• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016

Ms Tr. Mai: ‘Sống Giả Tạo - Giảng… Giả Mạo’?


Ms Tr. Mai: ‘Sống Giả Tạo -  Giảng… Giả Mạo’?
Lời nói và sự giảng của tôi chẳng phải bằng bài diễn thuyết khéo léo của sự khôn ngoan, nhưng tại sự tỏ ra Thánh Linh và quyền phép…” (I Cô-rinh-tô 2: 4)

Kết quả hình ảnh cho mục sư trần mai
(Ms Trần Mai)

Mục Sư Ngày Nay Sao Giống Thằng Hề Thứ Thiệt
Nhiều chuyện buồn chảy nước mắt. Trái lại khi hiểu biết Lời Chúa rồi mà phải ngồi nghe mấy ông nhà thờ rồi mấy ông nhà riêng (tư gia) Nói Kinh thánh nghe sao giống : thằng hề tôn giáo trong tin lành đa năng.
Thật ra nghe lại những bài giảng các cụ F 1 sao đầy ơn Chúa.
Còn bây giờ từ 2001 trở về sau nầy 2016 nghe không ra ôn gì ráo trọi…
Có một dạo nghe chuyện buồn cười trên cung thánh mục sư lên án tín đồ suốt tuần suốt tháng không đọc Kinh thánh. Sáng Chúa nhật đem ra phủi bụi rồi ôm Kinh thánh đi nhà giảng.
Ngày nay… chưa chắc mục sư có thì giờ đọc Kinh thánh hơn là tín đồ nghe mấy ông, lầm to rồi đó.
Tại sao mục sư giảng sai lẽ đạo hay là thần học?
Nó nằm ở chổ nầy: Văn Ôn Vỏ Luyện... thế thôi!
Rất mong từ nay bài chia sẻ của TIÊN TRI quý ông coi như kim chỉ nam cho chức vụ mục sư hằng đốt cháy tòa giảng hầu qua đó tín đồ chúng tôi: HẾT BUỒN NGỦ - THÔI GIẬT MÌNH vì không còn lạnh nhạt trơ trẻn nữa
...
Cụ Bùi Thế Thương- Thới bình- Tp Cần Thơ.
***
1. Sống sai làm sao giảng đúng?
Các cụ ngày xưa sống giản dị, họ rao giảng lời Chúa cũng giản dị… nhưng lời họ nói thấm vào tim óc tín đồ… bởi các cụ “sống sao giảng vậy”. Họ chiêm nghiệm lời Chúa rồi giảng ra cách đơn sơ nhưng nó đem đến sự gây dựng đức tin và lòng yêu mến Chúa…
Một người “sống sai” thì dù có tìm cách “đốt cháy tòa giảng bằng… lửa lạ” thì cũng là tự đốt chính mình…!
- Sống sai: Lập ra tổ chức gọi là “Truyền giáo” nhưng dùng nó để kiếm tiền… Xây dựng một “đế chế”, một “vương quốc riêng” trong công việc Chúa chung- Vương quốc Đức Chúa Trời… thì nó đã sai trong động cơ và toan tính…! (Thành lập một tổ chức, đặt tên “Liên đoàn”! Ở đâu ra mà “Liên đoàn”?)
- Đã là công việc Chúa: khi bàn giao (TM bàn giao cho nhóm của Lê Minh Đ) thì cứ để người ta làm, người ta chịu trách nhiệm với Chúa… Tại sao bàn giao rồi tìm cách “giựt lại” rồi bảo người ta là “tướng cướp”? Bản thân ông Tr. M có ăn cướp của tổ chức không, có “ăn trộm tài chánh công việc Chúa” không, mà tài sản ông nhiều đến thế? (Khi ra khỏi nhà thờ Trương Minh Giảng gia đình ông có gì?)
- Chuyện đời tư, cá nhân…? (khỏi bàn)
Một người với động cơ và toan tính sai (núp công việc Chúa để xây dựng đế chế riêng) thì những gì họ giảng dạy chẳng qua là “lấy nước mắt che lấp bàn thờ” (Ma-la-chi 2: 13), “cả vú lấp miệng em”, “dùng tòa giảng (bốc phét) để che đậy tội lỗi”… Nó cũng giống như xã hội (hay xã hội là bản sao của giáo hội?) “hình tượng của các lãnh tụ chủ nghĩa vô thần”, “cha già dân tộc”… càng tô phết, ca ngợi, đánh bóng… bao nhiêu thì sự thật bên trong tội lỗi bấy nhiêu! (càng giả mạo, càng bóc phét…?)
Mấy cuốn sách bán ngoài chợ trời (thuật hùng biện, thuật diễn thuyết…) đã giúp ông TM cái nghề “bốc phét trên tòa giảng” để đánh lừa người khác… làm cho người ta lầm tưởng ông là người “đốt cháy tòa giảng”!?
Lời nói và sự giảng của tôi chẳng phải bằng bài diễn thuyết khéo léo của sự khôn ngoan, nhưng tại sự tỏ ra Thánh Linh và quyền phép…” (I Cô-rinh-tô 2: 4)
Vả, chúng tôi chẳng giả mạo lời của Đức Chúa Trời như nhiều kẻ khác; nhưng chúng tôi lấy lòng chân thật, theo như ĐẠO TỪ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐẾN THỂ NÀO, THÌ GIẢNG RA THỂ ẤY trước mặt Đức Chúa Trời, trong Đấng Christ.” (II Cô-rinh-tô 2: 17)
Vì muốn mình là “ngôi sao giảng dạy”, là “đốt cháy tòa giảng” (bằng lửa lạ) nên người ta mới bốc phét, thêm mắm dặm muối trong Lời Chúa để cho nó “hấp dẫn” và rồi từ đó mới đẻ ra bài giảng “Đức Chúa Trời GIẾT NGƯỜI”!?

