• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Ba, ngày 01 tháng 9 năm 2015

Bệnh Hoang Tưởng Ở Người Pha-Ri-Si…


Bệnh Hoang Tưởng Ở Người Pha-Ri-Si…
Thà các ngươi lấy của mình có mà bố thí, thì mọi điều sẽ sạch cho các ngươi. Song khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi, nộp một phần mười về bạc hà, hồi hương, cùng mọi thứ rau, còn sự công bình và sự kính mến Đức Chúa Trời, thì các ngươi bỏ qua! Ấy là các việc phải làm, mà cũng không nên bỏ qua các việc khác. Khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi ưa ngôi cao nhứt trong nhà hội, và thích người ta chào mình giữa chợ! Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mả loạn, người ta bước lên trên mà không biết!” (Lu-ca 11: 41-44)
Kết quả hình ảnh cho Người Pha-Ri-Si…
(Người Pha-ri-si và kẻ thâu thuế)
***
Chúa Jesus được mời đến dùng bữa tại nhà của một người Pha-ri-si, người này ngạc nhiên tại sao Chúa không rửa tay trước khi dùng bữa… Chúa đã nhơn cơ hội này giảng cho người Pha-ri-si một bài…

1. Sạch bề trong:
Thà các ngươi lấy của mình có mà bố thí, thì mọi điều sẽ sạch cho các ngươi…” (c. 41)
Chúa bảo người Pha-ri-si hãy lấy của cải đang có mà bố thí thì điều đó sẽ giúp cho họ được “sạch bề trong”.
Tại sao bố thí cho người khác sẽ giúp người Pha-ri-si “sạch bề trong”?
Người Pha-ri-si họ vốn là một nhóm “Biệt Phái” chuyên về việc giữ luật pháp của Đức Chúa Trời. Họ trở nên nổi trội trong xã hội Do thái vì tinh thần giữ luật pháp. Họ là một nhóm (hệ phái) Biệt phái hay Biệt lập trong Do thái giáo, tập trung cho việc giữ luật pháp Đức Chúa Trời (nhóm, phong trào này ra đời sau biến cố dân Do thái bị lưu đày vì bỏ luật pháp Chúa). Họ là những người lo về việc tôn giáo chứ không phải là những nhà kinh doanh hay tổ chức làm ăn kinh tế. Do đó, sự giàu có của họ là có vấn đề… Chúa phán “bên trong các ngươi” (người Pha-ri-si) là “trộm cướp và điều dữ” (Lu-ca 11: 39)
Điều Chúa muốn nói với người Pha-ri-si ở đây là “hãy lấy tài sản bất chính mà ngươi đang có đó, bố thì cho người nghèo, lúc đó ngươi sẽ nên sạch bề trong”… Vì ngươi- người Pha-ri-si - chỉ làm bộ sạch bề ngoài, nhưng bề trong của các ngươi là “trộm cướp và điều dữ”. Có chỗ khác Chúa phán với người Pha-ri-si “các ngươi làm bộ lọc con ruồi, nhưng nuốt nhà cửa, tài sản của đàn bà góa”…
Như vậy, Chúa muốn nói với người Pha-ri-si “chê Chúa không sạch” vì không rửa tay trước khi ăn kia, rằng “ngươi hãy đem tài sản bất chính mà người đang có đó, bố thí cho người nghèo thì người sẽ nên sạch bề trong”. Đó là điều Chúa muốn nói với người Pha-ri-si mời Chúa dùng bữa. (Chúa không ngại vì được mời một bữa ăn, mà không “giảng thẳng” cho người này)
Mục sư là người ra giảng Lời Chúa nhưng trở nên giàu có bất thường thì sự giàu có đó có chính đáng không? Mục sư không phải nhà kinh doanh hay làm ăn kinh tế nhưng trở nên giàu có thì sự giàu có đó có chính đáng và “sạch sẻ” không? Mục sư đó có “sạch sẻ bề trong” trước mặt Chúa không?
Để được sạch sẻ bề trong, Chúa phán các “mục sư giàu có” hãy bán gia tài mà bố thí cho người nghèo… các mục sư “đại gia” kia có làm được không?
Không sạch sẻ bề trong làm sao làm “sứ giả phấn hưng”? Làm sao lãnh đạo “Hội thánh của Đức Chúa Trời” là “hội của những người được nên thánh trong Đức Chúa Jesus-Christ” và “làm gương cho tín đồ”?

2. Công bình và kính mến Đức Chúa Trời:
 Song khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi, nộp một phần mười về bạc hà, hồi hương, cùng mọi thứ rau, còn sự công bình và sự kính mến Đức Chúa Trời, thì các ngươi bỏ qua!” (c. 42)
Có vẻ như người Pha-ri-si chỉ nộp phần mười về những thứ không đáng chi, không có bao nhiêu tiền… để “làm gương” cho người khác… Nhưng sự công bình và kính mến Đức Chúa Trời thì họ bỏ qua!
Sự công bình trước mặt Chúa ngày nay là các mục sư “đại gia” hãy bán gia tài (tài sản bất chính) mà bố thì cho người khác, hoặc những anh em nghèo hơn mình… hãy làm cho mình được “sạch bề trong” trước khi “phủi sạch bụi trần” mà về với Chúa! Bởi ai cũng biết khi về với Chúa thì không ai có thể mang theo bất cứ một thứ gì trên thế gian này. Bán gia tài để bố thí lại cho anh em cũng là việc công bình trước mặt Chúa, bởi trước đây các ông cũng từng dùng anh em mà kiếm tiền thì tiền đó chia lại cho anh em cũng là công bình! Biết là tài sản dưới đất không mang về Thiên đàng được thì các ông “ôm giữ làm gì cho nó nặng nề và… dơ bụng”?
Sự kính mến Đức Chúa Trời thật là “thương yêu anh em mình”. Chia sẻ cho anh em mình cũng là cách để bày tỏ lòng yêu thương đối với họ, nhất là họ vốn là “nạn nhân” trước đây của mình (họ bị lợi dụng mà không biết). Điều đó cũng vừa là sự công bình, vừa bày tỏ lòng kính mến Đức Chúa Trời thật! Đừng như người Pha-ri-si: bạc hà, hồi hương, rau cần là những thứ giá trị tiền bạc chẳng bao nhiêu thì nộp phần mười chẳng thiếu… còn “sự công bình và sự kính mến Đức Chúa Trời, thì các ngươi bỏ qua!
Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình đương cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được!” (I Giăng 3: 17)
Vấn đề là các mục sư “đại gia” ngày nay cần phải làm một cuộc “súc ruột” (không phải bằng trà tẩy ruột của Cty University…) tức là phải đem tài sản bất chính kia mà bố thí lại cho người khác như cách Chúa dạy người Pha-ri-si trên đây, để được “sạch bề trong”… trước khi về với Chúa là Đấng Thánh, Đấng sẽ phán xét mỗi chúng ta.

