• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

Bảng Tuyên Cáo Của LĐTGPA: “Một Đàn Cừu Bị Dẫn Dắt Bởi Một… Con Sói Già!”


Bảng Tuyên Cáo Của LĐTGPA: “Một Đàn Cừu Bị Dẫn Dắt Bởi Một… Con Sói Già!”


Hãy coi chừng tiên tri giả, là những kẻ mang lốt chiên đến cùng các ngươi, song bề trong thật là muông sói hay cắn xé.” (Ma-thi-ơ 7: 15)
Hỡi con người, hãy nói tiên tri nghịch cùng những kẻ chăn của Y-sơ-ra-ên; hãy nói tiên tri, và bảo những kẻ chăn ấy rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khốn nạn cho kẻ chăn của Y-sơ-ra-ên, là kẻ chỉ nuôi mình! Há chẳng phải những kẻ chăn nên cho bầy chiên ăn sao?” (Ê-xê-chi-ên 34: 2)
Đức Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi chớ đi lên đánh anh em mình, là dân Y-sơ-ra-ên. Mỗi người hãy trở về nhà mình, vì sự nầy bởi ta mà xảy đến. Chúng vâng theo lời Đức Giê-hô-va mà trở về theo mạng-lịnh của Ngài.” (I Các vua 12: 24)

Kết quả hình ảnh cho Sói chăn cừu

(Những người bị nêu tên trong Bảng Tuyên Cáo của Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm)
 
***
Trong lịch sử của Tuyển dân, Đức Chúa Trời đã khiến đất nước Y-sơ-ra-ên bị chia đôi vì cớ tội lỗi của Sa-lô-môn. Chúa lấy một nửa (mười chi phái) mà giao cho Giê-rô-bô-am… (I Các vua 12)
Khi con cháu Đa-vít là vua Rô-bô-am kéo quân ra nhằm thâu tóm đất nước, quy về một mối thì Chúa có sai tiên tri Sê-ma-gia đi ra đón đạo quân của Rô-bô-am mà nói cùng họ rằng: Hãy quay về, đừng đánh trận cùng anh em mình, vì “sự này bởi Ta mà xảy đến”. Nghĩa là việc chia cắt đất nước thành hai vương quốc là do ý muốn của Chúa, chứ không phải do ý riêng của Giê-rô-bô-am. (I Các vua 12: 24)
Một số sách tiên tri nói rằng: khi người chăn không lo cho bầy, phạm tội… thì Chúa sẽ “móc bầy chiên ra khỏi họ” mà giao cho một người khác tốt hơn…
Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta nghịch cùng những kẻ chăn đó; ta sẽ đòi lại chiên của ta nơi tay chúng nó; ta không để cho chúng nó chăn chiên của ta nữa, và chúng nó cũng không thể tự chăn nuôi lấy mình nữa; nhưng ta sẽ móc chiên ta ra khỏi miệng chúng nó, hầu cho chiên không làm đồ ăn cho chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 34: 10)
Trong lịch sử Hội thánh, cuộc Cải chánh ở thế kỷ 16 của nhà cải chánh Martin Luther cũng là một cách Chúa “lấy bầy chiên ra khỏi giáo hội Công giáo La-mã” để tái lập lại lẽ thật Kinh thánh trên dân sự của Chúa. Từ lịch sử khởi đầu cuộc Cải chánh cũng bắt đầu nảy sinh nhiều hệ phái, giáo phái của Tin lành. Trên một góc độ nào đó thì Đức Chúa Trời không giao bầy chiên, tức Hội thánh Ngài cho sự lãnh đạo độc quyền của ai- tổ chức, cá nhân nào cả”! Tất cả mọi người không ai hoàn hảo, nhưng Chúa có quyền giao công việc, bầy chiên, công tác, chức vụ… cho bất cứ ai Ngài muốn. (A-mốt 3: 8)
Mới đây, khi theo dõi tin tức, tình cờ người viết phát hiện một “Bảng Tuyên Cáo” của Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm (LĐTGPA) (https://www.youtube.com/watch?v=HYYi20s5FsU) - do mục sư Trần Mai quản nhiệm, mới đưa ra. Bảng tuyên cáo này tố cáo “băng cướp” cũng cùng tên “Liên đoàn Truyền giáo Phúc âm”, nhưng người “chủ chăn” là Ms Lê Minh Đức. (mà phía Trần Mai gọi là “tướng cướp” LMĐ)…
Câu chuyện chia rẽ của tổ chức này (vốn là một) có lẽ mọi người cũng đã rõ. Trong bài nảy chỉ bàn về “Bảng Tuyên Cáo” vừa đưa ra:
1. Việc đưa ra Bảng Tuyên Cáo này là “thuộc linh” hay “xác thịt”? Và nó nhằm mục đích gì?
Câu trả lời: Chắc chắn nó không có gì là thuộc linh, trái lại là “hoàn toàn xác thịt”. Vì nếu LĐTGPA lập ra vì mục đích truyền giáo thì “hãy lo truyền giáo đi”. Ai “ăn cướp” thì cứ để họ chịu trách nhiệm với Chúa về việc làm của họ. Ms TM đã lên tiếng bao nhiêu “Bạch thư” (hắc thư) rồi thì hãy để “lịch sử phán xét”. Việc của ông và những người còn lại là hãy “tiếp tục truyền giáo”, nếu như đó là sự kêu gọi và sứ mạng (khải tượng) của ông. Nhược bằng ông cứ “suốt ngày la làng vì chuyện mất của” thì tự ông đã vạch áo cho người xem lưng, rằng ông là “Thạch Sùng tiếc của” chứ chẳng có truyền giáo như ông nói, mà chẳng qua tổ chức ông thành lập chỉ là một “phương tiện lừa đảo” không hơn kém! Chính ông và những người theo ông phải chịu trách nhiệm trước Chúa.
Việc làm như vậy đương nhiên là “xác thịt”!