2. Thuốc độc ngấm từ từ… từ… Tòa giảng?
Chúa Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày sẽ đến, là khi ta khiến sự đói kém đến trong đất, chẳng phải là đói về bánh, cũng chẳng phải khát về nước, bèn là về nghe lời của Đức Giê-hô-va. Bấy giờ chúng nó sẽ đi dông dài từ biển nầy đến biển khác, từ phương bắc đến phương đông; chạy đi đây đi đó đặng tìm lời Đức Giê-hô-va mà không tìm được.” (A-mốt 8: 11-12)
Một trong những lý do ngày nay người ta đói khát Lời Chúa, tìm kiếm Lời Chúa mà không tìm được, đó chính là vì “tòa giảng không giảng Lời Chúa”! Người ta đọc Lời Chúa lên đó, rồi nói đủ thứ chuyện trên đời… rồi gút lại, kết luận người ta nói “lời Chúa phán thế”! Dân sự Chúa đói khát lời Chúa vì họ không hề được nghe giảng đúng Lời Chúa như họ đáng được nghe. Họ cứ tưởng những lời mục sư nói trên bục giảng, tòa giảng là “lời Chúa”, nhưng sự thực không phải. Chính vì không phải Lời Chúa nên người ta cứ nghe mà vẫn cứ đói, cứ khát! Thực trạng này sứ đồ Phao-lô gọi là “giả mạo lời Đức Chúa Trời”! - “Vả, chúng tôi chẳng giả mạo lời của Đức Chúa Trời như nhiều kẻ khác; nhưng chúng tôi lấy lòng chân thật, theo như đạo từ Đức Chúa Trời đến thể nào, thì giảng ra thể ấy trước mặt Đức Chúa Trời, trong Đấng Christ.” (II Cô-rinh-tô 2: 17)
Sở dĩ có tình trạng “giả mạo lời Chúa” trên bục giảng, tòa giảng là vì chính bản thân những người đứng trên tòa giảng, bục giảng là những “mục sư giả mạo” trước hết. Họ sống với một “lý tưởng giả mạo”. Nói cách khác họ “giả mạo là người sống cho lý tưởng Đấng Christ”… sự thật là họ sống cho bản thân và dùng chức vụ mục sư như một cái nghề an nhàn, làm giàu không cần vốn! (tất nhiên không phải là tất cả các mục sư đều thế)
Vì bản thân vốn là kẻ giả mạo nên bài giảng cũng giả mạo. Bản thân là “trùm lừa đảo” nên chụp cho đàn em cái mũ “tướng cướp” để người khác không thấy mình là kẻ tội đồ, siêu lừa đảo, làm ô danh đạo, nhưng lại được tiếng là “lãnh đạo phấn hưng”! (kẻ bán nước thật sự thì chụp cho người khác cái mũ “ngụy quân, ngụy quyền” để đưa người ta đi “học tập, cải tạo tư tưởng”… nó cũng giống như vậy!)
Ngày nay, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN không “bưng ly thuốc độc đưa cho dân VN uống”… nhưng họ đổ thuốc độc xuống biển, cho cá “uống” trước… rồi từ đó thuốc độc sẽ đi vào mâm cơm, bàn ăn của mỗi gia đình, người Việt thông qua “cá, mắm, muối, đồ ăn, đồ nhậu…”…! Cũng vậy, những bài giảng giả mạo từ những tên mục sư giả mạo sẽ giết chết từ từ đời sống tín đồ… thay vì gây dựng! Giả sử có một ngày, một tín đồ yếu đuối nào đó họ “bị nhiễm” bài giảng “Đức Chúa Trời GIẾT NGƯỜI” (Tr. Mai giảng)… trong lúc nóng giận, yếu đuối, ngã lòng… họ xách dao đi giết người… thì có phải họ bị “ngấm độc” do bài giảng của “mục sư giả mạo” không? Giả sử có một ngày, một tín đồ nào đó, trong lúc thử thách, yếu đuối họ uống thuốc tự tử… vì họ tin rằng (theo bài giảng của mục sư) tín đồ tự tử vẫn được cứu linh hồn… (sự thật là không) thì sao? Có phải tín đồ bị “nhiễm độc” từ tòa giảng không?
Ngày nay báo chí truyền thông kêu gọi người dân cứ ra biển miền Trung ăn cá, tắm biển không sao… Tất nhiên hiện tại thì “chưa thấy sao”… nhưng nếu một ngày “ung thư đưa người ta vào bệnh viện” thì lúc đó người dân tự chịu chứ báo chí hay truyền thông đâu có chịu! Tòa giảng ngày nay cũng giết tín đồ theo cách đó!
Một người dù có từng “học thần học viện Nha trang”, dù từng là “Truyền đạo chính thức của hệ thống nhà thờ chánh thống”, hoặc từng bốc phét là “lãnh đạo phấn hưng”… nhưng đã SỐNG SAI thì đừng mong gì GIẢNG ĐÚNG!
Dù từng học “Thần học viện Nha trang” đi chăng nữa, nhưng “sống giả mạo”, đi theo sự hướng dẫn của “mấy cuốc sách chợ trời” thì không thành “mục sư chợ trời” thì cũng là “mục sư giả mạo”!
SỐNG GIẢ MẠO thì làm sao GIẢNG KHÔNG GIẢ MẠO?!