3. Bệnh hoang tưởng ở người Pha-ri-si:
Khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi ưa ngôi cao nhứt trong nhà hội, và thích người ta chào mình giữa chợ! Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mả loạn, người ta bước lên trên mà không biết!” (Lu-ca 11: 43-44)
Người Pha-ri-si thích địa vị cao trong nhà hội, thích được người ta tôn trọng mình trong cộng đồng xã hội… Và họ lúc nào cũng tỏ ra mình “xứng đáng được như vậy”… Có chỗ Chúa phán bảo người Pha-ri-si “…làm việc gì cũng cố để cho người ta thấy, mang cái thẻ bài da cho rộng, xủ cái tua áo cho dài…” (Ma-thi-ơ 23: 5) Có thể nói, người Pha-ri-si luôn sống trong hoang tưởng. Điều chứng minh người Pha-ri-si sống trong hoang tưởng đó là như Chúa phán: “Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mả loạn, người ta bước lên trên mà không biết!” (Lu-ca 11: 43-44). Trong con mắt của quần chúng xã hội (tín đồ, giáo dân, giáo hội) người ta xem người Pha-ri-si như “mả loạn”, họ bước lên trên… còn người Pha-ri-si thì ngược lại lúc nào cũng cứ tưởng mình là “bậc đại thánh”, là “siêu sao lộng gió”…! Đến khi Chúa “nói thẳng”: “Các người là mồ mả tô vôi, là mả loạn…” thì có người trong họ nói rằng “thầy nói vậy là sỉ nhục chúng tôi”! (c. 45) Nghĩa là có ai nói thật về họ - người Pha-ri-si - thì họ cho đó là “sỉ nhục” họ! Không hoang tưởng thì là gì!?
Bệnh hoang tưởng không chỉ có trong người Pha-ri-si thời xưa mà thôi, nó “đầy dẫy” trong giới mục sư, lãnh đạo các giáo hội ngày nay. Hể ai nói thật về họ thì họ bảo đó là “sỉ nhục” họ!

Rốt lại:
- Các mục sư “đại gia” ngày nay hãy “bán gia tài mà bố thí cho người nghèo hơn”, đó là cách làm sạch bề trong (súc ruột thuộc linh) và đó cũng là cách thể hiện sự công bình và kính mến Đức Chúa Trời theo như Kinh thánh dạy.
- Hãy tự xét xem mình có bệnh hoang tưởng như người Pha-ri-si hay không, để xin Chúa giúp mình ra khỏi bệnh hoang tưởng ấy! Và cũng đừng nên hoang tưởng đến mức khi người ta nói mình hoang tưởng thì cho đó là “sỉ nhục” như một thầy dạy luật đã nói trong Lu-ca 11: 45.
Nguyện Chúa giải cứu chúng ta khỏi bệnh hoang tưởng và lòng tham tiền bạc.
A-men.

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 1/9/2015

Thứ Hai, ngày 31 tháng 8 năm 2015

Kinh Tế Trung Quốc Sụp Đổ: Tiền Bạc Không Mua Được Sự Ban Cho Của Đức Chúa Trời


Kinh Tế Trung Quốc Sụp Đổ: Tiền Bạc Không Mua Được Sự Ban Cho Của Đức Chúa Trời!
Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi tưởng lấy tiền bạc mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời! … vì lòng ngươi chẳng ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời… Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác...” (Công vụ. 8: 21-24)
***
Trích “Trong bài viết đăng ngày 28.8, National Interest cho biết cách đây không lâu, kinh tế Trung Quốc có vẻ như đủ sức chống chọi khủng hoảng. Bất chấp nhiều năm tăng trưởng không cân đối, Bắc Kinh vẫn tìm ra cách dựa vào nguồn lực đầu tư để tăng cường sức mạnh cho nền kinh tế và giữ tốc độ tăng trưởng ở mức cao.
Khoản nợ công cao chót vót tính từ năm 2009 của Trung Quốc, xấp xỉ gần 300% trên GDP, vốn là tỉ lệ thảm họa đối với các quốc gia có thu nhập trên trung bình, vẫn chưa gây ra khủng hoảng tài chính.
Trong khi đó, bong bóng bất động sản của nước này, được cho là lớn nhất thế giới nếu tính vào số lượng dự án đã hoàn thành nhưng không có người ở, có đang xì hơi nhưng cũng chưa đến mức bị vỡ, theo National Interest.
Tạp chí Mỹ cho biết nền kinh tế “có vẻ như bất khả chiến bại” kiểu này đã khiến chính phủ Trung Quốc mạnh dạn tiến hành một chính sách ngoại giao mới đầy tham vọng, nhưng cũng đầy rủi ro trong vài năm qua.” 
Trung Quốc 'hạ nhiệt' vấn đề Biển Đông vì khủng hoảng tài chính? - ảnh 1
(Những nhà đầu tư TQ đang 'đau đầu'... vì chứng khoáng tuộc dốc...)

***
Tiền bạc không mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời:
Sự ban cho của Đức Chúa Trời là “sự sống đời đời” và nhiều ân huệ khác theo như Kinh thánh… Trong nghĩa hạn hẹp đối với một quốc gia, dân tộc, sự ban cho ấy là sự THỊNH VƯỢNG của một quốc gia. - Nước Mỹ là một minh chứng về sự ban cho của Đức Chúa Trời về sự thịnh vượng quốc gia, dân tộc trên một đất nước nhìn biết Đức Chúa Trời- “Under God” hay “In God We Trust”!
Sự phát triển của một đất nước- quốc gia dân tộc cũng giống như sự phát triển của một cơ thể con người, nó đòi hỏi sự cân đối, hài hòa nhiều mặt từ giáo dục, thể dục, y tế, thực phẩm, môi trường... Nhưng mặt chính yếu của nó là “tâm linh”, như Kinh thánh có chép “Lòng bình tịnh vốn một phương thuốc hay… Lòng bình tịnh là sự sống của thân thể…” (Châm ngôn 14: 30)
Sự nhìn biết Đức Chúa Trời là yếu tố đầu tiên và quan trọng để một đất nước đạt đến “Thịnh vượng thật”! – Nước Mỹ là một minh chứng.
Các quốc gia vô thần – những nhà nước lấy chủ thuyết Cộng sản làm nền tảng xây dựng hệ tư tưởng con người - thường phát triển “không đồng đều”… Hoặc phát triển một cách bệnh hoạn để rồi kết cục là sụp đổ, đưa dân tộc vào đói nghèo, lạc hậu, ngu xuẩn, thảm họa cả về mặt vật chất lẫn tinh thần (Trung Quốc, Bác Hàn… là minh chứng)
Có lẽ nhà nước Trung quốc CS cứ ngỡ rằng “phát triển kinh tế sẽ đạt được nhiều mục tiêu khác”… Nhưng một quốc gia mạnh không chỉ dựa vào “duy kinh tế” là đủ… Nó còn phụ thuộc nhiều thứ: lòng dân, mối quan hệ quốc tế, đạo đức xã hội… Nhưng điều quan trọng vẫn là yếu tố “tâm linh”: Nhìn biết Đức Chúa Trời.
Người xưa có câu “Thuận Thiên dã tồn, nghịch Thiên dã vong” (Thuận với Trời thì còn, nghịch với Trời thì mất)
Học thuyết của Mác- Lê là học thuyết “chống Trời”, nghịch Thiên- phủ nhận sự hiện hữu của Thượng đế- Đức Chúa Trời – Đấng Tạo hóa. Người CS chủ trương “bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm”… Nhưng cuộc sống con người, sự tồn vong, yếu mạnh của một quốc gia, dân tộc đâu chỉ có “cơm” (kinh tế) không thôi đâu! Nó còn phụ thuộc nhiều thứ, trong đó có yếu tố “Thiên thời” nữa.
Người CS cũng chủ trương “khóc là nhục, rên là hèn, VAN XIN là yếu đuối”… (Tố Hữu) là một cách họ nhục mạ những ai có niềm tin vào Thượng đế! (sự cầu nguyện)
Đất nước Trung quốc dưới chế độ CS đã xây dựng một nhà nước phát triển không cân đối. Cái gì không cân đối thì trước sau gì cũng sụp đổ. Một ngôi nhà xây cất thiếu cân đối về mặt kết cấu, nền móng yếu, cột trụ, sườn nhà không đủ chất lượng kỹ thuật… nhưng chỉ chú trọng chiều cao để chứng tỏ mình “hơn người khác” thì sự sụp đổ chỉ còn là thời gian!
Chế độ CS Trung quốc sẽ sụp đổ, vấn đề chỉ còn là thời gian. Sai lầm của nhà nước TQ có lẽ họ tin rằng “kinh tế sẽ quyết định tất cả”! Thật sự ra nền kinh tế TQ chỉ là “quả bong bóng thổi phồng” chứ nó không thật sự vững mạnh và ổn định như nền kinh tế nước Mỹ hay như một số quốc gia Cơ-đốc-giáo châu âu…
Mỹ biết rõ nền kinh tế “phình to” của TQ chỉ là “trái bong bóng bơm hơi”… hay như “thằng Batman bằng hơi” thả bay trên bầu trời… Nên Mỹ cứ để cho TQ “nổ” trên chính trường quốc tế… Chỉ cần dùng cây kinh (đánh vào mặt thị trường chứng khoáng) là trái bong bóng kia “từ từ xẹp”!
“Biển đông ồn ào” chỉ là cái cớ để Mỹ “chuyển trục về Đông- Nam Á” thôi!
 Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi tưởng lấy tiền bạc mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời! ...” (Công vụ. 8: 21-24)
Chỉ phát triển kinh tế không thôi, chỉ nương nhờ vào “sức mạnh của đồng tiền” không thôi không thể “mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời”. Sự ban cho đó là một quốc gia thịnh vượng đúng nghĩa! (như nước Mỹ và nhiều quốc gia Cơ-đốc-giáo ở châu âu)
Một số lãnh đạo Hội thánh ngày nay cũng “rơi vào sai lầm” (hoặc cố ý rơi vào sai lầm) khi nghĩ rằng “tiền bạc sẽ đem lại phục hưng hay phát triển hội thánh”… nên họ nổ lực tìm mọi cách để “kiếm tiền, làm giàu cho tổ chức, giáo hội”…! Sự thực ra chính tiền bạc là nguyên nhân làm đổ vỡ công việc Chúa nhiều hơn là xây dựng!
Tiền bạc không mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời cả về mặt xã hội lẫn giáo hội.

