tòa giảng nói gì họ cũng không quan tâm), ngồi nghe cho xong rồi “a-men”… thế là kết thúc buổi lễ… Cho nên bà TNT với chủ đề như đã nêu, rồi “nương trên Lời Chúa trong Ê-phê-sô 4:4-6… nhằm khích lệ đời sống tăng trưởng, đạt tầm thước vóc giạc của Đấng Christ.” Không hiểu diễn giả đã tìm đâu ra trong phân khúc Kinh thánh này “chút ý nghĩa” phù hợp để “bón phân” cho sự tăng trưởng tâm linh của Hội thánh? Phân khúc Kinh thánh này chỉ nói về “tính duy nhất” của Hội thánh qua sự khải thị, dẫn dắt của Đức Chúa Trời là “Đấng Duy nhất” đã cứu Hội thánh…

Một nông dân giỏi, muốn cho cây tăng trưởng họ phải biết chọn loại phân bón. Loại phân nào phù hợp cho cây, trong từng giai đoạn phát triển của nó. Khi nào cần sự tăng trưởng cho thân, họ dùng một loại phân nào… và khi cần sự tăng trưởng cho lá, hoa, hay thời kỳ kết trái… mỗi giai đoạn cần một loại phân bón khác nhau, chứ không phải muốn cây “tăng trưởng” là đem bất kỳ loại phân nào đổ đại xuống gốc là cây “tăng trưởng”! (có khi cây chết hoặc không được tăng trưởng bình thường nữa là khác)

Với mục tiêu “Tăng trưởng tâm linh”, bà TNT đã “bón cho cây Hội thánh” bằng một loại phân có ký hiệu là “Ê-phê-sô 4: 4-6”… Loại phân này không phải để “bón cho sự tăng trưởng”… Vì nội dung của khúc Kinh thánh này, thiết tưởng là nó không ăn nhập gì tới chủ đề như đã nêu cả! (Phân khúc này thường được dùng để giảng cho sự Hiệp một trong Hội thánh) Như vậy, một là diễn giả sẽ giảng theo lối “cượng giải Kinh thánh”, hai là sẽ nói thao thao bất tuyệt về chủ đề mà không đá động gì tới khúc Kinh thánh đã dùng để làm “nền tảng”! Trong cả hai trường hợp, trong tư cách của một người truyền đạo, bà TNT phải ăn năn vì trong cả hai trường hợp bà đều phạm tội cùng Đức Chúa Trời. Tội thứ nhất: “Giải sai Kinh thánh”. Tội thứ hai: “Dùng lời Chúa để dưới chân” (đạp trên Lời Chúa) rồi đứng đó nói những điều không liên quan đến Lời Thánh! Nhân danh Lời Chúa để nói những điều mà thật ra Lời ấy không có nói. Nói thao thao bất tuyệt về chủ đề, rồi kết luận “nhằm khích lệ đời sống tăng trưởng, đạt tầm thước vóc giạc của Đấng Christ”… Có lẽ đây chính là nguyên nhân mà HTTLVN.MN cho tới bây giờ, sau hơn 100 năm hình thành mà vẫn còn là “con đỏ trong Đấng Christ”, chưa bao giờ “đạt tầm thước vóc giạc của Đấng Christ”… dù là hàng giáo phẩm hay cả đến người đã “trèo lên đến bậc… Hội trưởng”!

Trong tháng Ba vừa qua, nhân có sự kiện “quốc tế phụ nữ”, TLH đã tổ chức rầm rộ các buổi bồi linh thông công cho giới nữ trong Tin lành. Một chủ đề được giảng khá nhiều trong các Hội đồng là “Sống cho Chúa”, “Sống Với Chúa”… Dường như có một sự chỉ đạo từ Tổng Hành dinh (TLH). Chỉ đạo không sao, các phân đoạn Kinh thánh để giảng, đặc biệt là Ê-phê-sô 4: 4-6 dường như cũng được chỉ đạo… (Cô Trần Thị Liễu và Tăng Nguyên Tiên đều dùng phân khúc KT này) Tuy nhiên, vấn đề là các phân khúc Kinh thánh cho các đề tài đều không ăn nhập gì tới đề tài được “chỉ đạo” cả! Như vậy có thể nói các “đầu óc” trong Ban chỉ đạo Tổng hành dinh (TLH) cũng “tối hù”!