2. Tổ chức LĐTGPA là do “một mình Ms Trần Mai sáng lập” là đúng hay sai?
Trong Tuyên Cáo (video clip), khởi đầu, Ms TM tuyên bố rằng “Năm 1989 tôi bị giáo hội CMA đuổi ra khỏi giáo hội… Chính tôi một mình tôi là người đứng ra thành lập, sáng lập LĐTGPA…”
Có hai vấn đề sai trong lời tuyên bố này, nếu không muốn nói “ông Mai là người NÓI LÁO, và có tài LỪA GẠT quần chúng”!
a/ Nói láo: Giáo hội CMA chưa bao giờ “đuổi” ông như ông nói. Cố mục sư Phó Hội trưởng Đoàn Văn Miêng (HTTLVN) lúc đó ra văn bản “TẠM NGƯNG CHỨC vụ đối với Truyền đạo Trần Mai”. Việc ngưng chức này không có ý “đuổi”, nếu TĐ Trần Mai “ăn năn và xin lỗi lãnh đạo giáo hội” (sau thời hạn tạm ngưng chức) thì ông vẫn là mục sư- truyền đạo của giáo hội CMA. Rát nhiều khi: với tín đồ và mục sư “Tư gia” thì Ms TM nói “tôi bị đuổi” (cho nó oai), nhưng với mục sư CMA, nhiều lúc gặp lại thì ông lại nói “về nguyên tắc thì tôi vẫn còn là mục sư của giáo hội CMA, vì chưa có văn bản nào cách chức tôi”. Không ít lần Ms TM “khoe với nhiều người” như vậy. Một mặt ông tuyên bố “tôi vẫn còn là thành viên trong mục sư đoàn của giáo hội CMA” (về nguyên tắc) nhưng mặt khác, tại đây ông tuyên bố “tôi bị ĐUỔI”. Như vậy Ms TM có phải là người NÓI LÁO không? Sự thật chỉ có một, không thể lúc thì thế này, khi thì thế khác!

b/ Sáng lập hay đồng lập?
Ms TM nói rằng “một mình tôi thành lập LĐGPA”. Câu nói này là đúng hay sai?
Nếu nói “một mình Ms TM thành lập” thì phải chăng lúc đó ông “làm hội trưởng của những con búp bê bằng nhựa” mua về, rồi kêu gọi các giáo sĩ, ân nhân bỏ tiền vô… hay là nhiều người đã đứng với ông, để cùng nhau thành lập tổ chức và cùng nhau hầu việc Chúa?
Ngay từ đầu nếu không có nhiều anh em (trong đó có LMĐ cùng với những người mà ông Mai tố cáo trong Bảng Tuyên Cáo…) đứng với ông thì ông chắc chắn cũngchạy về 155 Trần Hưng Đạo khấu đầu tạ tội”, để được phục chức truyền đạo mà kiếm chén cơm… như Truyền đạo Trần Thế Thiên Phước (hiện nay là mục sư quản nhiệm chi hội Tân Phú, Tp HCM- CMA), như Ms Trương Văn Ngành (hiện quản nhiệm chi hội quận 2 Tp HCM- CMA) là những người từng chạy theo phong trào Tư gia, nhưng thất thế (không may mắn như ông Mai) đành quay về giáo hội “mẹ”, để “xin giấy Chiêu hồi”, “khấu đầu tạ tội tại 155 THĐ”, “trở về với chính nghĩa quốc gia”… chứ đừng nói là “một mình tôi sáng lập hay thành lập”. Nói một cách công bằng: ông Mai phải biết ơn những người đó (Lê Minh Đ, Dương Thị Th, Võ Văn H. …) thì mới phải, vì nhờ có họ mà ngày nay ông có căn nhà “28 Hồ Tùng Mậu” (Q. I tp HCM) cùng một số tài sản cho thuê, tiền bạc gửi trong ngân hàng…!
Người đời có câu: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Giả sử một mình ông TM với “một đám búp bê bằng nhựa” thì ai tin cậy mà giao tiền bạc, tài sản cho ông “hầu việc Chúa”!? Để rồi ông nói rằng “một mình tôi thành lập nên tôi có quyền cách chức bất kỳ ai!” (ông nói trong Bảng Tuyên Cáo) - Ông Mai và những người còn đứng chung với LĐTG của ông cần phải nhìn lại một thực tế: Tất cả những người có uy tín, khả năng, thuộc linh (lâu năm, trưởng thành trong CMA vì hoàn cảnh Hội thánh, vì phong trào)… phần lớn họ là những người trong ban lãnh đạo LĐTGPA… đều lìa bỏ ông, dù một số không theo LMĐ. Điều đó cho thấy ông TM là một người “ai cũng phải lắc đầu ngán ngẫm”! Hãy nhìn sự kiện chia rẽ của LĐTGPA giữa TM và LMĐ như “Sa-lô-môn và Giê-rô-bô-am. Trong hai người này ai là “Sa-lô-môn” và ai là “Giê-rô-bô-am”? Chắc chắn phải có một người “phạm tội tày đình” nên Chúa mới chia cắt vương quốc giao cho người kia! Nên Chúa mới sai tiên tri Sê-ma-gia đi ra đón đoàn quân của Rô-bô-am mà nói “sự chia rẽ này bởi ta mà đến”! (I Các vua 12: 24)
Còn rất nhiều điều “TẦM BẬY và LÁO LƯỜNG” mà ông TM có đề cập trong bản Tuyên Cáo… mà ông nói rằng sẽ “tuyên bố toàn cầu”! Ví dụ: Ông đưa lên bản Thông báo của Hiệp hội Thông công Tin lành VN - VEF về việc “tạm ngưng vai trò thành viên của Ms LMĐ cho đến khi giải quyết vấn đề danh xưng tổ chức với Ms Trần Mai”… rồi ông tuyên bố trước Hội đồng các mục sư (dân tộc ở Bình phước) rằng “100% thành viên VEF đồng ý ĐUỔI… LMĐ ra khỏi VEF”! Sự thực ra nội dung văn bản không có chữ nào hoặc ý gì gọi là “ĐUỔI”, như ông Mai đã nói cả. Ông có quyền suy diễn, nhưng trước một lời “Tuyên Cáo” mà ông nói sẽ phổ biến toàn cầu, mà ông nhấn mạnh rằng “VEF đã ĐUỔI” LMĐ là ông đã làm một điều… RẤT DẠI! Bởi vì quốc tế người ta không ĐUI MÙ như… (các mục sư dân tộc ở Bình phước còn theo ông) ông tưởng đâu!
Ms TM đã “đặt nền tảng rất lỏng lẻo” cho những lập luận “khởi đầu” cho Bảng Tuyên Cáo… Trên nền tảng này, người ta chỉ cần “đá một chân ghế” là cả “Bảng tuyên cáo tào lao” kia đổ xuống sông… Thêm nữa, việc ông tập trung những tín hữu, mục sư dân tộc “bu lại đặt tay cầu nguyện trên hình ảnh những người cướp tài sản” và những người “đồng lõa” (VEF) là một hình thức “bôi nhọ danh dự người khác” trên một nền tảng “chưa chắc là vậy”… Điều tồi tệ hơn, nó còn “sỉ nhục Đức Chúa Trời” khi mang danh mục sư, con cái Chúa mà đem chuyện tranh chấp, cướp giật trong nội bộ bêu rếu trên truyền thông… Trong khi sự thật “Sa-lô-môn mới là kẻ phạm tội tày trời đến nổi vương quốc mới bị chia hai”. Ông Mai sống đàng hoàng thì ai dám đảo chánh? Nếu có đảo chánh thì Chúa sẽ trừng trị họ, còn ông và những người còn lại “hãy lo truyền giáo” như mục đích và tên gọi mà ông đã đặt cho tổ chức là “LĐ Truyền giáo”.
Thiết nghĩ, Bảng Tuyên Cáo này đưa ra, nó chỉ “quay lại làm nhục cho ông TM và LĐTGPA” mà ông còn nắm giữ chút đỉnh… chứ nó không đạt được mục đích gì như ông nghĩ. Chuyện đổ bể tổ chức, chính ông là người “gây nên tội” nhiều nhất. Chuyện ông đi với phụ nữ (chấp sự), nữ sinh viên đi vào khách sạn bị công an bắt tại trận (có phim ảnh) chỉ là “giọt nước tràn ly”… Chuyện ông “xây hầm bí mật trong nhà để hưởng lạc với nữ tín đồ”… dân sự và nhân sự trong LĐTGPA người ta biết chán… Cho nên ông đừng có “bù lu bù loa” lên là “tôi bị hại” để rồi giờ này ông ra Tuyên cáo “tố tội đảo chánh” cùng “băng nhóm đồng lõa” (VEF) của người khác! 