LHS- 31/8/2015

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2015

“Mục Sư Hoang Tưởng”!


“Mục Sư Hoang Tưởng”!

…Nhiều người từng là “thầy giáo trong Đấng Christ” ít ai kể công? … nhưng riêng chỉ có ông mục sư kia là người lúc nào cũng “bù lu bù loa” rằng “học trò phản tui”, “khóc lóc, kể lể từ thập niên này qua thập niên khác”…?! Đó không phải bệnh hoang tưởng thì là gì?

Kết quả hình ảnh cho hoang tưởng
(hoang tưởng...)
__________
Đó là điều ngươi đã làm, còn ta nín lặng;
Ngươi tưởng rằng ta thật y như ngươi;
Nhưng ta sẽ trách phạt ngươi, trương các điều đó ra trước mặt ngươi
.” (Thi thiên 50: 51)

hắn tưởng trong lòng thể nào, thì hắn quả thể ấy.” (Châm ngôn 23: 7)
Vì lòng hắn nghĩ sao, con người hắn như vậy.
Hắn mời con: “Ăn uống đi nào!”
Nhưng đâu phải hắn có lòng với con
.” [GKPV] 

Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi tưởng lấy tiền bạc mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời! … vì lòng ngươi chẳng ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời. Vậy, hãy ăn năn điều ác mình, và cầu nguyện Chúa, hầu cho ý tưởng của lòng ngươi đó họa may được tha cho. Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác. Si-môn trả lời rằng: Xin chính mình các ông hãy cầu nguyện Chúa cho tôi, hầu cho tôi chẳng mắc phải điều ông nói đó.” (Công vụ. 8: 21-24)

***
Cơn phấn hưng trong thập niên 80 thế kỷ trước, không biết có phải là phấn hưng thật hay không, nhưng có thể nói đã tạo ra quá nhiều mục sư… mắc bệnh hoang tưởng…
Một trong những biểu hiện của bệnh hoang tưởng đó là ai cũng đưa ra hoặc người thì cho mình có “khải tượng này”, kẻ thì bảo tôi “có khải tượng nọ”… Nhưng khi “Gió Thánh Linh” không còn hành động thì ông nào ông nấy nằm một đống như “thằng hề lộng gió bị đứt cầu chì”… than thân trách phận, trách người, trách Trời…!
Có một mục sư mà lúc nào cũng “hoang tưởng” là cơn phấn hưng thập niên 80 là “do tui”… khởi sự. Ông mắc bệnh hoang tưởng nặng… Một trong những biểu hiện của bệnh hoang tưởng nặng, đó là lúc nào ông cũng than trách là “học trò phản ông”.
Xin mổ xẻ một khía cạnh sau đây để thấy ông mục sư này mắc bệnh hoang tưởng nặng: 