Tt. Ms HTK
LHS- 23/6/2016

Thứ Tư, ngày 22 tháng 6 năm 2016

Mục Sư Tiến Sĩ Giảng Bài… “Trí Suyễn”!*


Mục Sư Tiến Sĩ Giảng Bài… “Trí Suyễn”!*
* “Trí suyễn”: “Trí”= tâm trí, “suyễn”= bệnh suyễn – “Trí suyễn”= “Tâm trí có vấn đề”…
- Mục sư tiến sĩ giảng bài… “trí suyễn”: là bài giảng có vấn đề!

Kết quả hình ảnh cho mục sư trần mai 
 



***
Trước đây có người sáng tác bài hát, rằng “Không có ai công bình bằng Đức Giê-hô-va… A-men, A-men”! Hội thánh (tư gia) cứ hát rầm rầm, tưởng rằng hát vậy là tôn cao Chúa… (Với tâm tình đơn sơ như con trẻ cứ hát để tôn cao Chúa thì cũng không sao, “không biết thì không có tội”…) Tuy nhiên, bài hát này xét về góc độ thần học, nó “hạ thấp Chúa” chứ không phải tôn cao, bởi người sáng tác đã (vô tình) đem Đấng Tối cao ra so sánh với tạo vật.
- Thế giới này chỉ Đức Chúa Trời là công bình, ngoài Ngài ra không có ai công bình cả. Sự công bình của con người tạo vật là “áo nhớp” trước mặt Chúa, còn chúng ta- Cơ-đốc-nhân “được xưng công bình nhờ huyết Chiên con Đức Chúa Trời”, chứ chúng ta làm gì có công bình!? (Ê-sai 64: 6; Rô-ma 3: 24)… Cho nên bài hát “Không có ai công bình bằng Chúa- Giê-hô-va”… là sai về mặt thần học và “hạ thấp Chúa” thay vì tôn cao Ngài.
Mục sư Trần Mai (Ms TM) gần đây cũng có giảng một bài không hơn gì bài hát được nói trên. Ông giảng bài “TỔNG THỐNG HAY CHÚA GIÊ-XU ? | Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm ( IEM)
Kết thúc sứ điệp, Ms TM nhắc lại lời Kinh thánh trong Công vụ “Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác…” (Công vụ. 4: 12) và ông cũng nói đến việc “Obama đã cất giấu tượng Phật trong túi áo”, “Obama ủng hộ đồng tính” hay “Obama thuộc kinh của Hồi giáo”... v.v…
Đây là một sự so sánh ngu dại, nếu không muốn nói là xúc phạm Chúa! Tại sao?
Xin thưa: Obama là một lãnh đạo của một đất nước, và chỉ lãnh đạo hai nhiệm kỳ không quá mười năm… Ông là một nhà chính trị- lãnh đạo xã hội, không phải là “lãnh tụ tôn giáo”… nên không thể so sánh ông với Chúa Cứu thế. Lại càng NGU XUẨN khi nói đến việc Obama “không đem sự cứu rỗi đến cho ai”! Nhân dân Mỹ còn không tin cậy ông (không đạt phiếu bầu cử 100%) chỉ giao cho ông lãnh đạo hai nhiệm kỳ, sau đó dù muốn hay không ông cũng phải xuống để nhường cho người khác lãnh đạo đất nước… Nhưng trong tư cách một mục sư (Ms TM) lại đem so sánh “một người có hơi thở trong lỗ mũi”, chỉ làm lãnh đạo một quốc gia tối đa là hai nhiệm kỳ (8 năm) với một Đấng Đời đời! Đấng là “An-pha và Ô-mê-ga”…! Thì có phải là tối tăm và ngu xuẩn không? (Ê-sai 2: 22; Khải huyền 1: 8)
Nếu Obama là một lãnh tụ tôn giáo mà đem so sánh với Chúa đã là một xúc phạm (về mặt thần đạo) chứ đừng nói ông chỉ là một tổng thống, lãnh đạo một quốc gia… Đó là chưa nói Obama cũng là một Cơ-đốc-nhân (cho dù ông có nhiều sai lầm khi đưa ra một số quyết định liên quan đến Kinh thánh)… Là một Cơ-đốc-nhân, Obama vẫn đi nhà thờ thờ phượng Chúa mỗi Chúa nhật… thì tại sao một mục sư lại đi so sánh ông với Chúa Jesus? (Tại quê nhà, mỗi Chúa nhật, Obama và gia đình còn ngồi dưới hàng ghế nhà thờ nghe mục sư giảng, chứ ông còn chưa phải là mục sư nữa…)