Kết quả hình ảnh cho mục sư trần mai
(Ms Trần Mai)
Đầu Hội nghị, Ms TM trích dẫn Công vụ 28: 20 “Anh em hãy giữ lấy mình và luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc”! Rồi ông giảng dạy lung tung… Nhưng xin hỏi Ms TM: Ông giữ mình kiểu gì mà để cho tín đồ, nhân sự nhiều lần bắt gặp ông “hưởng lạc với nữ chấp sự, nữ sinh viên trong căn hầm bí mật nhà ông”? Đó là chưa nói những lần ông bị công an bắt tại trận trong khách sạn!? Lẽ ra ông nên thừa nhận điều đó và im lặng hầu việc Chúa với những gì còn lại thì người ta sẽ thương ông hơn! Việc ông “bù lu bù loa” ra Tuyên Cáo… chỉ làm cho người ta “thương hại” ông thêm, mà không đạt mục đích gì cả.
Nhìn cách ông TM dẫn dắt “đám mục sư Bình phước” để ra bản Tuyên Cáo, người viết có cảm giác nhìn thấy “một đàn cừu bị dẫn dắt bởi một… con sói già!”

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 25/8/2016

Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

‘Mục sư Nguyên Vũ’ Chỉ Là ‘Nạn Nhân Của Trần Mai…’?


‘Mục sư Nguyên Vũ’ Chỉ Là ‘Nạn Nhân Của Trần Mai…’?

Kết quả hình ảnh cho Ném đá giấu tay
 ***
Từ đầu tháng 6/2016 LHS có một loạt các bài nói về “nhà giảng thuyết Trần Mai”!
Đến ngày 12/6/2016 thì Ms TM có bài giảng “Đức Chúa Trời GIẾT NGƯỜI” (“Ngày 12| 06 |2016 sứ điệp: ĐỨC CHÚA TRỜI GIẾT NGƯỜI | Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm - IEM) Đây là dấu hiệu cho thấy “Ms TM có tư tưởng của Sau-lơ, muốn giết Đa-vít” là tiên tri HTK?
Ngày 14/6/2016 lúc 3: 38 pm, tôi (Tt HTK) có nhận được một tin nhắn qua một số điện thoại “lạ”, nội dung: “Hãy cẩn thận cách ăn ở, COI CHỪNG!”.
(Quý độc giả lưu ý ngày giờ của tin nhắn có liên quan đến ngày giờ đăng các bài viết trên LHS có liên quan đến Ms Trần M)
Quý vị thử đoán xem, số điện thoại “lạ” này là của ai nhé! (Tôi đoán không ai khác là “nhà giảng thuyết phất lên từ chợ Trời: Trần M”!)
Tôi im lặng không trả lời tin nhắn.
Ngày 16/6 lúc 8: 31 am (tức hai ngày sau) cũng từ số điện thoại “lạ” này, tin nhắn được gửi đến: “Ăn cây chúng ta trồng”. (ý nói luật gieo gặt)
Quý vị thử đoán xem số điện thoại “lạ” này là của ai? (Tôi đoán là của “chủ nó”: Ms Trần M.) Ai là người bận tâm để nhắn những tin nhắn này, nếu không phải là “nhà giảng thuyết phất lên từ chợ trời”…? (Trong những ngày đó, LHS có nhiều bài viết về Trần M)
Bẳng đi hai tháng (từ tháng 6-8. Tin nhắn và số “lạ” kia vẫn còn lưu, chưa xóa). Hôm qua (23/8), sau khi bài Mục Sư Huỳnh Nguyên Vũ Có Kế Hoạch Khủng Bố Tiên Tri HTK… vừa được đăng (lúc 1: 39 pm) thì vài giờ sau, lúc 6: 12 pm từ số điện thoại “lạ” trên đây, tin nhắn tiếp tục lại đến: “Chuẩn bị đi em”! (Thông báo hăm dọa)
Quý vị còn nhớ, nội dung tin nhắn đầu tiên từ số “lạ” trên có hai chữ: “COI CHỪNG”! Đây là lời lẽ hăm dọa?! Tiếp tục với tin nhắn “chuẩn bị đi em” sau bài viết thông báo trên, có một liên quan rất mật thiết! Nó mang một tính chất đe dọa của kẻ “chủ mưu”!
Tôi nhắn tin lại: “Trần Mai?”
Quý vị có biết số điện thoại “lạ” kia trả lời thế nào không?
Số kia nhắn lại: “HỮU”!
Quý vị thử đoán “Hữu” nào được đề cập ở đây nếu không phải là “Ms Lê Quý Hữu”? Vì trong “group” thường xuyên “họp”, “bàn mưu tính kế hại tiên tri” có ai ngoài: “Nguyên Vũ, Hồng Quang và Trần Mai”? (Xin lỗi: tôi không bao giờ tin Ms Lê Quý Hữu là chủ “số điện thoại lạ” này. Ngoại trừ người có liên quan là “nhà diễn thuyết chợ trời” - Ms TM) Đây là trò hèn hạ “gắp lửa bỏ tay người” của chủ nhân số điện thoại “lạ” trên.
Số điện thoại kia tiếp tục nhắn: “Cái gì cũng có giá”.
Quý vị thử đoán nội dung và ý nghĩa của tin nhắn xem? Hoặc là chủ nhân (số ĐT) đã bỏ tiền ra “thuê” người khác hành động, hoặc là “tiên tri phải trả giá”?
Tôi nhắn tin trả lời cho người kia: “Nếu mọi người biết đây là số của Trần Mai thì sao hỉ…?” Tôi tiếp tục: “… Giả nai… Đầy tớ Chúa đây sao?” (Phần sau sẽ nói về “đầy tớ Chúa”…)
Số “lạ” trả lời: “Hãy hạ xuống thì còn nếu không…?” (Đề nghị gỡ bài đã đăng hay sao đây? Hay là dạy người ta “khiêm nhường”?) Hay là “đe dọa” nếu không gỡ bài sẽ…?