1. Thầy giáo trong Đấng Christ:
Có phải những người hoặc những ai từng ngồi nghe ông mục sư này giảng dạy đều là “học trò” của ông không?
Phao-lô từng nói: “dẫu anh em có một vạn thầy giáo trong Đấng Christ, nhưng chẳng có nhiều cha; vì tôi đã dùng Tin lành mà sanh anh em ra trong Đức Chúa Jêsus Christ.” (I Cô-rinh-tô 4: 15)
Chúa có thể dùng “một vạn” người khác nhau để gây dựng đức tin mỗi người chúng ta trong Đấng Christ. Nói cách khác: là môn đồ của Chúa, mỗi chúng ta có thể có “một vạn thầy giáo trong Đấng Christ”… - Người trồng kẻ tưới đều không ra gì, Đức Chúa Trời làm cho lớn lên. (I Cô-rinh-tô 3: 7)
Trước khi đến học hoặc nghe giảng hoặc tham dự những buổi nhóm do “ông mục sư mắc bệnh hoang tưởng” kia giảng dạy… thì mỗi một người ít ra họ cũng từng biết Chúa, lớn lên, hoặc trưởng thành qua “hàng vạn thầy giáo khác” trong Đấng Christ, tức qua nhiều mối quan hệ, thông công với nhiều anh em khác trong Chúa, qua môi trường Hội thánh, sách vở... v. v… Trong phong trào phấn hưng thập niên 80… nhiều người tham dự cùng lúc nhiều nơi, nhiều chỗ có sự nhóm lại học Kinh thánh, cầu nguyện, hoặc huấn luyện… khác nhau, cho đến khi “các cha nội có sạn trong đầu” đứng ra tổ chức thành hệ phái, tổ chức, giáo phái… thì người ta bị nhốt trong các tổ chức do các ông dựng lên. Rồi từ đó, hể ai ở trong tổ chức do ai lãnh đạo thì người đó bị kể là “học trò” của người đứng đầu tổ chức đó. Nghĩa là ai ở trong tổ chức của ông A thì bị gọi là “học trò của ông A”, và ai ở trong tổ chức ông B thì cũng vậy… Thật ra người ta đã trưởng thành trước khi tới “tham dự, cùng chia xẻ công việc Chúa với các ông”; thế là các ông chụp cho người ta cái mũ “học trò của tui”! Và khi người ta thấy rõ các ông lợi dụng phong trào phấn hưng để tạo nghiệp riêng, người ta không tham dự nữa, ra riêng hoặc tham gia ở nơi khác thì các ông “khóc bù lu bù loa” lên rằng “học trò phản tui”! Đây là bệnh hoang tưởng! Lấy thí dụ có người bị ông mục sư hoang tưởng kia chụp cho cái mũ “tướng cướp”… và cho đó là đứa học trò phản thầy… Thật ra điều này chỉ có “một nửa sự thật” thôi! Nghĩa là trước khi đến với ông “mục sư hoang tưởng” kia thì anh ta (người bị cho là “tướng cướp”) đã trưởng thành ít ra trong giáo hội Báp-tít… chứ không phải anh ta từ chỗ không biết gì, được ông mục sư kia “đẻ ra rồi dạy dỗ” mà thành…! Ông mục sư kia chỉ có công “dạy thêm một ít”, hoặc cho tham dự một vài khóa do giáo sĩ dạy… (mục sư kia thu tiền tổ chức từ các giáo sĩ khi tổ chức các khóa học- một dạng kinh doanh không bỏ vốn…) sau đó “gắn lon mục sư” lên, rồi kể đó là “học trò của tui”! Những người mà ông mục sư kia cho là “học trò của tui” thật ra người ta đã trưởng thành khá nhiều trước khi đến “hợp tác” trong công việc Hội thánh- Truyền giáo.
Mỗi một người lớn lên trong Chúa đều có thể có “một vạn thầy giáo trong Đấng Christ”… Nói như thế không có nghĩa là chúng ta phủ nhận công khó của những người góp phần giúp chúng ta trưởng thành…! Tuy nhiên, tại sao nhiều người từng là “thầy giáo trong Đấng Christ” ít ai kể công? (Kể cả Phao-lô còn nói “người trồng kẻ tưới đều không ra gì”…) Phải chăng người ta nhận biết phận mình cũng chỉ là “đầy tớ vô ích, việc chúng tôi làm là việc phải làm”… nhưng riêng chỉ có ông mục sư kia là người lúc nào cũng “bù lu bù loa” rằng “học trò phản tui”, “khóc lóc, kể lể từ thập niên này qua thập niên khác”…?! Đó không phải bệnh hoang tưởng thì là gì?
Cầm tài liệu của người khác, đứng lên giảng lại cho “học trò” (có chỗ nói còn sai) rồi cũng xưng mình là “giáo sư”… Đó cũng là một thứ bệnh hoang tưởng!

Đặc điểm của người mắc bệnh hoang tưởng là không bao giờ nhận mình là “bệnh nhân”!
Nếu mỗi người chúng ta ý thức bài học mình chỉ là “đầy tớ vô ích” như Chúa dạy (Lu-ca 17: 10), thì Chúa có thể còn dùng chúng ta lâu hơn… Còn nếu chúng ta “không chịu ra khỏi bệnh hoang tưởng” thì dù chúng ta có nổ lực bao nhiêu, kiến thức “uyên bác” tới đâu… Chúa không dùng thì chúng ta chỉ là “thằng hề từng lộng gió, nay đã bị đứt cầu chì”… nằm một đống than thân trách phạn, trách người, trách Trời… mà thôi!
Các ngươi cũng vậy, khi làm xong việc truyền phải làm, thì hãy nói rằng: Chúng tôi là đầy tớ vô ích; điều chúng tôi đã làm là điều chắc phải làm.” (Lu-ca 17: 10)
Một người “nói đằng trước mâu thuẫn đằng sau, kiến thức phổ thông có lúc sai, Kinh thánh giải thích cũng có lúc tầm bậy…” mà lúc nào cũng cứ nghĩ mình là “bậc thầy của thiên hạ”… không hoang tưởng nặng thì là gì?


2. Thạch sùng tiếc của: 
Chuyện cổ tích dân gian kể về “sự tích con Thạch sùng” (con thằng lằn). Một người có tên là Thạch sùng vốn trước đây là một người giàu có bị mất của… anh ta tiếc của và chết, biến thành còn thạch sùng (thằng lằn) đêm đêm “tắc lưỡi”…
Những người “tiếc của” cũng dễ rơi vào bệnh hoang tưởng…
Kết quả hình ảnh cho sự tích con thạch sùng
(Thạch sùng)
Trước đây tôi từng thấy có người bị bệnh “tâm thần hoang tưởng”… Người này có tên là “Bà Ngọt”… (ở ngã ba Đường Kem, An khê- Gia lai. Ms Phạm Toàn Ái chắc còn nhớ) Tướng bà rất đẹp lão… Bà đi đâu cũng ra dáng vẻ của người giàu có. Buổi chiều bà ra đường đón từng đàn bò đi ăn về, bà đếm từng con rồi hỏi lũ trẻ chăn bò “có thiếu con nào không con”?... Bà tới kho lúa của nhà nước thu thuế của dân (sau 1975) hỏi cán bộ thu thuế người ta đóng lúa có đủ không…? (bà nghĩ đàn bò, kho lúa là của bà) Ai cũng biết bà là người bị bệnh… Người ta thương bà mà không ghét… Người ta kể rằng trước đây bà là một người rất giàu có, nhưng không biết lý do gì bà mất của và trở thành người “hoang tưởng”! (bị bệnh tâm thần vì mất của)
Ông mục sư trên đây không biết đã rơi vào bệnh hoang tưởng khi nào… Nhưng ông thường “than trách học trò phản ông và cướp tài sản của ông” mỗi khi ông có dịp lên diễn đàn, hoặc nói chuyện trước đám đông... (Ông bị hoang tưởng nặng đến mức khi có ai nói ông bị hoang tưởng là ông giận…!)
Đó là điều ngươi đã làm, còn ta nín lặng;
Ngươi tưởng rằng ta thật y như ngươi;
Nhưng ta sẽ trách phạt ngươi, trương các điều đó ra trước mặt ngươi
.” (Thi thiên 50: 51)

“Mục sư hoang tưởng” đôi khi cũng tưởng rằng “Chúa đồng tình với mình” nhưng sự thật không phải vậy.
hắn tưởng trong lòng thể nào, thì hắn quả thể ấy.” (Châm ngôn 23: 7)

Khi có người nói ông mục sư này… thì ông nổi giận và gửi thư cho mọi người nói “tôi sẽ mời mọi người đến thiết đãi một bửa tiệc thịnh soạn để XIN LỖI, TẠ LỖI QUÝ VỊ  rồi chúng ta chia tay VĨNH BIỆT.”- Ngươi hoang tưởng thường có những lời nói và hành vi không bình thường!
Vì lòng hắn nghĩ sao, con người hắn như vậy.
Hắn mời con: “Ăn uống đi nào!”
Nhưng đâu phải hắn có lòng với con
.” (Châm ngôn 23: 7 – GKPV)


Kết:
Cơn phấn hưng thập niên 80 thế kỷ trước không biết có phải là “phấn hưng thật” hay không, ngoài những kết quả tích cực cho công việc Chúa ra như nhiều người đươc cứu, lẽ thật được khơi mở, nhiều người được giải thoát khỏi “quyền lực của giáo hội” (CMA) để trở nên người phục vụ Chúa thật… thì cơn phấn hưng đó cũng để lại quá nhiều “mục sư hoang tưởng”! Ngoài những “khải tượng”, “khải voi”… mà người ta tưởng tượng ra, công bố… người ta còn hoang tưởng đến mức “tui là người khơi ra cuộc phấn hưng ấy”!
Có lẽ vì hoang tưởng quá nặng nên lúc nào ông mục sư kia cũng than trách rằng ông bị học trò phản… mà quên đi điều Chúa phán dạy chúng ta rằng chúng ta chỉ là “ĐẦY TỚ VÔ ÍCH”. Việc chúng ta làm là việc chúng ta phải làm!