2. Đem gương “hổn với chồng” ra làm “gương tốt” dạy cho phụ nữ:

Đặc biệt, trong tháng Ba này, tại một Hội đồng dành cho phụ nữ (Vĩnh Long- Trà Vinh), người ta đem cả gương phụ nữ “hổn với chồng” ra làm “gương mẫu” để giảng dạy cho phụ nữ:

Trích “Tiếp nối chương trình, các chị em được học lại gương mẫu đạo đức của các người nữ trong Kinh Thánh có tầm ảnh hưởng đến người khác như: Vả Thi, … người đàn bà Sa-ma-ri....” (Trích Bồi Linh, Thông Công Phụ Nữ Tỉnh Vĩnh Long - Trà Vinh )

Người viết giật mình khi thấy người ta đem bà hoàng hậu Vả-thi vào trong danh sách những người nữ “gương mẫu đạo đức”…

Theo sách Ê-xơ-tê chương 1, hoàng hậu Vả-thi là một người đàn bà hổn láo, làm mất mặt chồng trước một Đại Hội cấp quốc gia của đế quốc Phe-rơ-sơ (Mê-đô Ba tư), một đế quốc bao trùm cả thế giới thời bấy giờ. Hoàng hậu Vả-thi đã coi vua A-suê-ru (chồng bà) không ra gì, khi bà không thèm vâng theo lệnh của vua để ra trước các quan đại thần cùng cả Đại hội để “trình bày nhan sắc” của bà cho cả đế quốc “chiêm ngưỡng”… Dù gì thì vua A-suê-ru cũng rất tự hào về nhan sắc của vợ mình là hoàng hậu Vả-thi… Tuy nhiên, bà Vả-thi đã công khai làm mất mặt chồng khi bà coi thường mệnh lệnh của vua… Kết quả là bà bị truất phế ngôi vị hoàng hậu và suốt đời không được gặp mặt vua. Các quan đại thần của vua lúc bấy giờ đều “thống nhất ý kiến” rằng: Để cho các bà vợ trên cả đế quốc này “không được hổn với chồng” theo gương xấu của hoàng hậu Vả-thi! Ê-xơ-tê sau đó đã được đưa lên thay thế ngôi vị hoàng hậu của Vả-thi…

Không hiểu người ta đã tìm đâu ra cái gọi là “gương mẫu đạo đức” để gán cho bà Vả-thi…? Một người đàn bà đã bị truất phế ngôi vị hoàng hậu chỉ vì “hổn với chồng cách công khai”!

Mai mốt đây nếu trường hợp xảy ra: bà Hội trưởng Phan Vĩnh Cự “nắm đầu chồng lôi lên tòa giảng, sỉ vả trước hội chúng: thằng này mà hội trưởng cái gì”… Lúc ấy có lẽ cả hội chúng… (chị em phụ nữ) “vỗ tay”! Vì đó là “gương mẫu đạo đức” của hoàng hậu Vả-thi mà chị em phụ nữ Tin lành đã được học!


Trong cái gọi là chăm sóc cho sự “Tăng trưởng Thuộc linh”, không biết vô tình hay cố ý, người ta đã bỏ những thứ độc hại vào trong các “bài giảng Bồi linh”… Hội đồng Giáo phẩm “ngủ đâu hết rồi”!



Ms- Tt Huỳnh Thúc Khải

LHS- 23/3/2015

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 3 năm 2015

Bà Thiều Lại Giảng Sai…


Bà Thiều Lại Giảng Sai…
Theo HTTLVN.ORG – “Ngày 20/ 03/ 2015, Ban Đại diện Tin Lành tỉnh Long An đã tổ chức bồi linh, thông công cho chị em phụ nữ Tin Lành trong tỉnh tại nhà thờ Tin Lành Long Trạch. Diễn giả chương trình là QPMS Phạm Xuân Thiều
Dựa trên nền tảng Kinh Thánh Lu-ca 1: 39- 45, QPMS Phạm Xuân Thiều chia sẻ Lời Chúa với chủ đề “Sống với Chúa trong sự khôn ngoanChương trình buổi chiều bắt đầu lúc 13 giờ 30… QPMS Phạm Xuân Thiều tiếp tục dùng Lời Chúa chia sẻ trên nền tảng Kinh Thánh Các Quan Xét 13, với chủ đề “Sống Với Chúa trong sự trông cậy”…” (Bồi Linh Phụ Nữ Tin Lành Tỉnh Long An )