Nếu Obama là một giáo chủ, lãnh tụ tôn giáo… khi nói “Obama không đem sự cứu rỗi đến cho ai”… thì còn có thể chấp nhận được (vì để giảng) đàng này ông chỉ là một lãnh đạo một quốc gia và chỉ giới hạn hai nhiệm kỳ… lại đem chuyện “không mang sự cứu rỗi đến cho người khác” gán cho ông? Obama có bao giời nói ông “đem sự cứu rỗi” đến cho ai đâu?  Ở quê nhà ông còn ngồi dưới hàng ghế nhà thờ làm tín đồ mà? Một sự so sánh rất TẦM BẬY mà ai cũng có thể thấy!  
Nếu muốn giảng về Chúa Jesus thì cứ đem Kinh thánh ra mà giảng… Nếu muốn nhơn sự kiện Obama qua VN để làm “nhập đề” thì chỉ nói sơ qua ở phần đầu… Đàng này Ms TM đã dẫn việc Obama xuyên suốt bài giảng… Hơn nữa, bài giảng ông giảng cho Hội thánh, cho tín đồ… nhưng kết thúc thì như là bài “truyền giảng” cho người chưa tin! Có thể nói đây là bài giảng “đầu một đằng, đuôi một nẻo”, còn thân bài thì “xúc phạm Chúa” khi đem so sánh Đấng Tạo hóa là Thợ Gốm với một “chiếc bình hư hỏng- Obama”… (Ê-sai 29: 16; 64: 8) Đấng Cứu rỗi nhân loại với một Cơ-đốc-nhân (Obama)… Đấng Cứu thế với một nhà lãnh đạo chính trị nhất thời…
Thật ra, trong vòng con cái, tôi tớ Chúa có mấy ai quan trọng chuyện Obama qua VN lắm đâu? Dân ngoại họ ngưỡng mộ ai là chuyện của họ… đối với con dân Chúa, điều đó nếu có chỉ là một câu chuyện, đề tài thời sự hoặc bình luận trong lúc cà-phê, uống trà để xem tình hình đất nước, xã hội sẽ ra sao… chứ không ai “ngưỡng mộ, tôn thờ” gì chuyện ông Obama qua VN… mà Ms TM phải giảng nguyên một bài giảng, đề cập đến Obama từ đầu đến cuối...!?
“Nước Mỹ hư hỏng” hay “một vài tổng thống Mỹ hư hỏng”, không kính sợ Chúa, không tôn trọng nguyên tắc của Thánh kinh… là chuyện có lâu rồi, nó không có gì mới, không phải chỉ thời của Obama nước Mỹ mới bắt đầu sa sút (thuộc linh, đạo đức)! Có mới chăng là một mục sư “có bằng tiến sĩ thần học”, từng “mở lớp dạy tiến sĩ”, từng “lãnh đạo phục hưng” (??) lại đi giảng một bài “rất tối tăm” và “xúc phạm Chúa Cứu Thế”!
Trong bài giảng, Ms TM có nói “chúng ta phải có thần linh của Chúa để phân biệt… chứ đừng để cho những bình luận trên mạng định hướng, lôi kéo…”… Thế nhưng có thể nói: chính bài giảng này cho thấy Ms TM chẳng có thần linh của Chúa đâu cả! Một người có thần linh của Chúa không thể nào đem “Thợ Gốm vũ trụ” vĩ đại, cao cả… mà so sánh với “chiếc bình đất sét hư hỏng”… Làm sao một vị tổng thống (chỉ được lãnh đạo quốc gia hai nhiệm kỳ) mà đòi hỏi ông “đem sự cứu rỗi” đến cho ai? Một người có thần linh của Chúa, có bằng “tiến sĩ thần học” lại đặt vấn đề đòi hỏi một cách ngu xuẩn như vậy, mà bảo là mình “có thần linh của Chúa”…?
Nếu có “khâm phục” chăng là “khâm phục sự nhẫn nại của những tín đồ từ trẻ đến già, chịu khó ngồi nghe cho hết buổi giảng của ông mục sư tiến sĩ… hết sức tào lao và đầy sự tối tăm này”!
Để kết thúc bài này, xin được chia sẻ cùng quý độc giả câu Kinh thánh sau đây:

"Các ngươi SO SÁNH ta cùng ai, và COI TA bằng ai? Các ngươi LẤY AI ĐỌ VỚI TA, đặng chúng ta được giống nhau? ... vì ta là Đức Chúa Trời, ... chẳng có ai giống như ta." (Ê-sai 46: 5; 8)

Tt. Ms HTK
LHS- 22/6/2016

Thứ Ba, ngày 21 tháng 6 năm 2016

Chúa Không Chia Sản Nghiệp Cho Người Lê-Vi: Mục sư Giàu Có Là Những TÊN TRỘM...?



Chúa Không Chia Sản Nghiệp Cho Người Lê-Vi: Mục sư Giàu Có Là Những TÊN TRỘM...?
Vả lại, khi dân Y-sơ-ra-ên lầm lạc, thì những người Lê-vi đã đi cách xa ta, bỏ ta đặng hầu việc thần tượng nó, sẽ mang tội lỗi mình… Nhưng mà ta sẽ lập chúng nó lên đặng coi giữ nhà, đặng làm trọn chức vụ và mọi công việc cần trong đóCòn như gia tài để dành cho chúng nó, thì chính ta là gia tài của chúng nó đây. Các ngươi chớ cho chúng nó sản nghiệp gì trong Y-sơ-ra-ên; chính ta là sản nghiệp chúng nó. Chúng nó sẽ nuôi mình bằng những của lễ chay, của lễ chuộc sự mắc lỗi, và của lễ chuộc tội; lại hễ vật chi khấn dâng bởi trong dân Y-sơ-ra-ên thì sẽ thuộc về chúng nó.  Các hoa quả đầu mùa của mọi thứ sản vật, cùng hết thảy của lễ chay mà các ngươi dâng, đều sẽ thuộc về thầy tế lễ. Các ngươi cũng sẽ cho các thầy tế lễ bột nhồi đầu mùa của mình, hầu làm cho sự chúc phước yên nghỉ nơi nhà các ngươi.” (Ê-xê-chi-ên 44: 10; 14; 28)
Người Lê-vi sẽ giữ chức phận của người và chức phận của cả hội chúng về trước hội mạc mà làm những công việc của đền tạm.” (Dân số ký 3: 7)