Giảng dạy rằng “vật chất, của cải thế gian là phù du”… mà ngồi đâu cũng “tắc lưỡi như Thạch sùng tiếc của” là tự mâu thuẫn, nếu không muốn nói là hoang tưởng… nặng!
Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi TƯỞNG… vì lòng ngươi chẳng ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời. Vậy, hãy ăn năn điều ác mình, và cầu nguyện Chúa, hầu cho ý tưởng của lòng ngươi đó họa may được tha cho. Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác. Si-môn trả lời rằng: Xin chính mình các ông hãy cầu nguyện Chúa cho tôi, hầu cho tôi chẳng mắc phải điều ông nói đó.” (Công vụ. 8: 21-24)
Những ai mắc bệnh hoang tưởng hãy học gương của thuật sĩ Si-môn! 

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- Chúa nhật 30/8/2015

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 8 năm 2015

Đầy Tớ Hoang Tưởng…!


Đầy Tớ Hoang Tưởng…!
Các ngươi cũng vậy, khi làm xong việc truyền phải làm, thì hãy nói rằng: Chúng tôi là đầy tớ vô ích; điều chúng tôi đã làm là điều chắc phải làm.” (Lu-ca 17: 10)

专业订购制作充气空中舞星/充气卡通
("Siêu sao lộng gió")
***
Kinh thánh chỉ nói đến “đầy tớ vô ích” chứ không thấy nói đến “đầy tớ hoang tưởng”. Tuy nhiên…

1. Đầy tớ… hoang tưởng:
- Còn nhớ khoảng năm 2008-2009 khi tôi có một số bài viết được gom lại trong một cuốn tập mà tôi gọi là “sách”, có tựa đề là “Lời Cảnh Báo Các Thánh Đồ Trong Thời Kỳ Cuối Cùng”… Tập tài liệu này tôi có nhờ anh Chung Tử L đăng trên một Website có tên “VN-Sự Cứu Rỗi” (VN-Salvation). Tài liệu này tôi cũng có gửi cho một số người thân quen qua E-mail… (Viet Nam Salvation - Lời Cảnh Báo Các Thánh Đồ Trong Thời Đại…)
Sau khi tài liệu này có nhiều người đọc thì có một mục sư trước đây ở VN, nay đang sống ở Mỹ, có gửi cho tôi một E-mail, mục sư đó nói rằng “Cảm tạ Chúa, trong số các học trò của thầy, em bây giờ là tiến bộ nhất”! Sau khi đọc xong E-mail, tôi trả lời mục sư kia rằng: “Thầy… thân mến! Trong thế hệ của tụi tôi, gọi thầy bằng thầy là theo “truyền thống”, trong nhà thờ hay gọi người hầu việc Chúa (Truyền đạo) là thầy… Thầy gọi tôi là “học trò của thầythì cũng chẳng sao, nhưng tôi nhớ là tôi chưa bao giờ học từ thầy theo cách của một học trò…”! (bệnh hoang tưởng) Tôi nói vậy là vì tôi nhớ lại, đám học trò mà trước đây mục sư này còn ở VN rất o bế, “gắn lon để tạo lập nội cát” sau khi chính ông bị đảo chánh… thì chính đám đó về sau đã “hất ghế” ông ta, để ông phải bỏ… giáo hội ra đi.
Tôi còn nhớ cách đây vài năm, khi một mục sư cũng từng bị học trò đảo chánh, “mở lớp tiến sĩ”… Có một mục sư khác được anh em mời gọi “đến học cho vui”…! Mục sư này có đến dự lớp học “đúng một buổi” rồi không học nữa. Mục sư này không gọi ông mục sư “mở lớp tiến sĩ” kia bằng thầy, nhưng thỉnh thoảng chỉ gọi bằng “anh”… cho thân mật! Ngay sau buổi tham dự đầu tiên rồi không dự nữa đó, mục sư kia có trao đổi với tôi: Tôi hỏi “Vì sao anh không học nữa”? Mục sư kia trả lời “…học thêm vài ngày mắc công sau này ổng kể là thầy mình…”. Tôi hiểu vì sao mục sư kia chỉ tham dự một ngày rồi nghỉ, không tham dự nữa. Thật ra ông thầy “mở lớp tiến sĩ” kia kiến thức phổ thông xã hội còn sai (đọc và giải thích thơ Kiều tầm bậy), cả về Kinh thánh, trong lớp học anh em phải chỉnh sửa ông rất nhiều! Nói một cách khác, ngồi học với ông là để “nâng đỡ ông đứng dậy sau những ngày bị học trò đảo chánh”, chứ… Còn nếu phải nói một cách công bằng thì phải nói là… “chưa biết ai dạy ai” có lẽ mới chính xác! Ông thầy “mở lớp dạy tiến sĩ” kia, cả về kiến thức phổ thông lẫn Kinh thánh, cả trong lớp “học tiến sĩ” lẫn trên tòa giảng đều giảng sai rất nhiều! Ngay trong lớp học lẫn những bài giảng đưa lên Youtube… “tiên tri đã phải chỉnh sửa cho ông nhiều chỗ sai Kinh thánh” và cả kiến thức phổ thông! (Như bài Đừng Đem Quan Điểm Cá Nhân Lên Tòa Giảng... và nhiều bài khác trên LHS) Và đây là một trong nhiều lý do mà mục sư kia chỉ đến dự “thử” một buổi, rồi không tham dự nữa! Trình độ của ông thầy “mở lớp dạy tiến sĩ” kia cũng chỉ… “thường thường bậc trung” thôi! (Nhưng ông hơi mắc bệnh hoang tưởng)
- Ngay từ đầu anh em ngồi học với ông đã xác định hai mục đích rõ rệt: 1/ Xem ông có gì mới sau những năm tháng “nằm dài trong đồng vắng” vì bị học trò đảo chánh. 2/ Nâng đỡ ông “ngồi dậy” tiếp tục chức vụ… vì dẫu sao ông cũng là một “chiến sĩ phục hưng”…! Thế nhưng “ông thầy mở lớp tiến sĩ” này vẫn còn hoang tưởng mình là “siêu sao”…!
- Một trong những lý do có một mục sư “học trò lớp tiến sĩ” thường xuyên bỏ học đi “lấy tỉ răng”, là vì ông thầy “dạy tiến sĩ” này “luôn cường điệu trong giờ giảng bài và nói sai kiến thức phổ thông lẫn Kinh thánh”! Nếu ý kiến phản biện thì bảo là “cướp lời thầy”, là “hổn hào”, còn cứ làm thinh ngồi nghe thì… đôi lúc cũng chán! (Tranh thủ xuất hiện lớp học cho có, rồi đi lấy tỉ để trám răng…)
- Nếu nhớ không lầm thì trong “lớp học tiến sĩ”, tiên tri cũng chỉnh sửa Kinh thánh cho ông thầy này hoài! (nhiều chỗ ông giải kinh rất chủ quan và “có chủ ý” riêng… chứ không đúng nguyên văn, ý nghĩa Kinh thánh. Một số bài đưa lên Youtube, tiên tri cũng đã chỉnh sửa công khai)
- Bốn cái bằng “tiến sĩ” do ông thầy này cấp, sự thực ra cũng chỉ là “mãnh giấy lộn” không hơn kém (mà chính ông cũng đã thừa nhận)! Mong sao ông thầy này bớt đi bệnh hoang tưởng!