(QPMS Phạm Xuân Thiều chia sẻ Lời Chúa)
***
Như trong các bài gần đây, chúng tôi đã chỉ ra những điểm sai trong việc giảng dạy của bà QpMs Phạm Xuân Thiều. Trong hai “sứ điệp” gần đây, giảng cho phụ nữ tại Long an như web HTTLVN.org đã đưa, bà Ms Thiều lại tiếp tục giảng sai…

1. Sứ điệp buổi sáng Sống với Chúa trong sự khôn ngoan bà Thiều giảng sai:
Dựa trên nền tảng Kinh Thánh Lu-ca 1: 39- 45, QPMS Phạm Xuân Thiều chia sẻ Lời Chúa với chủ đề ‘Sống với Chúa trong sự khôn ngoan’… (Trích Bồi Linh Phụ Nữ Tin Lành Tỉnh Long An )
Lu-ca 1: 39-45 nói về cuộc viếng thăm của Ma-ri, mẹ Chúa Jesus với Ê-li-sa-bét là mẹ của Giăng Báp-tít. Hai người này vốn là bà con với nhau. Ê-li-sa-bét là một phụ nữ tin kính, son sẻ tới lúc già nua mới có mang Giăng Báp-tít, là một phép lạ Chúa ban cho vợ chồng bà (thầy tế lễ Xa-cha-ri). Bà có thai được sáu tháng thì Ma-ri đến thăm cách tình cờ. Khi Ma-ri xuất hiện với lời chào thân tình thì “thai trong lòng Ê-li-sa-bét nhảy nhót”. (Điều này cho thấy Giăng Báp-tít là người được đầy dẫy Thánh Linh từ trong lòng mẹ) Ngay lúc ấy Đức Thánh Linh thăm viếng Ê-li-sa-bét và bà ca ngợi Ma-ri là “mẹ Chúa ta đến thăm ta”… Mặc dù trước đó hai người chưa thông tin gì với nhau và Ma-ri đến thăm người bà con lớn tuổi Ê-li-sa-bét của mình, có lẽ cũng để “báo tin mừng” về việc mình vừa được thiên sứ cho hay là sẽ sanh “Con Đức Chúa Trời” dù là một trinh nữ… Thế nhưng, khi hai người chỉ mới chào thăm nhau thì “thai trong lòng Ê-li-sa-bét đã nhảy nhót” và bà đã được Đức Thánh Linh cho hay là “Ma-ri đang sắp mang thai Con Đức Chúa Trời”. - Phước cho người đã tin, vì lời Chúa truyền cho sẽ được ứng nghiệm! (Lu-ca 1: 45)
Với câu chuyện Thánh kinh thuật lại trong phân đoạn Kinh thánh như trên, hoàn toàn không có ý nghĩa gì (nào) liên quan đến cái gọi là “Sống với Chúa…” cả! Nếu khai thác đề tài “Sống với Chúa” trong phân đoạn này, chắc chắn sẽ là một sự CƯỢNG GIẢI Kinh thánh hoàn toàn, vì chỉ riêng phân đoạn này thôi, hoàn toàn không đề cập gì đến cái gọi là “Sống với Chúa…”. Trong phân đoàn này nói đến câu chuyện giữa hai người phụ nữ và là hai người nữ đặc biệt… (mẹ Chúa và mẹ Giăng Báp-tít) Diễn giả đã đem câu chuyện giữa hai người phụ nữ đặc biệt này mà giảng cho các chị em, các bà phụ nữ… nhưng lại “gán ghép cho Kinh thánh cái điều mà Kinh thánh không hề nói”! (Không có ý nghĩa nào được gọi là “sống với Chúa” ở đây) Cái này trong ngôn ngữ chuyên môn (thần học) người ta gọi là “cượng giải Kinh thánh”. Các chị em phụ nữ cứ tưởng là diễn giả (bà Thiều) đang giảng Kinh thánh, nhưng có lẽ chính diễn giả cũng chưa chắc hiểu là “mình đang nói cái gì”! Nhưng với những ai hiểu Kinh thánh thì đoan chắc rằng người ta sẽ nhận xét là “bà Thiều đang nói với phụ nữ những điều mà Kinh thánh không hề nói”, mặc dù người ta không có mặt trực tiếp hôm đó!
Lại nữa: “Sống với Chúa trong sự khôn ngoan” là thể nào? Bản thân phân đoạn Kinh thánh trên không hề nói gì đến “Sống với Chúa”, nhưng nếu đã gọi là “sống với Chúa” thì không hề có cái gọi là “trong sự khôn ngoan”. Vì một khi đã “sống với Chúa” thì đã là một sự lựa chọn khôn ngoan rồi! Người sống với Chúa đích thực là người “đi trong đường lối Chúa”. Người đã chọn đi trong đường lối Chúa thì… “dầu khờ dại cũng không lầm lạc” như Kinh thánh đã nói. (Ê-sai 35: 8) Do đó, chọn đề tài “Sống với Chúa trong sự khôn ngoan” là tự nó đã mâu thuẫn và vô nghĩa, nếu không muốn nói là “diễn giả này đang ‘khoe chữ’… mà không biết mình đang nói gì”! (nói như vẹt nói)