Kết quả hình ảnh cho mục sư Huỳnh Nguyên Vũ
(Trần Mai: mục sư "nham hiểm"- Kẻ ném đá giấu tay đê hèn)
Nói về “Đầy tớ Chúa đây sao?”:
Như đã nói ở trên, trong tin nhắn tôi có bày tỏ ngạc nhiên: “Đầy tớ Chúa đây sao?” (ý nói TM giả nai, ném đá giấu tay) Thì sau đó khoảng một giờ trên Facebook của Mục sư Trần Mai xuất hiện bài viết ngắn, nội dung nói về “Đầy tớ Chúa”, như sau:
Jeremie 43.10. Tôi Tớ Ta. 
Đức Chúa Trời gọi Nebucatnesa là:" Tôi tớ Ta". Tôi tự hỏi:" vậy thì Nebucatnesa có được vào nước Thiên Đàng không? " Câu trả lời là: " KHÔNG! "
Cả Kinh Thánh không hề có một lời nào ám chỉ rằng:" hễ là tôi tớ Chúa đều mặc nhiên được bước vào nước Thiên Đàng. 
Vâng! Tôi tớ Chúa là để thi hành mạng lịnh Chúa sai bảo theo mục đích của Ngài. Nhưng không hề có một lời hứa nào mang tính định lý, định luật về kết quả mặc định cho cõi đời đời. 
Có lẽ ta không nên " leo trèo" cho được cái danh xưng này trong một tổ chức Giáo Hội Cơ Đốc. Ngược lại ta cần phải dè dặt hơn nữa việc bảo lưu danh xưng này hay là mượn các danh xưng chức vụ thuộc linh để " khống chế", " khủng bố" các thánh đồ của Đấng Christ. 
Dễ lắm ta sa lầy trong các danh xưng thuộc linh để rồi ta sống trong hoang tưởng thuộc linh, và cuối cùng ta bước vào một thiên đường hoang tưởng. 
Thôi! Đừng tranh thủ leo trèo vào các thánh chức để rồi ta lạc mất Chúa. 
Cũng đừng tranh giành vào các ngôi vị trong các giáo đường Tin Lành để được làm :" tôi tớ Chúa". Cũng đừng yên nghỉ trên chức tôi tớ Chúa. Vì Chúa Jesus phán: " chỉ những ai LÀM THEO Ý MUỐN CHÚA mới được vào nước Thiên Đàng" (Math 7.21-23). 
Mà " làm theo ý muốn Chúa" thì ôi thôi! Không đơn giản chút nào! 
Làm tôi tớ Chúa chưa chắc được vào nước Thiên đàng. Nhưng những người vào nước Thiên Đàng chắc đa số là người đã làm tôi tớ Chúa. 
Mục sư Trần Mai.
Tổng quản nhiệm Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm.- Hội Thánh Phúc Âm ( I. E. M.) . 28 Hồ Tùng Mậu Q1 tp HCM. 
Tel 0968099955.
Quý vị nghĩ xem bài viết này của Ms Trần Mai là ngẫu nhiên hay có “chủ ý”…? (biện minh, biện hộ, bị nhiễu tư tưởng…)
Tôi nghĩ ông Mai là người “hai mặt”, ông giảng thì thiêng liêng lắm, nhưng ông lại là kẻ “ném đá giấu tay”!

Vì sao “Ms Nguyên Vũ” là “nạn nhân của Trần Mai”?
Nguyên Vũ (NV) mặc dù là “mục sư Hội trưởng” (Giáo hội Đất hứa – không biết Trời có hứa không) nhưng chưa bao giờ được xếp vào “đối tượng để LHS quở trách”… Nhưng kể từ đầu năm 2015, khi Trần M bắt đầu lộ mặt “phản phé”, muốn “lấy oán trả ơn cho tiên tri”… TM lúc đó đã bị LHS lật tẩy một số bài… Do đó, trong một cuộc “họp” có bốn người: Trần M, Nguyên Vũ, Nguyễn Hồng Q. Lê Quý H. họ bàn nhau về HTK… thì Nguyên Vũ có lên tiếng “Tôi sẽ cho đàn em đập cho nó (HTK) một trận”! Câu nói này Huỳnh Nguyên Vũ nói trước mặt Trần M và ba thành viên kia… Trần M là người im lặng và ra vẻ đồng tình. Sự thật ra, từ đầu năm 2015 đến nay (2016) những gì Nguyên Vũ nói và làm (năm ngoái dắt côn đồ tới nhà tiên tri với kế hoạch khủng bố nhưng bất thành) tất cả đều nằm trong sự “sách động của Trần M”. NV chỉ là “con chốt bị kích động” mà thôi. Nói như một mục sư trong VEF nói với tiên tri HTK là “thằng V nó bị ông Mai sử dụng mà không biết gì cả”!
Nếu Nguyên Vũ không bị ông Trần M sách động, sử dụng như “con chốt” thì NV không xuất hiện trên LHS như hiện nay.

Kết quả hình ảnh cho mục sư Huỳnh Nguyên Vũ
(Nguyên Vũ: bên trái giáo sĩ- nạn nhân đáng thương của Trần Mai)

Trần M là con người “nham hiểm”. Điều buồn cười là trong lớp “dạy tiến sĩ” (ông bán bằng dõm, 200USD/bằng), ông TM có giảng thuyết về “Lẽ đạo Thập-tự-giá”. Ông cho rằng ông đã “rút ra bài học này từ sách Rô-ma” và tình trạng các mục sư ngày nay từ nhà thờ đến tư gia “bại hoại” là vì họ “không hiểu lẽ đạo quan trọng này” (như TM hiểu) và “chưa chết bản ngã”.
Không biết khi nào thì bản ngã của bản thân ông Trần M mới thật sự chết đây!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 24/6/2016