2. “Siêu sao lộng gió”:
Đi ngang các siêu thị ở thành phố, thỉnh thoảng người ta thấy “thằng hề bằng vải” được thổi bằng hai mô-tơ có cánh quạt tạo gió từ hai ống chân của nó. “Thằng hề” này là một hình thức quảng cáo, làm cho khung cảnh phía trước siêu thị trở nên sinh động, để gây sự chú ý, thu hút khách…
“Thằng hề” này nó cao lớn và “vĩ đại” trong con mắt của nhiều người, đặc biệt là lũ trẻ, rất thích “thằng hề lộng gió”… Đôi khi thằng hề cũng tự nghĩ mình là “siêu sao”, tạm gọi là “siêu sao lộng gió”, bởi trong con mắt nó, mọi người ai cũng nhỏ bé, thấp tè… chỉ có nó là cao lớn, oai phong, và… “vĩ đại”!! Nhưng một khi người ta “tắt mô-tơ quạt gió” thì thằng hề chỉ còn là “một đống vải bùi nhùi”! Nằm một đống “than thân trách phận”… đôi khi nó cũng “trách người, trách Trời” nữa!! (nhân cách hóa cho vui)
Trước mặt Chúa chúng ta mỗi người cũng chỉ là “miếng giẻ rách”, được Chúa thương cắt nối, sơn phết thành “thằng hề”, gió phấn hưng thổi vào “dưới chân chúng ta” làm cho chúng ta “đứng lên” và mỗi người bổng nhiên thành “một thằng hề vĩ đại”…! Nhưng đôi khi chúng ta lại tưởng mình là “thằng vĩ đại thật”! Đó là bệnh hoang tưởng! Hoang tưởng thuộc linh!
Ở VN, thập niên 80 của thế kỷ trước có “cơn phấn hưng” (tạm gọi là như thế, vì còn phải xét lại nhiều mặt). Nếu đó là phấn hưng thật thì cũng là bởi sự thương xót của Chúa mà thôi. Trong luồng gió phấn hưng đó, có một vài người từ thân phận một miếng giẻ bùi nhùi, bổng nhiên trở thành “thằng hề vĩ đại”! Rồi từ đó “thằng hề lộng gió” cứ tưởng mình là “vĩ đại thật”! Bệnh hoang tưởng… thuộc linh! (chưa có thuốc chữa?)

3. Tài sản do phạm tội mà có:
Một ngày kia, có một mục sư đi ngang qua “cơ sở 2” của “cái gọi là Liên Đoàn Truyền Giáo” ở Tân Bình (SG)… Mục sư này vừa chỉ tay cơ sở (ở đường Phan Bá Phiến) vừa nói vui với “ông chủ” của cơ sở 2 này: “Đây cũng là tài sản do phạm tội mà có…”!
- Cần chú ý chữ “cũng là” mà ông mục sư kia nói! Tại sao là “cũng là”? Phải chăng ông mục sư kia muốn nói “trước khi tách ra, đống tài sản ‘gốc’ kia ‘cũng là’…?

4. Trong cơn bão tố, cũng có người đi trộm cắp…
Năm 1984, ở Bình định quê tôi có một cơn bão lớn. Trong đêm ấy, nhà cửa tan nát, cây cối nghiêng đổ, chuồng heo, chuồng trâu bò đổ sụp, tang hoang… Thế nhưng cũng trong lúc mưa bão như vậy, anh tôi đi ra ngoài và phát hiện một tên “đạo chính”… Lợi dụng lúc mọi người lo tránh bão, tên này đi chôm, trộm đồ của người khác…!
Gió phấn hưng đôi khi biến “một miếng giẻ rách thành thằng hề vĩ đại”, tội nhân thành thánh nhân… nhưng cũng không ít trường hợp gió phấn hưng khiến nhiều người là “những tên phù thủy mồm mép lợi dụng gió phấn hưng” để làm giàu! Thuật sĩ Si-môn là một trong số những tên “phù thủy lợi dụng gió phấn hưng” với mơ ước làm giàu hơn, nhưng y đã bị Phi-e-rơ quở trách! (Công vụ. 8: 4-24; 13: 4-12)
Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, vì ngươi tưởng lấy tiền bạc mua được sự ban cho của Đức Chúa Trời! Ngươi chẳng có phần hoặc số trong việc nầy; vì lòng ngươi chẳng ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời. Vậy, hãy ăn năn điều ác mình, và cầu nguyện Chúa, hầu cho ý tưởng của lòng ngươi đó họa may được tha cho. Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác. Si-môn trả lời rằng: Xin chính mình các ông hãy cầu nguyện Chúa cho tôi, hầu cho tôi chẳng mắc phải điều ông nói đó.” (Công vụ. 8: 21-24)
Trong cơn gió phấn hưng ở thập niên 80 của thế ký trước, ở VN, một số người trước đó là “truyền đạo đi xe đạp”… nhưng sau cơn phấn hưng thì họ thành “những tên ăn trộm, lừa đảo trong nhà Đức Chúa Trời”! (Ma-la-chi 3: 8) Và tài sản mà họ có được đó, nói như một mục sư trên đây là “do… phạm tội mà có”!
Kinh thánh, Châm ngôn nói rằng: Sự phước lành đến bởi Chúa là sự giàu có và “không có sự đau lòng lẫn vào”. Nhưng tài sản do phạm tội mà có chắc chắn… “mình có sao người ta mới tách ra để cướp của”!
Phước lành của Đức Giê-hô-va làm cho giàu có;
Ngài chẳng thêm sự đau lòng gì lẫn vào.” (Châm ngôn 10: 22)
Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, … vì lòng ngươi chẳng ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời… Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác” (Công vụ. 8: 21-23)
Thuật sĩ Si-môn, trong cơn phấn hưng, ông tưởng ông có thể dùng tiền để mua “ân tứ” của Chúa ban cho… để sau đó ông có thể “kiếm tiền nhiều hơn nhờ ân tứ” của Đức Chúa Trời… nhưng ông đã bị sứ đồ Phi-e-rơ quở trách: “…ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác” (Công vụ. 8: 23)

5. Đã phạm tội lại còn hoang tưởng:
Đã phạm tội lại còn “hoang tưởng” là thuật sĩ Si-môn.
Thuật sĩ là những kẻ có tài “phù phép”… Biến tài sản công thành tài sản tư, tài sản nhà nước thành tài sản tư nhân (quan chức tham nhủng), của Chúa (giáo hội) thành của mình… cũng là một “nghề phù phép” của các thầy tế lễ mà trong Ma-la-chi, tiên tri có quở trách… Một trong những thứ hoang tưởng đó là khi người ta “nhắc khéo”, thì mình cho là “ai cũng muốn chia tài sản” của mình, nên kiếm chuyện moi móc! Đối với những ai có bệnh hoang tưởng này thì đây là “than thuốc”: “Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi, … vì lòng ngươi chẳng ngay thẳng trước mặt Đức Chúa Trời… Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác” - “Vậy, hãy ăn năn điều ác mình, và cầu nguyện Chúa, hầu cho ý tưởng của lòng ngươi đó họa may được tha cho.” (Công vụ. 8: 21-23)