2. Sứ điệp buổi chiều Sống với Chúa trong sự trông cậy bà Thiều cũng giảng sai…nốt:
Chương trình buổi chiều bắt đầu lúc 13 giờ 30… QPMS Phạm Xuân Thiều tiếp tục dùng Lời Chúa chia sẻ trên nền tảng Kinh Thánh Các Quan Xét 13, với chủ đề ‘Sống Với Chúa trong sự trông cậy…” (Trích Bồi Linh Phụ Nữ Tin Lành Tỉnh Long An )
Câu chuyện trong Các quan xét 13 (đoạn KT bà Thiều giảng) với ý chính: Dân Y-sơ-ra-ên tiếp tục làm điều ác, Chúa phó dân ấy cho dân Phi-li-tin trong 40 năm. Sau 40 năm ấy, thiên sứ của Chúa viếng thăm vợ của Ma-nô-a, một người phụ nữ son sẻ… Hai vợ chồng này được thiên sứ của Chúa cho hay là sẽ sanh một con trai, và đứa con ấy sẽ được gọi là người Na-xi-rê cho Chúa. Đứa con ấy chính là Sam-sôn. Sam-sôn sinh ra từ một người mẹ son sẻ… nhưng ít nhất là phải hơn 20 năm sau, ông mới trở thành người “giải cứu Y-sơ-ra-ên khỏi tay dân Phi-li-tin”… Thiên sứ không hề nói là đứa con ấy sẽ “giải cứu Y-sơ-ra-ên”, chỉ nói rằng nó sẽ là “người Na-xi-rê cho Chúa”!
Trong câu chuyện Kinh thánh ký thuật lại trên đây (Quan xét 13) không hề có ý nghĩa của “Sống với Chúa” hay là “trông cậy”. Vì trong lúc ấy, vợ chồng Ma-nô-a cũng là một người dân Y-sơ-ra-ên bình thường trong số phận của dân Y-sơ-ra-ên bị nô lệ cho người Phi-li-tin… Họ sống lầm lủi, cơ cực, bị hà hiếp, ngược đãi… (Giống như Ghê-đê-ôn phải trốn trong hang đá mà đạp lúa, vì sợ người Phi-li-tin sẽ cướp đoạt…) Thiên sứ của Chúa bất ngờ hiện ra báo cho họ biết về một tin vui là họ sẽ có con trong lúc bà bị son sẻ, và đứa con ấy sẽ “biệt riêng cho Đức Chúa Trời”… thế thôi! Họ không hề “trông cậy” gì và cũng không hề có biểu hiện gì để gọi là “Sống với Chúa”! (Ít nhất là trong phân đoạn Kinh thánh này không nói như vậy) Có khi họ đang trách Chúa và mất niềm hy vọng nữa là khác! (Như trong cảnh lưu đày, người Y-sơ-ra-ên từng nói “xương chúng tôi đã khô và lòng trông cậy chúng tôi đã mất”! – Ê-xê-chi-ên 37: 11) Thế nhưng diễn giả (bà Thiều) đã gán cho họ những “ý nghĩa cao vời” mà Kinh thánh không hề nói, đó là “Sống với Chúa trong sự trông cậy”!
Có lẽ đây là lần thứ ba mà bà quả phụ mục sư Phạm Xuân Thiều, với “giấy trắng mực đen” đã “giảng Kinh thánh TẦM BẬY” cho chị em phụ nữ!