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

Thông Báo: Mục Sư Huỳnh Nguyên Vũ Có Kế Hoạch Khủng Bố Tiên Tri HTK…


Thông Báo: Mục Sư Huỳnh Nguyên Vũ Có Kế Hoạch Khủng Bố Tiên Tri HTK…
 Kết quả hình ảnh cho Thông báo
Một anh em trong con cái Chúa cho biết: Hôm thứ bảy, ngày 20/8/2016 vừa rồi, vào lúc buổi chiều, tại nhà mục sư Huỳnh Nguyên Vũ (Gò vấp)- lúc mọi người đến thăm và làm lễ tang cho bà cụ là thân mẫu của Mục sư Vũ… Trong lúc nói chuyện với nhau thì mọi người nghe rõ mục sư Vũ có lên tiếng: “Sau đám tang này tôi sẽ DẠY CHO THẰNG KHẢI MỘT BÀI HỌC…”- Rất nhiều người dự lễ tang hôm đó nghe mục sư Huỳnh Nguyên Vũ nói như thế.
Chiều hôm đó, cử hành tang lễ gồm có:
- Mục sư Lê Quý Hữu (Hội thánh người mù, khuyết tật) hướng dẫn chương trình.
- Mục sư Nguyễn Tấn Bình (Báp-tít) cầu nguyện khai lễ và tất lễ.
- Mục sư Trần Mai (Liên đoàn Truyền giáo Phúc âm) giảng sứ điệp.
- Mục sư Nguyễn Ngọc Hiền (Chủ tịch Báp-tít Liên hiệp- Gò vấp) cử hành lễ tại Trung tâm Hỏa táng Bình Hưng Hòa- Bình tân- Tp HCM. (Sáng thứ hai 22/8/2016)
Một con cái Chúa dự đám tang tại nhà mục sư Vũ (Chợ Tân sơn nhất- Gò vấp) chiều hôm đó đã nghe rõ mọi lời nói của mục sư Vũ, mọi người xung quanh cũng nghe rất rõ. Con cái Chúa này (Xin được giấu tên) đã gọi điện thông báo cho mục sư- tiên tri Huỳnh Thúc Khải để cẩn thận.
Chúng tôi đã gọi điện kiểm chứng thông tin này nơi những người tham dự lễ tang hôm đó và xác nhận thông tin này là thật: Mục sư Huỳnh Nguyên Vũ có đưa ra lời đe dọa đó.
Năm ngoái cũng chính mục sư này đã dắt côn đồ tới nhà tiên tri HTK để thực hiện khủng bố nhưng bất thành.
Chúng tôi đưa lên thông báo này cũng để làm bằng chứng: Kể từ hôm nay trở đi, nếu có bất cứ điều gì xảy ra cho bản thân và gia đình của tiên tri- mục sư Huỳnh Thúc Khải thì mục sư Huỳnh Nguyên Vũ là người hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Kết quả hình ảnh cho Mục Sư Huỳnh Nguyên Vũ
(Mục sư Huỳnh Nguyên Vũ- áo thun trắng, bên tay trái giáo sĩ Mỹ...)

Kết quả hình ảnh cho Mục Sư Huỳnh Nguyên Vũ
(Mục sư Huỳnh Nguyên Vũ- Mặc quần jeen, đứng giữa)
Mục sư Huỳnh Nguyên Vũ là Hội trưởng giáo hội Đất Hứa, có văn phòng và cũng là nhà riêng tại Chợ Tân sơn nhất- Gò vấp- Tp HCM. Và cũng là thành viên của Hiệp hội thông công Tin lành (F2) do mục sư Nguyễn Ngọc Hiền làm chủ tịch.
Mục sư Huỳnh Nguyên Vũ cũng là người được Mục sư Trần Mai (Liên đoàn Truyền giáo Phúc âm)  cấp bằng tiến sĩ năm 2014.

Nay thông báo.
Tp HCM. Ngày 23/8/2016
Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải

Sự Hư Mất Có Được Tiền Định Không...?



Sự Hư Mất Có Được Tiền Định Không…?
Phải ăn ở ngay lành giữa dân ngoại, hầu cho họ, là kẻ vẫn gièm chê anh em như người gian ác, đã thấy việc lành anh em, thì đến ngày Chúa thăm viếng, họ ngợi khen Đức Chúa Trời.” (I Phi-e-rơ 2: 12)
Kết quả hình ảnh cho Kinh thánh
***
Sứ đồ Phi-e-rơ kêu gọi con dân Chúa thật, hãy “ăn ở ngay lành giữa dân ngoại”, họ vốn coi Cơ-đốc-nhân như kẻ thù, là “người gian ác”… 
Câu Kinh thánh này ông nói, sau khi dân ngoại họ “đã thấy việc lành anh em, thì đến ngày Chúa thăm viếng, họ ngợi khen Đức Chúa Trời.
Vấn đề đáng nói ở đây, là lối sống ngay lành của con cái Chúa không phải để “cứu thêm nhiều người”, tức sau khi thấy cách ăn nết ở của Cơ-đốc-nhân, người ta sẽ tin Đạo… như một số “quan niệm, giảng dạy” lâu nay. Đành rằng lối sống ngay lành, yêu thương, nhân ái của Cơ-đốc-nhân có thể trở thành phương tiện để “cứu một vài người”, nhưng những người đó là những người đã được “Chúa tiền định cho họ được cứu”. Còn về căn bản, lối sống nay lành của con cái Chúa chỉ để “bịt miệng kẻ xấu” chứ không phải để cứu họ…
Câu Kinh thánh trên đây cho thấy: Lối sống ngay lành của Cơ-đốc-nhân để tạo điều kiện cho người ngoại (ngoại đạo) để khi, trong một dịp Chúa thăm viếng, “phấn hưng” thì họ “ngợi khen Đức Chúa Trời”. (Không phải để họ tin và được cứu)
Điểm cần chú ý ở đây là sau khi thấy và biết rõ cách ăn nết ở của Cơ-đốc-nhân thật, người ngoại khi được Chúa thăm viếng (một cơn phấn hưng) người ta “ngợi khen Đức Chúa Trời” (không phải để tin). Kinh thánh không nói “bởi cách ăn nết ở của Cơ-đốc-nhân, khi Chúa thăm viếng thì họ ‘ùa nhau tin Chúa’…”! Điều này một lần nữa cho thấy: Sự cứu rỗi là “ân điển định sẵn” (tiền định) cho những ai được Chúa “định cho sự sống đời đời” chứ không phải là “ân điển tự do” để ai đó “thích thì nhận”, không thích thì hư mất.
Những người ngoại nghe lời đó thì vui mừng, ngợi khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được ĐỊNH SẴN cho sự sống đời đời, đều tin theo.” (Công vụ. 13: 48)
Phải ăn ở ngay lành giữa dân ngoại, hầu cho họ, là kẻ vẫn gièm chê anh em như người gian ác, đã thấy việc lành anh em, thì đến ngày Chúa thăm viếng, họ ngợi khen Đức Chúa Trời.” (I Phi-e-rơ 2: 12)
Kinh thánh nói họ “ngợi khen Chúa” chứ không phải “họ tin Đức Chúa Trời để được cứu”.
“Ngày Chúa thăm viếng” có phải là một phong trào phục hưng hoặc một cơn phấn hưng không?
Những ai cho rằng “phục hưng” là để “cứu thêm nhiều người” thì người đó có thể chưa hiểu hết lẽ thật.(như câu Kinh thánh trên đã mô tả)
Một số cơn phấn hưng trên thế giới (như ở Nam Dương trước đây…) theo một số tài liệu thì “người ta tin Chúa ào ào”… Nhưng rồi thực tế sau đó không lâu, những người đó cũng ngã theo Hồi giào hoặc trở theo tà giáo cũng… ào ào…! Những vùng đất được cho là đã “từng được Chúa thăm viếng”, về sau một số nơi cũng bị tà giáo chiếm lấy… Điều này cho thấy “cơn phấn hưng không cứu thêm được ai cả”! Chỉ những ai được cứu (được chọn) thì họ bền giữ lẽ thật. Đó mới là những người được cứu thật. (Trong cơn phấn hưng)