Kết:
Các ngươi cũng vậy, khi làm xong việc truyền phải làm, thì hãy nói rằng: Chúng tôi là đầy tớ vô ích; điều chúng tôi đã làm là điều chắc phải làm.” (Lu-ca 17: 10)
- Đối với những ai cảm thấy mình được ơn gọi làm “giáo sư”: mở lớp “dạy tiến sĩ” thì hãy biết rằng “mình chỉ là tôi tớ”, việc mình làm là việc mình phải làm, hãy phục vụ anh em như phục vụ các tôi tớ Đức Chúa Trời khác, vì ân tứ, ta-lâng là Chúa giao cho. Và cũng hãy chân thành và khiêm nhường nhìn lại là “ai đã dạy ai”, “ai đã nâng đỡ ai” trong cái lớp “tiến sĩ ân điển” đó!
- Đối với những ai “tưởng mình là sứ giả phấn hưng” trong thập niên 80… thì hãy nhìn lại: Mình có phải là “miếng giẻ rách” mà Chúa làm cho nó thành “thằng hề vĩ đại”? Một miếng giẻ chùi chân được Chúa biến thành “siêu sao lộng gió”? Để rồi khi “hết gió” thì mình nằm một đống than thân, trách phận với căn bệnh hoang tưởng “mình là siêu sao”, và là “siêu sao bị người ta… chơi xấu”!? (rút phíc điện, mô-tơ dừng quạt gió, “siêu sao quỵ một đống”…)
- Đối với những ai giàu có nhờ “ăn trộm trong nhà Đức Chúa Trời” thì đừng bao giờ hoang tưởng như con chim cú vọ: đang ‘vui hưởng xác chết một con chuột’, thấy con chim hạt bay qua cứ tưởng con chim hạt sẽ tranh cái xác chết con chuột mà mình có, rồi “phùng mang, trợn mắt” cho rằng con chim hạt muốn bay đến ‘cướp xác chết con chuột’, là miếng mồi ngon mà mình đang sở hữu! - “Tiền bạc ngươi hãy hư mất với ngươi…
- Muốn trở thành “sứ giả phấn hưng” thì phải biết “thành thật với mình, với người và với Đức Chúa Trời” và điều quan trọng là phải biết “từ bỏ bệnh hoang tưởng”!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải.
LHS- 28/8/2015

Thứ Năm, ngày 27 tháng 8 năm 2015

Phục Hưng: Nổ Lực Hay Ân Điển?


Phục Hưng: Nổ Lực Hay Ân Điển?

- Những ai hô hào phục hưng nhưng lại tranh thủ thủ lợi, làm giàu cho cá nhân mình thông qua “công cuộc phấn hưng” thì đó là những “thằng điếm” toan phỉnh gạt dân Chúa! Trên môi của những “thằng điếm” đó luôn có những “sứ điệp nảy lửa” kêu gọi phục hưng!

Kết quả hình ảnh cho Hội thánh phục hưng
_____________

Môn đồ hỏi Ngài rằng: Vậy thì sao các thầy thông giáo nói rằng Ê-li phải đến trước? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Thật Ê-li phải đến mà SỬA LẠI mọi việc. Nhưng ta phán cùng các ngươi rằng: Ê-li đã đến rồi, và người ta không nhận biết, song họ lại xử với người theo ý muốn mình; Con người phải chịu khốn khổ bởi họ cũng như vậy. Môn đồ bèn hiểu rằng Ngài nói đó là nói về Giăng Báp-tít.” (Ma-thi-ơ 17: 10-13)
Giăng Báp-tít - “Người sẽ làm cho nhiều con trai Y-sơ-ra-ên TRỞ LẠI cùng Chúa, là Đức Chúa Trời của họ; chính người lại sẽ lấy tâm thần quyền phép Ê-li mà đi trước mặt Chúa, để đem lòng cha trở về con cái, kẻ loạn nghịch đến sự khôn ngoan của người công bình, đặng SỬA SOẠN cho Chúa một dân sẵn lòng.” (Lu-ca 1: 16-17)

***
Nhu cầu lớn nhất của Hội thánh ngày nay là phục hưng. Một nhà thần học có nói “không phục hưng là bội đạo”.
Phục hưng là một đề tài rộng lớn, nhưng cũng rất đơn giản…
Bài viết này chỉ chia xẻ một ít ý nghĩa cô đọng về phục hưng.

1. Phục hưng là gì?
Phục hưng theo một nghĩa đơn giản là “sửa lại”, là “trở lại” theo tinh thần của Ma-thi-ơ 17: 11 và Lu-ca 1: 16. Công việc của phục hưng là “sửa soạn” hay “chuẩn bị”... Mục đích của phục hưng là “SỬA SOẠN hay chuẩn bị cho Chúa một dân sẵn lòng.”

2. Tại sao Dân Chúa cần phục hưng?
Vì dân sự của Đức Chúa Trời tùy theo từng hoàn cảnh, thời điểm lịch sử… họ có thể đi xa cách đường lối và lẽ thật của Đức Chúa Trời, nên họ cần được phục hưng (một nghĩa khác của Phục hưng là “Quay lại”).
Phục hưng không phải là “nổ lực”, bèn là “ân điển”. Bởi ân điển…
Đức Chúa Trời biết trước dân sự của Ngài đến một thời điểm nào đó họ sa ngã, yếu đuối, xa cách đường lối Chúa… nên Ngài chuẩn bị con người (sứ giả) và kế hoạch để phục hưng. Điều này không đến bởi sự nổ lực của con người, bèn là “bởi ân điển”!
Ấy chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải là bởi năng lực, bèn là bởi Thần ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.” (Xa-cha-ri 4: 6)
Không phải khi Hội thánh hay dân sự của Chúa có “quyền thế” như trong thời của Constantine hay Hội thánh có năng lực (giàu có, tri thức) như trong thời của các giáo hoàng mà Hội thánh có thể có phục hưng. Kinh thánh xác định “không bởi quyền thế, không bởi năng lực, bèn là bởi Thần Chúa” mà có phục hưng cho dân sự Ngài. Vì vậy, vấn đề không phải là “nổ lực” để có phấn hưng mà là “hy vọng”, “trông chờ” nơi lòng thương xót của Đức Chúa Trời để đón nhận phấn hưng. Những ai “nổ lực” và “phất ngọn cờ phấn hưng” nhưng thực tế là… “để kiếm tiền” (hoặc lợi dung phấn hưng để kiếm tiền) thì đó là những… “thằng điếm toan mưu gạt”:
Thằng điếm toan mưu hại người ta;
Và trên môi nó có như ngọn lửa hừng
.”
(Châm ngôn 16: 27)
Những ai hô hào phục hưng nhưng lại tranh thủ thủ lợi, làm giàu cho cá nhân mình thông qua “công cuộc phấn hưng” thì đó là những “thằng điếm” toan phỉnh gạt dân Chúa! Trên môi của những “thằng điếm” đó luôn có những “sứ điệp nảy lửa” kêu gọi phục hưng!
Khi dân Chúa đến “đáy cùng” của sự yếu đuối, thất bại, sa ngã… thì chính Chúa sẽ có kế hoạch phục hưng dân Ngài. Điều đó không đến bởi “quyền thế hay năng lực” của ai, lại càng không bởi “nổ lực kêu la” của “sứ giả” nào.