3. Vì sao LHS “xét nét” bà Ms Thiều?
Vấn đề ở đây, vì sao LHS “xét nét” bà?
Nếu như bà Thiều chỉ là một chị em phụ nữ (tín đồ) bình thường đang “chia xẻ Kinh thánh” thì có thể chấp nhận được (tín đồ có thể nói sai). Nhưng trong cương vị và ảnh hưởng của bà hiện nay trong giới nữ Tin lành (CMA) là điều… phải chỉ ra cho người ta thấy. Diễn giả ở đây (bà Thiều) chưa đến nỗi là “giáo sư giả”… nhưng với sự giảng dạy kiểu như thế này thì không bao lâu nữa trong giới tín đồ nữ Tin lành CMA sẽ có một “thế hệ tín đồ giả”, vì người ta tin vào những điều mà Kinh thánh không hề nói, do đó họ sống trong một “niềm tin giả”!
Câu chuyện bà quả phụ mục sư Phạm Xuân Thiều LIÊN TỤC giảng sai Kinh thánh chỉ là một điển hình trong giới mục sư Tin lành CMA ngày nay mà thôi. Có thể nói rằng không chỉ bà Thiều, mà đa số, có thể nói là hầu hết các mục sư Tin lành CMA ngày nay… đều là “những con vẹt nói Kinh thánh” trên tòa giảng! (đôi khi chính họ còn không biết họ đang nói cái gì, chính vì thế sau bài giảng thường là có sẵn một người “cầu nguyện đáp ứng”…) Và cũng chính vì thế, họ rất sợ đưa bài giảng lên mạng, dù chỉ là “bố cục”… (kể cả mục sư Hội trưởng hiện nay…)
Người xưa có nói “Biết mà không nói là ác. Nói mà không nói hết là bất nhân”! Chúng tôi nói lên điều này là để cho hàng giáo phẩm HTTLVN.MN có cơ hội “nhìn lại chính mình”! Chúa đã “cất chân đèn khỏi Hội thánh TLVN” là điều chắc chắn. Quý vị đang có “Lời Chúa trên tay” nhưng quý vị hoàn toàn “bước đi trong sự tối tăm”! Dầu trong đèn của quý vị hoàn toàn không còn một giọt nào hết! Quý vị giống như “năm người nữ DẠI đi đón chàng rễ”. Dầu trong đèn đã cạn, không lo châm dầu… mà Chàng Rễ thì sắp đến! 

LHS có “chửi nặng” là cũng để quý vị “tỉnh ngủ” ra, chứ không phải ghét quý vị đâu!
Nếu tôi nói có gì sai quý vị cứ lên tiếng!

Nguyện Chúa thương xót mà thức tỉnh quý tôi tớ Ngài trong ngày “Chàng Rễ sắp đến”!

Ms- Tt Huỳnh Thúc Khải
LHS- Chúa nhật 22/3/2015

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 3 năm 2015

Dâng Chúa Cái… CỦA NỢ!?


Dâng Chúa Cái… CỦA NỢ!?
HTTLVN.ORG - Vào lúc 9 giờ ngày 14/03/2015, Hội Thánh Chúa tại Plei Chan vui mừng tổ chức Lễ Cung hiến nhà thờ Tin Lành Plei Chan (xã Ia Pnôn, huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai) lên cho Ba Ngôi Đức Chúa Trời.” (Lễ Cung Hiến Nhà Thờ Tin Lành Plei Chan – Tỉnh Gia Lai)

 (MSNC Ksor Chiar, Quản nhiệm Chi Hội...)
***
Nhà thờ là cái phương tiện dùng để sinh hoạt thờ phượng Chúa của con cái Chúa nói chung. Nó không phải là “đền thờ”, càng không thể gọi là “dâng lên cho Ba Ngôi Đức Chúa Trời”. Vì Ba Ngôi Đức Chúa Trời thì cần gì cái nhà thờ? Cả thế gian, vũ trụ này là của Chúa – “Trời là ngai ta, đất là bệ chân ta”… - thì cái nhà thờ là cái gì mà phải dâng cho Ngài? Ngài có cần nó đâu? Chúa phán “Hãy dâng lòng con cho chamắt con khá ưng đẹp đường lối cha” (Châm ngôn 23: 26) và “Thân thể anh em là đền thờ Chúa ngự” (I Cô-rinh-tô 6: 19)… - Tấm lòng, đời sống Chúa bảo dâng… thì đa số chúng ta giữ lại cho mình cách này hay cách khác, còn cái nhà thờ bằng gỗ, đá, tôn… Chúa không cần… thì chúng ta lại “làm lễ dâng cho Chúa”!?