Có sự không công bình nới Đức Chúa Trời chăng? Tại sao Ngài chọn người này mà không chọn người khác?
Vấn đề này Phao-lô cũng đã luận trong Rô-ma 9: Trong cùng một đống đất sét, người Thợ gốm không có quyền lấy đất ra và nắn bình sang trọng và bình thấp hèn… sao? Hay là đống đất sét có quyền gì mà hỏi ông thợ gốm: “Tại sao ông lấy chỗ đất đó làm ra chiếc bình quý, mà không lấy chỗ tui”? Chúa là ông Thợ gốm và thế giới tạo vật, con người là đất sét. Ông Thợ gốm há không có quyền trên đất sét sao? 
"Có lẽ nào cái bình bằng đất sét lại nói với kẻ nắn nên mình rằng: Sao ngươi đã làm nên ta như vậy? Người thợ gốm há chẳng có quyền trên đất sét, cùng trong một đống mà làm ra hạng bình để dùng việc sang trọng, lại hạng khác để dùng việc hèn hạ sao?" (Rô-ma 9: 20-21)

1. Có những chiếc bình đã được "định sẵn cho sư hư mất":
"Nếu Đức Chúa Trời muốn tỏ ra cơn thạnh nộ và làm cho biết quyền năng của Ngài, đã lấy nhiều kiên nhẫn mà chịu những khí mạnh đáng giận sắm sẵn cho sự hư mất..." (Rô-ma 9: 22 - NC)

2. Có những chiếc bình "định sẵn cho sự vinh hiển":
"...Để cũng làm cho biết sự giàu có của vinh hiển Ngài bởi những bình đáng thương xót mà Ngài đã định sẵn cho sự vinh hiển, thì còn nói chi được ư?" (Rô-ma 9: 23)
Theo Kinh thánh: Sự hư mất và được cứu, cả hai đều đã được TIỀN ĐỊNH.
Nói một cách khác: Chúa tiền định cho một số người được cứu, số còn lại dĩ nhiên là hư mất. 
Về căn bản, khi A-đam phạm tội thì con người đã hoàn toàn hư mất (trước mặt Chúa họ như một đống đất sét, hư mất, không phải đồ gốm). Đất sét không có quyền nói với ông Thợ gốm: Sao ông chọn chỗ đất đó làm bình… mà không chọn tôi...?
Vả lại, khi Đức Chúa Jesus vào trong thế gian thì “cả thế giới con người chống lại Chúa”! Sứ đồ Phi-e-rơ có nói:
Vậy nên, cho anh em là kẻ đã tin, thì là đá quí; nhưng cho những kẻ không tin, thì... là Đá gây cho vấp váp, là đá lớn làm cho sa ngã... họ bị vấp đá đó, vì không vâng phục Đạo, và điều ấy (sự HƯ MẤT) đã định sẵn cho họ rồi.” (I Phi-e-rơ 2: 7-8)
Sứ đồ Phi-e-rơ đã nói rất rõ: Kẻ tin và người không tin đều đã được “định sẵn” cả rồi!
Kẻ tin thì Đạo là “ân điển định sẵn” cho họ được cứu.
Kẻ không tin Đạo là “hòn đá lớn gây cho vấp ngã” và “sự hư mất cũng định sẵn” cho họ rồi!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 23/8/2016

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8 năm 2016

Sự Phục Hưng Hội Thánh Có Phải Để “Cứu Thêm” Nhiều Người?


Sự Phục Hưng Hội Thánh Có Phải Để “Cứu Thêm” Nhiều Người?

Những người ngoại nghe lời đó thì vui mừng, ngợi khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được ĐỊNH SẴN cho sự sống đời đời, đều tin theo.” (Công vụ các sứ đồ 13: 48)