3. Ai là sứ giả phục hưng?
Thật Ê-li phải đến mà SỬA LẠI mọi việc”… (Ma-thi-ơ 17: 10)
Một người có thể lấy bằng tiến sĩ thần học một cách đàng hoàng, ở một viện thần học hay đại học chính quy hoặc bỏ thì giờ nghiên cứu lịch sử các cuộc phấn hưng với mục đích sẽ đem lại cho Hội thánh một cuộc phục hưng… thì cũng chưa chắc người đó có thể “đem lại phấn hưng” hay phục hưng Hội thánh…! Vì sao?
Câu trả lời là “không bởi quyền thế, chẳng bởi năng lực”… Vì nếu bởi quyền thế hay năng lực thì điều đó không còn là bởi lòng thương xót hay ân điển của Chúa nữa. Thực tế trong lịch sử, Đức Chúa Trời không hề dùng những người có “quyền thế hay năng lực” để làm nên cơn phấn hưng, để đem lại phục hưng cho Hội thánh- dân sự Ngài!
Hỡi anh em, hãy suy xét rằng ở giữa anh em là kẻ đã được gọi, không có nhiều người khôn ngoan theo xác thịt, chẳng nhiều kẻ quyền thế, chẳng nhiều kẻ sang trọng…” (I Cô-rinh-tô 1: 26)
Mặt khác, để trở thành “sứ giả phấn hưng”, điều đó không phải người nào bởi ước ao hay bôn ba mà được, như trong Rô-ma có chép Vậy điều đó chẳng phải bởi người nào ao ước hay người nào bôn ba mà được, bèn là bởi Đức Chúa Trời THƯƠNG XÓT.” (Rô-ma 9: 16)
Tống Thượng Tiết – một sứ giả phấn hưng trong thế kỷ trước - là một người có nhiều bằng cấp, học vị… nhưng những gì ông giảng dạy không ra từ những gì ông học, trái lại ông đã để cho “lửa Thánh Linh thiêu đốt lòng ông”, và những gì ông nói ra trên tòa giảng là những gì Chúa đặt để trong lòng ông để ông nói… Người ta không nhìn thấy nơi ông một con người “có tri thức”, bèn là một người “có lửa đốt trong lòng”!
Sứ giả phấn hưng là người được Chúa kêu gọi, lựa chọn và chuẩn bị theo sự biết trước như Ê-li hoặc Giăng Báp-tít… chứ không phải ai đó muốn thành sứ giả phấn hưng là thành!
Ê-li đến để “SỬA LẠI mọi việc” chứ không phải để “thâu tóm mọi việc”, thâu tóm vinh quang, tín đồ, nhân sự và tài lợi về cho mình rồi cũng “hô hào hay kêu gọi phấn hưng”!
Công việc của Ê-li là “SỬA LẠI mọi việc”, tức là sửa lại những gì đã sai trật, sửa lại bàn thờ, sửa lại tấm lòng của dân sự, sửa lại sự “hiểu sai Lời Chúa” và sửa lại “đường lối sai trật của các quan trưởng, các vua, thầy tế lễ”… (Trong Ma-thi-ơ 5, Chúa phán “các người có nghe lời phán… nhưng ta phán cùng các người rằng…” đó là sửa lại sự hiểu và áp dụng sai Lời Chúa)

4. Hội thánh cần làm gì để đáp ứng phục hưng?
Môn đồ hỏi Ngài rằng: Vậy thì sao các thầy thông giáo nói rằng Ê-li phải đến trước? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Thật Ê-li phải đến mà SỬA LẠI mọi việc. Nhưng ta phán cùng các ngươi rằng: Ê-li đã đến rồi, và người ta không nhận biết, song họ lại xử với người theo ý muốn mình; Con người phải chịu khốn khổ bởi họ cũng như vậy. Môn đồ bèn hiểu rằng Ngài nói đó là nói về Giăng Báp-tít.” (Ma-thi-ơ 17: 10-13)
Giăng Báp-tít - “Người sẽ làm cho nhiều con trai Y-sơ-ra-ên TRỞ LẠI cùng Chúa, là Đức Chúa Trời của họ; chính người lại sẽ lấy tâm thần quyền phép Ê-li mà đi trước mặt Chúa, để đem lòng cha trở về con cái, kẻ loạn nghịch đến sự khôn ngoan của người công bình, đặng SỬA SOẠN cho Chúa một dân sẵn lòng.” (Lu-ca 1: 16-17)
Hai nhân vật là “sứ giả phục hưng” được biết đến trong Kinh thánh trên đây, đó chính là Ê-li và Giăng Báp-tít.
Trong thời của Chúa Jesus, các thầy thông giáo bởi sự nghiên cứu Cựu ước, biết rõ “Ê-li phải đến” để sửa lại mọi việc, tức họ hiểu rằng sẽ có một cuộc phục hưng và một sứ giả phấn hưng đến trước khi Đấng Cứu thế (Mê-si-a) xuất hiện. Nhưng thực tế trớ trêu là khi “Ê-li đến thì họ đối xử với Ê-li cách tệ bạc”. Ê-li đó chính là Giăng Báp-tít đang sống và rao giảng sự ăn năn giữa vòng họ, mà họ không biết đó là “Ê-li”- đấng phải đến!
Ngày hôm nay trong Hội thánh của Chúa (tại VN), các mục sư, lãnh đạo các giáo hội kêu gọi dân sự Chúa tìm kiếm phục hưng, giảng dạy về phục hưng, ước ao có phục hưng… Thế nhưng khi có người đứng lên (trên đôi chân yếu đuối) để kêu gọi Hội thánh ăn năn thì họ đối xử với người có khác gì trong thời của Chúa người ta đối xử với… Giăng Báp-tít!
Khi ông Hội trưởng (PVC) giảng sai Lời Chúa trong một đám tang, “Giăng Báp-tít” “sửa lại” thì người ta bảo rằng ông ấy… “thọc gậy bánh xe”! – “Thật Ê-li phải đến mà SỬA LẠI mọi việc. Nhưng ta phán cùng các ngươi rằng: Ê-li đã đến rồi, và người ta không nhận biết…
Hội thánh ngày nay cần phải “TRỞ LẠI cùng Chúa, là Đức Chúa Trời của họ” như Kinh thánh đã kêu gọi.
- Hội thánh ngày nay đã bị các lãnh tụ “kéo họ đi xa đường lối của Đức Chúa Trời” (giảng dạy sai Lời Kinh thánh).
- Dân sự Chúa ngày nay hướng về giáo phái, giáo hội, tổ chức, đường lối của con người mà không hướng về “Đức Chúa Trời của họ”…
- Hội thánh ngày nay- Dân sự Chúa phục vụ tổ chức, đường lối, mục đích xác thịt của con người (lãnh đạo giáo hội) mà không phải (hoặc bị lừa dối) là hầu việc Đức Chúa Trời.
Hỡi dân ta, kẻ dẫn ngươi làm cho ngươi sai lạc, và họ phá hoại đường lối ngươiNhững kẻ dắt dân nầy làm cho họ sai lạc, còn những kẻ chịu dắt bị diệt mất. (Ê-sai 3: 12; 9: 15)
Để có phục hưng, Hội thánh cần quay lại với chính Đức Chúa Trời và Lời của Ngài, cùng bước đi trên Lời ấy.
A-men!

Tt. Huỳnh Thúc Khải
LHS- 27/8/2015