1. Rước bọn vô thần vào đền thờ là… xúc phạm Chúa:
Về phía chính quyền: có đại diện các cấp chính quyền tỉnh Gia Lai, huyện Đức Cơ, xã Ia Pnôn, các thôn có tín hữu, đại diện công ty cao su trên địa bàn.” (Lễ Cung Hiến Nhà Thờ Tin Lành Plei Chan – Tỉnh Gia Lai) - Kinh thánh chép: “Khá gớm ghê và hiềm nó đến điều”, “ghét cả chiếc áo bị xác thịt làm cho ô uế”… (Phục truyền. 7: 26; Giu-đe 23) Nếu đã “làm lễ Dâng đền thờ lên cho Đức Chúa Trời” mà “rước thầy tư tế của tà thần, rước bọn vô thần, phỉ báng Chúa, phá hoại đạo Chúa…” đến dự, là há không làm cho Chúa bị xúc phạm và kinh tởm sao? Vinh dự gì mà rước bọn này? “Đền thờ là thánh”, làm lễ “dâng đền thờ cho Chúa” mà cho phép kẻ vô thần giáo, kẻ chống Chúa, phỉ báng Chúa, kẻ khinh bỉ, nhạo báng Chúa… bước vào… là có khác gì người ta đang “tổ chức một cái lễ trêu ngươi Chúa”… chứ không có tôn vinh Chúa chút nào?! Chúa là Tình yêu, Ngài đem tình yêu, sự tha thứ đến cho những ai biết mình là tội nhân… Còn những kẻ vô thần, nhạo báng Chúa, khinh bỉ Chúa… Đã gọi là “Đền thờ” thì những kẻ như thế không xứng đáng bước vào! Đã gọi là “lễ dâng đền thờ” mà rước những kẻ ấy vào là “gián tiếp nhạo báng Chúa”!
Thật vui mừng vì nhà thờ Plei Chan là nhà thờ thứ 21 của tỉnh Gia Lai và là nhà thờ thứ hai của huyện Đức Cơ được dâng lên cho Đức Chúa Trời.” (Trích bài như trên) – Có những nhà thờ sau khi “được dâng lên cho Đức Chúa Trời”, bọn “vô thần giáo” cho phàm nhân tới phá… thì sao? Ngày khánh thành chúng vác mặt đến dự, lúc khác hoặc nơi khác chúng cho người tới phá… Chúng có coi Đức Chúa Trời ra gì! Vậy thì vinh dự gì mà mời chúng đến trong “đền thờ của Đức Chúa Trời”? Hãy rủa sả chúng, cho tai họa của Đức Chúa Trời giáng xuống trên vợ con, gia đình, bè đảng của chúng… thì hơn!