Kết quả hình ảnh cho cô dâu thắp đèn đón chàng rễ

***
Trong nổ lực rao giảng Tin lành để cứu tội nhân, một câu hỏi đặt ra là có phải “sự phục hưng Hội thánh sẽ (và để) cứu thêm được nhiều người” không?
Câu trả lời là KHÔNG, nếu theo Kinh thánh…!
Sự phục hưng, theo một nghĩa là “PHỤC hồi lại” những gì đã mất (ân tứ, lẽ thật…) nhằm đem lại một tinh thần “HƯNG phấn”, sức sống tươi mới cho Hội thánh… Sự phục hưng có thể đem lại một sức sống tươi mới, mạnh mẽ cho Hội thánh để rao giảng Tin lành, nhưng nó không “cứu thêm” được ai!
Công vụ các sứ đồ 13: 48 chép: Những người ngoại nghe lời đó thì vui mừng, ngợi khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được ĐỊNH SẴN cho sự sống đời đời, đều tin theo.
Sách Công vụ các sứ đồ chương 13, từ câu 13 trở đi, Phao-lô cùng đồng bạn giảng Tin lành tại thành An-ti-ốt… Công cuộc rao giảng này của Phao-lô có thể nói: chịu ảnh hưởng của môt cơn phấn hưng lớn”, được dẫn dắt, chỉ đạo bởi chính Đức Thánh Linh trong hành trình truyền giáo (Công vụ. 13: 1-4). Nhiều phép lạ đã xảy ra, như trường hợp có một tay thuật sĩ và là tiên tri giả tên là Ba-Giê-su tìm cách ngăn trở Phao-lô giảng Tin lành đã bị Phao-lô quở trách, trở nên mù lòa… việc này dẫn đến quan trấn thủ phải tin Chúa… Chính vị quan này trước đó đã cho mời Phao-lô đến giảng đạo cho mình nghe…
Không thể nói có một cuộc phấn hưng cũng như công cuộc truyền giáo nào trong lịch sử lớn hơn hành trình truyền giáo này của sứ đồ Phao-lô và các bạn đồng lao… Họ được chính Đức Thánh Linh dẫn dắt, chỉ đạo và ban quyền phép lớn lao… Tuy nhiên, kết quả như câu Kinh thánh trên đây cho thấy:
a/ Dân ngoại vui mừng, khen ngợi, nể phục đạo Chúa…
b/ Chỉ những ai “đã được định sẵn cho sự cứu rỗi” thì tin theo.
Một cuộc phấn hưng lớn có thể làm cho dân ngoại “nể phục đạo Chúa”, nhưng chỉ những ai “đã được Thiên Chúa định cho hưởng sự sống đời đời” (Bản dịch GKPV) thì mới TIN và THEO.- Tin theo. Những ai không được định cho sự cứu rỗi thì họ “ngợi khen, vui mừng, nể phục Đạo Chúa” rồi họ vẫn tiếp tục cuộc sống của họ. Họ không dám khinh dễ Đạo Chúa, nhưng họ không tin theo.
Toàn bộ Kinh thánh cho chúng ta một sự dạy dỗ: Sự cứu rỗi là ơn ban của Đức Chúa Trời cho những ai mà Ngài đã “định trước” để được nhận ơn ấy. Sự cứu rỗi là “ân điển”, nhưng lại là “ân điển định sẵn” chứ không phải “ân điển tự do” ai muốn nhận hay không thì tùy…! Mặc dù Phúc âm được rao ra cách tự do cho tất cả mọi người, nhưng nếu không được Thánh Linh cảm động thì không ai tiếp nhận. Ai được Đức Chúa Trời chọn lựa (từ trước buổi sáng thế) thì chính Đức Thánh Linh sẽ cảm động người đó tin nhận Phúc âm. (Phil. 2: 13; I Phi-e-rơ 1: 20; Ê-phê-sô 1: 4)
Về sự cứu rỗi đó, các đấng tiên tri đã tìm tòi suy xét, và đã nói tiên tri về ân điển định sẵn cho anh em…” (I Phi-e-rơ 1: 10)
Nổ lực tìm kiếm Phục hưng là để đem lại sức sống, sự tươi mới cho Hội thánh thì đúng… Nhưng nếu nói “Phục hưng để cứu thêm nhiều tội nhân” là sai Kinh thánh. Vì ai được cứu thì Chúa đã biết trước rồi, Chúa có cách để cứu họ. Sự phục hưng không “cứu thêm” được ai cả. Như con tàu Nô-ê, Chúa đã định trước “Tám người được cứu” là Tám người… Một trăm năm đóng tàu không ai trong gia đình Nô-ê sinh đẻ… và giờ chót khi nước lụt xảy ra, cho dẫu bà con ruột thịt của gia đình Nô-ê đến gõ cửa thì Nô-ê cũng bất lực, vì Chúa là Đấng “đóng cửa”! (Theo như đã định) Ai được cứu là Chúa đã biết trước, Ngài có cách và nói như tác giả sách Truyền đạo là “không thêm gì được, cũng không bớt chi đặng”!
Ta biết rằng mọi việc Đức Chúa Trời làm nên còn có đời đời: người ta chẳng thêm gì được, cũng không bớt chi đặng; Đức Chúa Trời làm như thế, để loài người kính sợ trước mặt Ngài.” (Truyền đạo 3: 14)
Công việc Đức Chúa Trời theo tác giả sách Truyền đạo là “công việc đời đời”. Công việc đó cũng chính là ơn cứu rỗi. Ơn cứu rỗi là “công việc đời đời” của Đức Chúa Trời… Một kế hoạch lớn lao đã được biết trước và định từ trước. Một kế hoạch được dự định chi tiết và thi hành chu đáo… Không có chuyện ngẫu nhiên hay “tùy hứng” hoặc “phát sinh” đối với Đấng được xưng là “Khôn ngoan, Mưu luận, Cha đời đời, Chúa Bình an”…! (Ê-sai 9: 5)
Sự phục hưng có thể đem Hội thánh đến sự ăn năn, như cô dâu sửa soạn đèn dầu để đón chàng rễ… Chứ nếu bảo “tìm kiếm phục hưng để cứu tội nhân” là có lẽ chúng ta chưa hiểu đúng sự dạy dỗ của Kinh thánh.
Thỉnh thoảng có nghe nói: “Chúng ta tìm kiếm phục hưng để cứu đất nước, dân tộc này” có đúng không?
Xét về mặt chọn lựa thì không có dân tộc nào hơn dân tộc Do thái (Y-sơ-ra-ên). Dầu vậy, sứ đồ Phao-lô và cả tiên tri Ê-sai đều nói “chỉ một ít trong họ được cứu” mà thôi. Điều đó đã được định từ trước. (Rô-ma 9: 27) Thế thì chúng ta hô hào, tìm kiếm phục hưng để “cứu cả dân tộc, đất nước VN” có lẽ là “tham vọng của con trẻ”.
Hội thánh ngày nay cần phục hưng để “sửa soạn mà gặp Đức Chúa Trời ngươi” thì đúng hơn. (A-mốt 4: 12)


Đang khi Hội thánh ngày nay, nhiều lãnh đạo giáo hội, tổ chức Liên đoàn, Liên hiệp… Cơ-đốc… có “dấu hiệu bị bỏ lại”, nhưng cũng chính những lãnh đạo đó lại đi hô hào “phục hưng Hội thánh để cứu tội nhân”… là điều lố bịch.
Ngay bây giờ nếu Chúa trở lại thì có bao nhiêu phần trăm những người mang danh là “Cơ-đốc-nhân” VN được cất lên… Đó là điều chúng ta đáng quan tâm… chứ đừng nói chi là “phục hưng để cứu dân tộc, đất nước”!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 21/8/2016
___________


Một số bản dịch:
Người Ngoại bang nghe lời đó thì vui mừng, tôn vinh đạo Đức Chúa Trời, và bao nhiêu kẻ đã được dự định cho sự sống đời đời đều tin.” [NC]
Những người không phải Do-thái nghe Phao-lô nói thế rất vui mừng và càng ham chuộng lời của Chúa. Những ai đã được lựa chọn để nhận sự sống đời đời đều tin lời ấy.” [PT]
Nghe thế, dân ngoại vui mừng tôn vinh lời Chúa, và tất cả những người đã được Thiên Chúa định cho hưởng sự sống đời đời, đều tin theo.” [GKPV]

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

Con Tàu Nô-Ê Không Có Kế Hoạch “Đón Thêm Người”!