Kết quả hình ảnh cho chia gia tài
***
Tại sao Chúa không chia sản nghiệp cho người Lê-vi?
Trong mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên, chi phái Lê-vi được biệt riêng để lo công việc thánh.
Sau khi chiếm lấy Đất hứa thì Chúa ra lệnh cho Môi-se chia đất, sản nghiệp cho 11 chi phái, riêng chi phái Lê-vi thì không được chia sản nghiệp về đất… Lý do được giải thích trong Ê-xê-chi-ên 44: 10-28.
Chi phái Lê-vi chuyên lo công việc thánh, phần nuôi mình của họ là các của dâng trong nơi thánh. Điều quan trọng hơn: Chính Chúa là cơ nghiệp, gia tài của họ.
Qua thời Tân ước thì hết thảy Cơ-đốc-nhân đều là “thầy tế lễ, người Lê-vi thuộc linh”! (I Phi-e-rơ 2: 9) Tuy nhiên, một số người được kêu gọi bước vào chức vụ thánh mà chính Đức Chúa Trời sẽ kêu gọi và thiết lập. (Mác 3: 16; I Cô-rinh-tô 12: 28)
Người được Chúa kêu gọi bước vào chức vụ: tiên tri, sứ đồ, mục sư, thầy giảng... cũng giống như người Lê-vi thời Cựu ước: Chúa là cơ nghiệp, là sản nghiệp, là gia tài của họ trong đời này lẫn đời sau. Họ sống và nuôi mình bằng sự thành tín của Chúa. (Thi thiên 37: 3; I Cô- 9: 7; 14) Và đương nhiên, Chúa nuôi họ bằng nhiều cách hoặc thông qua “trách nhiệm, bổn phận thuộc linh của người tín đồ” đối với người hầu việc Chúa. (Ga-la-ti 6: 6) - “Các ngươi cũng sẽ cho các thầy tế lễ bột nhồi đầu mùa của mình, hầu làm cho sự chúc phước yên nghỉ nơi nhà các ngươi.” (Ê-xê-chi-ên 44: 28)
Nguyên tắc chính yếu mà Đức Chúa Trời thiết lập trong vòng dân sự của Ngài (Y-sơ-ra-ên ngày xưa và Hội thánh ngày nay) đó là người Lê-vi, người được Chúa kêu gọi chỉ “chuyên lo công việc thánh”, chứ không phải “lo làm giàu dưới đất”! Những người thánh thật sự của Chúa từ Cựu ước đến Tân ước không có một người nào giàu có dưới đất. Những người giàu có trong Kinh thánh họ không phải là người Lê-vi hoặc là những người ở trong chức vụ thánh. (Áp-ra-ham, Đa-vít, Sa-lô-môn… không phải là những người thuộc dòng dõi Lê-vi hay ở trong chức vụ thánh). Ngay cả sứ đồ Giăng khi viết III Giăng 2 – câu Kinh thánh “nền tảng cho trường phái thần học thịnh vượng”- chính ông cũng không phải là người giàu có gì, mặc dù ông nói “tôi cầu nguyện cho anh được THỊNH VƯỢNG trong mọi sự” (III Giăng 2). Người của Đức Chúa Trời có thể cầu nguyện cho người khác thịnh vượng, còn chính họ thì đã “ở trong Đấng Thịnh vượng” rồi! Dẫu khi Phao-lô nói “tôi đang được dư dật” (Phi-líp 4: 18) thì sự dư dật đó cũng không phải là giàu có gì theo cách nhìn của đời này. Vì sự thịnh vượng thật của tôi tớ Chúa là “ở trong Đấng Thịnh vượng” chứ không phải giàu có theo cách nhìn của con người. Sự thịnh vượng thật ở trong Chúa là “ngó như nghèo ngặt, mà thật làm cho nhiều người được giàu có; ngó như không có gì cả, mà có đủ mọi sự!” (II Cô-rinh-tô 6: 10) Nói cách khác: một người mang trên tay vàng vòng, nhẫn quý, ăn mặc, đi đứng sang trọng… chưa chắc đã là người giàu! Có những người trông bộ dạng như nghèo, nhưng họ thật sự là người giàu có: Các sứ đồ và… Đức Chúa Jesus-Christ.
Những ai cho rằng “đầy tớ Chúa thì phải giàu có” mới chứng tỏ mình được phước… những người đó cần phải coi lại đời sống và ơn gọi của mình… nếu không muốn nói là họ không có Thánh Linh và không hiểu biết Lời Chúa!

Những mục sư giàu có dưới đất này, rất có thể họ là nhũng TÊN TRỘM được nói đến trong Ma-la-chi 3: 8:

- "Người ta có thể ăn trộm Đức Chúa Trời sao? Mà các ngươi ăn trộm ta. Các ngươi nói rằng; Chúng tôi ăn trộm Chúa ở đâu? Các ngươi đã ăn trộm trong các phần mười và trong các của dâng."


Tt. Ms HTK

LHS- 21/6/2016

Thứ Hai, ngày 20 tháng 6 năm 2016

Cơ-Đốc-Nhân Tự Tử Có Được Cứu Không?

Cơ-Đốc-Nhân Tự Tử Có Được Cứu Không?
Câu hỏi:
- Tôi là một tín hữu tại nhà thờ Tuy Lý Vương, trong 1 chương trình thảo luận Kinh Thánh, có 1 câu hỏi đưa ra như sau: “Là một tín đồ, nhưng tự tử, thế thì có được Chúa cứu và sống trong thiên đàng không"? Ông mục sư quản nhiệm tại nhà thờ Tuy Lý Vương - mục sư Trần Thanh Minh đã trả lời như vầy:
- Tin nhận Chúa Jêsus thì đời sống nhận được sự cứu rỗi.
- Người tin Chúa thật sự khi tự tử cũng sẽ được Chúa cứu.
- Nếu gia đình người tự tử có yêu cầu thì tôi và Hội Thánh vẫn tổ chức tang lễ bình thường vì tổ chức tang lễ cho người thân trong gia đình, cho những người sống biết về Chúa chứ không phải làm lễ tang cho người chết.
- Đối với Chúa thì tội giết người cũng như các tội khác như trộm cướp, v.v… là ngang nhau, Chúa vẫn tha thứ... 
Tôi thấy câu trả lời giải đáp thắc mắc như trên không thỏa đáng, vậy theo quan điểm của tiên tri về câu trả lời của ông mục sư Trần Thanh Minh ra sao? Tiên tri có thể giải thích thêm.
(FB: Thu Ha Nguyen Thi)