2. Phước cho người… “ăn cướp nhà Chúa”:
MS Thái Phước Trường, Phó Hội trưởng I HTTLVN (MN) - giảng luận Lời Chúa với chủ đề “Phước cho người ở trong nhà Chúa…” (Trích bài như trên) – Nhà thờ dâng cho Chúa là “nhà Chúa”! Cái gì dâng cho Chúa là của Chúa. Tư thất mục sư cũng nằm trong diện “nhà Chúa”, vì tư thất nhà thờ, hoặc các nhà cửa thuộc “nhà thờ” (tài sản giáo hội) cũng đều được kể là “nhà Chúa”… v. v… Vì biết rằng “ở trong nhà Chúa có phước” nên ông TPT đâu có chịu ra khỏi đó. Khi mãn nhiệm kỳ ông cứ ở lì, “chiếm lấy cơ sở nhà Chúa” mà ở, dù đó là bất hợp pháp theo nguyên tắc, nội quy giáo hội…! “Ăn cướp nhà Chúa để ở” cũng có phước, vì “phước cho người nào ở trong nhà Chúa”! Cho nên ông TPT khi đã mãn nhiệm vẫn đâu chịu trả lại “nhà Chúa”!? (hoặc như ông mục sư Nguyễn Kim Th, vừa rồi tranh chấp, đánh lộn với mấy ông TLH ở cơ sở An Đông, dập đầu đổ máu… sở dĩ như vậy là vì giới mục sư CMA ai cũng thấm nhuần lời Chúa- “phước cho người ở trong nhà Chúa” vì ở trong “nhà Chúa”… không tốn tiền, mà có khi về lâu dài lại thành nhà của mình… cho nên mắc gì không đánh cho dập đầu, đổ máu ra để… “giành phước”?)
Mai mốt đây có khi ông TPT sẽ có dịp giảng “phước cho người ngồi trong… xe Chúa” nữa! Lúc ấy ông sẽ lấy trong Thi thiên 68: 17 rằng: “Xe của Đức Chúa Trời số là hai vạn, Từng ngàn trên từng ngàn; Chúa ở giữa các xe ấy y như tại Si-na-i trong nơi thánh” ra mà giảng… Ông sẽ giảng “phước cho người ngồi trong… xe Chúa”… Vì xe của giáo hội cũng sẽ được gọi là “xe Chúa”, vì nó đã được cầu nguyện dâng cho Chúa rồi! Khi nhận xe của “nhà nước tặng” đem về thì các tôi tớ Chúa ở TLH có hiệp lại “đặt tay lên xe cầu nguyện” mà rằng “xe này để cho các tôi tớ Chúa sử dụng cho công việc Chúa”… thì nó là “xe Chúa” rồi! Xe Chúa thì tôi tớ Chúa dùng, vì không muốn “mất phước” nên ông chiếm xe Chúa làm xe riêng, vì… “phước cho người ngồi trong… xe Chúa”! Khi đã có phước, “được phước” (ngồi trong xe, ở trong nhà Chúa) rồi thì ai nói gì mình cũng đâu “mất phước”! (mất nhà, mất xe…) Tôi tớ Chúa thì phải ráng “giữ phước” (chiếm nhà, chiếm xe của giáo hội) để người ta còn gọi mình là “tôi tớ Chúa” chứ!?

3. Tiền thì không rót, giấy chủ quyền nhà thờ thì “bắt nộp- dâng”:
MS Siu Tum, UV Mục vụ tỉnh Gia Lai, cử hành nghi thức Lễ Cung hiến. MSNC Ksor Chiar cùng Ban Chấp sự đọc tờ cung hiến. MS Thái Phước Trường thay mặt Hội Đồng Quản Trị Sản Nghiệp HTTLVN (MN) tiếp nhận tờ cung hiến của Hội Thánh và cầu nguyện dâng đền thờ lên cho Ba Ngôi Đức Chúa Trời.” (Trích bài như trên) – “Đền thờ” thì dâng cho Chúa, còn giấy tờ chủ quyền đền thờ thì “nộp cho Hội Đồng Quản Trị Tài Sản Giáo Hội”!? Khi xây dựng nhà thờ thì các ông trên TLH có “rót xuống đồng nào không”? Nhà thờ thì “dâng cho Chúa”, còn giấy chủ quyền nhà thờ thì “nộp cho TLH”! Vậy Chúa chỉ hưởng “tiếng”, còn “miếng” (giấy chủ quyền) thì vào tay mấy ông TLH?