Con Tàu Nô-Ê Không Có Kế Hoạch “Đón Thêm Người”!
Bởi đức tin, Nô-ê được Chúa mách bảo cho về những việc chưa thấy, và người thành tâm kính sợ, đóng một chiếc tàu để cứu nhà mình” (Hê-bơ-rơ 11: 7)
Đức Giê-hô-va phán cùng Nô-ê rằng: Ngươi và cả nhà ngươi hãy vào tàu, vì về đời nầy ta thấy ngươi là công bình ở trước mặt ta…” (Sáng. 7: 1)

Kết quả hình ảnh cho con tàu noe (lụt đại hồng thủy)
***
Chữ “mách bảo” trong câu Kinh thánh trên cho thấy “một sự tiết lộ bí mật”! Đức Chúa Trời tiết lộ cho Nô-ê biết “kế hoạch cứu rỗi” của Ngài và… “chỉ có Tám người” trong gia đình ông được cứu…! – Kế hoạch đóng tàu không có “phòng dự bị cho trường hợp phát sinh”!
Trong một trăm năm vừa đóng tàu vừa giảng đạo, gia đình Nô-ê đặc biệt không sản sinh- theo cách tự nhiên được thêm một đứa con, hoặc thêm một đứa cháu nào. – không có kế hoạch hóa gia đình như bây giờ - Điều này cho thấy sự can thiệp của Chúa trong việc “giới hạn con số người được cứu như đã định” trong con Tàu Cứu rỗi - là Tám người. Những người này “được cứu theo sự biết trước” của Chúa, như Kinh thánh có nói: “…tức là kẻ bội nghịch thuở trước, về thời kỳ Nô-ê, khi Đức Chúa Trời nhịn nhục chờ đợi, chiếc tàu đóng nên, trong đó có ít người được cứu bởi nước, là chỉ có TÁM người.” (I Phi-e-rơ 3: 20)
Nô-ê cũng nổ lực giảng đạo, ông được gọi là “thầy giảng đạo công bình” – “nếu Ngài chẳng tiếc thế gian xưa, trong khi sai nước lụt phạt đời gian ác nầy, chỉ gìn giữ Nô-ê là thầy giảng đạo công bình, với BẢY NGƯỜI khác MÀ THÔI…” (II Phi-e-rơ 2: 5) – câu này cho thấy Chúa đã chỉ định giới hạn người được cứu là “Tám người” mà thôi! - Song trong một trăm năm đó Nô-ê không thuyết phục thêm được người nào, dù là trong bà con, dòng họ, ruột thịt! Tất nhiên, Chúa cũng tiết lộ cho ông biết là “chỉ có Tám người được cứu” thôi. Vì trong 100 năm đó Chúa khiến gia đình con cái ông “tạm thời tuyệt tự”- không sinh sản được đứa con, đứa cháu nào. (Vì nếu cứ sinh sản theo khuynh hướng sinh học, tự nhiên thì gia đình Nô-ê khi vào Tàu ít nhất vài ngàn người) Và trên con Tàu Cứu rỗi ấy, Chúa không phán bảo cho Nô-ê thiết kế “phòng dự bị cho người phát sinh”! Mặc dù Nô-ê vẫn cứ phải giảng đạo (cũng không có kho dự trử lương thực cho sự “phát sinh người được cứu” trong giờ chót…) Mọi kế hoạch cũng như “con số người được cứu” Chúa đã biết trước! (như đã trích dẫn- II Phi-e-rơ 2: 5) Nô-ê rất đau lòng khi thấy bà con ruột thịt của mình sắp bị đùa đi bởi nước lụt… Nhưng Kinh thánh chép “Chúa đóng cửa con tàu”! Chúa đóng thì không ai mở được, kể cả Nô-ê là người đóng tàu. (Sáng thế ký 7: 16) - Điểm đặc biệt là “đóng tàu thì Chúa bảo Nô-ê đóng”, nhưng khi “đóng cửa thì Chúa đóng”- Điều gì xảy ra nếu Nô-ê là người đóng cửa tàu? Chúa không tin tưởng Nô-ê trong việc “đóng cửa tàu” chăng?
Cũng như Nô-ê, sứ đồ Phao-lô bày tỏ: ông rất đau lòng, khi biết được dân tộc, bà con ruột thịt của ông- Y-sơ-ra-ên sẽ hư mất, chỉ một số ít trong họ được “định cho sự cứu rỗi” thôi! Phao-lô đã luận trong Rô-ma chương 9, “Dầu số con cái Y-sơ-ra-ên như cát dưới biển, chỉ một phần sót lại sẽ được cứu MÀ THÔI…” (Rô-ma 9: 27; Ê-sai 1: 9) – Chúng ta chú ý chữ “mà thôi” Phao-lô dùng trong câu này cũng giống chữ “mà thôi” sứ đồ Phi-e-rơ dùng trong “Nô-ê… với bảy người khác MÀ THÔI” (II Phi-e-rơ 2: 5- Bản tiếng Việt 1926) – (Chữ “mà thôi” trong tiếng Việt mang ý nghĩa “khẳng định, tuyệt đối, nhất định, không thay đổi…”)
Phao-lô nói rằng ông ước ao nếu có thể được, chính mình ông sẵn sàng “bị lìa khỏi Đấng Christ”, tức mất sự cứu rỗi, để đổi lại bà con ruột thịt, dân tộc ông được cứu… nhưng điều đó không thể, vì sao? Câu trả lời: Chúa định như vậy rồi! Cũng như Nô-ê, ông rất đau lòng khi nhìn thấy bà con ruột thịt của mình sắp bị nước lụt đùa đi, nhưng chẳng những họ không nghe mà “chính Chúa đóng cửa con tàu” thì Nô-ê dù có muốn mở cửa giờ chót cũng không được và kế hoạch đóng tàu như đã nói là “không có phòng dự bị cho trường hợp phát sinh”!
Trường hợp của Nô-ê và Phao-lô như dẫn chứng trên, cho thấy: ai được cứu và bao nhiêu người được cứu thì Chúa đã biết trước hết rồi. Nói như sách Truyền đạo “Người ta không thêm gì được cũng không bớt gì đặng” như tác giả sách Truyền đạo có chép:
Ta biết rằng mọi việc Đức Chúa Trời làm nên còn có đời đời: người ta chẳng thêm gì được, cũng không bớt chi đặng; Đức Chúa Trời làm như thế, để loài người kính sợ trước mặt Ngài.” (Truyền đạo 3: 14)
Sự dạy dỗ của Kinh thánh về “tiền định- ơn cứu rỗi được định trước, biết trước”… không dạy chúng ta về một đời sống buông lung, “sống thế nào cũng được cứu” như một số người quan niệm… Trái lại nó dạy cho chúng ta “lòng kính sợ Đức Chúa Trời” trước một kế hoạch cứu rỗi “nghiêm khắc” nhưng quý trọng vô cùng… như tác giả Truyền đạo có nói “Đức Chúa Trời làm như thế, để loài người kính sợ trước mặt Ngài.” (Truyền đạo 3: 14)
Đức Chúa Trời đã có kế hoạch từ trước buổi sáng thế về việc CỨU RỖI con người…
Chúng ta “KHÔNG THÊM GÌ ĐƯỢC, KHÔNG BỚT GÌ ĐẶNG”!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 20/8/2016