4. Dâng Chúa cái… của nợ:
Nhà thờ Tin Lành Plei Chan … Tổng kinh phí xây dựng nhà thờ là 1.380.000.000 (một tỷ ba trăm tám mươi triệu đồng Việt Nam). Hội Thánh còn nợ 280.000.000 đồng (hai trăm tám mươi triệu đồng). Hội Thánh chỉ mới xây dựng được nhà thờ, chưa có tư thất hay bất cứ một công trình nào khác.” (Trích bài như trên) – Các mục sư thường rao giảng trên bục giảng nhà thờ rằng “Đức Chúa Trời – Cha chúng ta là Đấng giàu có…”. Thế nhưng xây một cái nhà thờ còn thiếu nợ, rồi “làm lễ cung hiến- dâng đền thờ cho Ba Ngôi Đức Chúa Trời” thì thử hỏi “Đức Chúa Trời giàu có chỗ nào”? Đức Chúa Trời giàu có sao phải để cho con cái Ngài “xây nhà cho Ngài” mà thiếu nợ? Nếu bạn là một người cha giàu có, con bạn mua một món đồ đem về tặng bạn rồi nói “Cha ơi, cái này con dâng tặng cha, nhưng con mua nó còn thiếu nợ của cửa hàng”… thì bạn nghĩ sao? Nếu là tôi, tôi sẽ hỏi con “Tại sao con phải dâng cho cha một món đồ mà con phải thiếu nợ? Cha đâu có ép buộc con phải làm điều đó? Tại sao con không dâng tặng cho cha một món đồ trong khả năng và trong tình cảm mà con có thể…”?
Dâng cho Chúa một “đền thờ còn thiếu nợ” thì có gì vinh hiển cho Chúa đâu? Người ta xây “công viên- tượng Mẹ” cả hàng trăm tỉ, để “tôn vinh những người mẹ”, mà chắc gì những người mẹ đó được “vinh dự, vẻ vang”… (có khi hiện tại còn thiếu ăn, bị cướp đất, mất nhà, bị đẩy ra đường không ai xử…) huống chi xây cái nhà thờ không tới 1,5 tỉ… còn thiếu nợ, rồi lại “làm lễ dâng đền thờ cho Ba Ngôi Đức Chúa Trời” để gọi là “tôn vinh Đức Chúa Trời”, “Chúa được vinh hiển”!?
Dâng đền thờ hay dâng “của nợ” cho Chúa? Hay đây là cách “moi tiền Chúa” hay nhất? Dâng… hay là “bắt Chúa trả nợ cho mình”? Nếu con bạn mua một chiếc xe hơi còn thiếu tiền, nó đem chiếc xe về nói “ba ơi con tặng ba chiếc xe này, nhưng con còn thiếu nợ của cửa hàng”… Trên thực tế là chiếc xe đó con bạn vẫn sử dụng (của cha là của con mà). Như vậy có phải là “đứa con moi tiền cha để mua xe”… và đó là một đứa con láu cá (mất dạy)! Nếu bạn là một người cha tốt, có giáo dục, khôn ngoan, từng trải… bạn có tiếp tục cung ứng tiền bạc cho một đứa con “tiếp tục lừa cha” theo nhiều cách giống như vậy không? Hành động xây nhà thờ còn thiếu nợ, rồi “làm lễ dâng đền thờ cho Ba Ngôi Đức Chúa Trời”, điều đó có khác gì là “đứa con mất dạy moi tiền cha một cách láu cá” không? Đức Chúa Trời có vui lòng chấp nhận thái độ láu cá, “lưu manh, mất dạy”… của những người xưng là “con cái, tôi tớ Đức Chúa Trời” như vậy không?
Cơ sở chưa hoàn thành (còn thiếu… đủ thứ, luôn với… nợ…) nhưng làm lễ “dâng Chúa”… thì có khác gì dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa “dâng cho Chúa những con chiên què, chiên ốm, chiên bệnh, chiên mù”… những con chiên đem ra chợ bán với “giá rẻ bèo không ai thèm mua”… rồi đem vào đền thờ “dâng cho Chúa” không?
Lời Chúa trong Ma-la-chi phán: “Đáng rủa thay là kẻ hay lừa dối, trong bầy nó có con đực, mà nó hứa nguyện và dâng con tàn tật làm của lễ cho Chúa! Đức Giê-hô-va vạn quân phán...” (Ma-la-chi 1: 14)
Tổng Liên Hội “thừa quỹ”, tại sao không rót xuống góp phần trả nợ và hoàn thành cho trọn vẹn công trình, rồi “dâng cho Chúa” cho trọn vẹn, lại để cho chi hội làm lễ “dâng cho Chúa con chiên không trọn vẹn”? Đàng nào thì TLH cũng thâu tóm giấy chủ quyền mà? Tại sao các tôi tớ Chúa không thấy có tội khi “dâng cho Chúa một của lễ không toàn vẹn” (nhà thờ còn thiếu thốn công trình, thiếu nợ…)?  
Nhà thờ chỉ là một phương tiện tối thiểu dùng cho sinh hoạt cộng đồng tín ngưỡng- nơi sinh hoạt thờ phượng… của con cái Chúa. Nó không phải là “đền thờ”, lại chẳng phải cái gì “xứng đáng” hay Chúa cần mà gọi là “dâng cho Chúa”!
Công trình nhà thờ còn thiếu thốn lẫn thiếu… nợ, mà làm lễ dâng… là “dâng cho Chúa một CỦA NỢ”!

Ms- Tt Huỳnh Thúc Khải
LHS- 21/3/2015