Kết quả hình ảnh cho Tự tử 
 
***
Trả lời:
Theo tôi:
- Một Cơ-đốc-nhân thật thì không bao giờ tự tử. Ngược lại một người tự tử thì không phải Cơ-đốc-nhân thật.
- Cơ-đốc-nhân thật thì Chúa không bao giờ để người đó bế tắt đến độ tự tử, mà có tự tử Chúa cũng không để người ấy chết. Đức Chúa Trời là thành tín, Ngài luôn mở lối. Hơn nữa, Cơ-đốc-nhân thật có Thánh Linh trong lòng. Bông trái của Thánh Linh trên người đó là “yêu thương, vui mừng, bình an…” (Ga-la-ti 5: 22) do đó lý do, khả năng đưa đến tự tử là không có. (I Cô-rinh-tô 10: 13; II Tê-sa-lô-ni-ca 3: 3)
- Tiên tri Ê-li có cầu xin Chúa cất linh hồn ông đi, nhưng Chúa không… (I Các vua 19: 4-…)
- Gióp cũng “chán sống” nhưng Chúa không cho ông chết! (Gióp 7: 16)
Ở trong nhà thờ, hay trong một giáo hội, một người mang danh là “tín đồ” không hẳn người đó là Cơ-đốc-nhân thật. Khi vì một lý do nào đó, người đó tự tử và chết thì có thể khẳng định người đó không phải là Cơ-đốc-nhân thật. Không phải Cơ-đốc-nhân thật thì dẫu là “mục sư” hay “Hội trưởng” thì cũng xuống hỏa ngục chứ nói chi “tín đồ”! (Ma-thi-ơ 7: 21)
Câu trả lời của mục sư Trần Thanh Minh: - “Người tin Chúa thật sự khi tự tử cũng sẽ được Chúa cứu.” – Là ông ta không hiểu thần học. Không có Cơ-đốc-nhân thật nào chọn cái chết tự tử (Gióp, tiên tri Ê-li… trong cơn thử thách, họ muốn chết nhưng Chúa không cho chết)
Câu trả lời của mục sư Trần Thanh Minh: - “Đối với Chúa thì tội giết người (tự tử) cũng như các tội khác như trộm cướp, là ngang nhau, Chúa vẫn tha thứ”… - Tự tử là giết người (tự giết). Chúa tha là khi ăn năn. Tự sát, chết rồi lấy gì ăn năn? Đã tự tử thì người đó không phải là Cơ-đốc-nhân thật. Không phải Cơ-đốc-nhân thật thì tự tử hay bị tai nạn hoặc bị người khác giết chết đều xuống hỏa ngục – không được cứu.
Hai câu trả lời của Ms TTM đều cho thấy ông không vững thần học. Trả lời ½ đúng và ½ sai. Nó sẽ mâu thuẩn với phần Kinh thánh khác. Thí dụ: “thân thể anh em là đền thờ… ai hủy phá đền thờ Đức Chúa Trời thì Ngài sẽ hủy phá người đó”. Nếu Chúa hủy phá người đó thì sao gọi là “được cứu”? (I Cô-rinh-tô 3: 17; 6: 19)
Vấn đề tang lễ: Trong Kinh thánh: A-na-nia và Sa-phi-ra là hai vợ chồng đồng lòng nói dối Đức Thánh Linh (không phải Cơ-đốc-nhân thật), bị Chúa đánh chết… Kinh thánh – Phi-e-rơ bảo “các người trẻ khâm liệm hoặc khiêng xác hai người đi chôn” mà không thấy nói “làm lễ”, hay cử hành tang lễ… (Công vụ. 5)

Thân mến!
Tt. Ms HTK
LHS- 20/6/2016

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 6 năm 2016

Vì Sao Mục Sư Giàu Có, Đa Số Không Vào Được Thiên Đàng…?


Vì Sao Mục Sư Giàu Có, Đa Số Không Vào Được Thiên Đàng…?

Người giàu vào nước Thiên đàng là khó, mục sư giàu thì sao?

Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng môn đồ rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, người giàu vào nước thiên đàng là khó lắm. Ta lại nói cùng các ngươi, lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn một người giàu vào nước Đức Chúa Trời.” (Ma-thi-ơ 19: 23-24)
Nhưng Áp-ra-ham trả lời rằng: Con ơi, hãy nhớ lại lúc ngươi còn sống đã được hưởng những sự lành của mình rồi, còn La-xa-rơ phải những sự dữ; bây giờ, nó ở đây được yên ủi, còn ngươi phải bị khổ hình.” (Lu-ca 16: 25)
 Đời xưa, Đức Chúa Trời đã dùng các đấng tiên tri phán dạy tổ phụ chúng ta nhiều lần nhiều cách,..” (Hê-bơ-rơ 1: 1)

Kết quả hình ảnh cho Cạm bẫy
(Cạm bẫy- minh họa)
***
Một người sống siêng năng, làm giàu chính đáng không có gì là sai cả! Nhưng nếu một mục sư, người lãnh đạo Hội thánh mà trở nên giàu có về tiền của, vật chất là đúng hay sai?
Mục sư là người được kêu gọi để giảng đạo, chăn bầy, lãnh đạo Hội thánh… Nhưng nếu ông ta trở nên giàu có giữa lúc Hội thánh còn nghèo khó thì điều đó có phải là một tội lỗi không?
Một người chỉ sống và giảng đạo thôi thì lấy đâu ra mà giàu có hơn người khác? Và giàu có để làm gì?
Trong Kinh thánh không thiếu những tấm gương người giàu yêu Chúa và được Ngài ban phước… nhưng những người có chức vụ thiêng liêng (tiên tri, thầy tế lễ) và là người công chính, đàng hoàng, xứng đáng được gọi là “tôi tớ thánh” của Chúa… không có người nào giàu có theo nghĩa “giàu của cải đời này”… nhưng đa số những ai vừa mang danh “tôi tớ Chúa” (tiên tri, thầy tế lễ) vừa giàu có của cải đời này, đều là những người bị Đức Chúa Trời rủa sả và lên án!
Đức Chúa Jêsus phán với người trai trẻ giàu có nhưng “tự mãn về việc giữ đạo” rằng: “Còn thiếu cho ngươi một điều; hãy bán hết gia tài mình, phân phát cho kẻ nghèo, thì ngươi sẽ có của cải ở trên trời; bấy giờ hãy đến mà theo ta.” (Lu-ca 18: 22)
Những ai vừa mang chức vụ mục sư vừa ôm giấc mộng làm giàu hoặc đã trở nên giàu có bằng cách nào đó… đều là những người không đáng tin cậy.
Căn bản của Đạo là “tin và giữ Đạo để được cứu rỗi”. Thế gian này là tạm bợ, phù du… Một người giảng Đạo mà vẫn còn mơ cuộc sống sung sướng vật chất trong cõi tạm này… là một người chưa thật sự hiểu giá trị thật của Đạo Cứu rỗi, chưa hiểu được ý nghĩa hy sinh và cuộc sống khó nghèo của Đấng Christ (Chúa Cứu thế)… Hoặc người đó có hiểu, nhưng không từ chối được sự cám dỗ về vật chất, sự giàu có trong thế gian.
Sứ đồ Phao-lô khuyên Ti-mô-thê: “Vì chúng ta ra đời chẳng hề đem gì theo, chúng ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được. Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng…” (I Ti-mô-thê 6: 7-8)
Những mục sư “trở nên giàu có” nhờ làm mục sư… họ giống như những “con chim bị mắc trong bẫy dò”… Họ không dễ dàng thoát ra… mặc dù họ vẫn đứng trên các bục giảng nhà thờ để… “giảng đạo”!
Còn như kẻ muốn nên giàu có, ắt sa vào sự cám dỗ, mắc bẫy dò, ngã trong nhiều sự tham muốn vô lý thiệt hại kia, là sự làm đắm người ta vào sự hủy diệt hư mất…” (I Ti-mô-thê 6: 9)
Sự giàu có đời này đối với người giảng đạo đôi khi là “cái bẫy”. Cái bẫy này nó làm cho một người giảng đạo có thể bị “sa chước cám dỗ”, nó làm cho người ta bị “đắm chìm vào sự hủy diệt hư mất…”. Một mục sư đã lỡ “làm giàu bằng công việc Chúa” rồi thì rất khó ăn năn. Vì ăn năn thật thì “mất mặt”, mất danh dự và phải “bồi hoàn tài sản” (như Xa-chê)…! Do đó khi đã vướng vào cái bẫy giàu có vật chất này thì một mục sư “rất khó vào thiên đàng”! Mặc dù cả đời họ làm người giảng đạo. (I Cô-rinh-tô 9: 27)
Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng môn đồ rằng: … lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn một người giàu vào nước Đức Chúa Trời.” (Ma-thi-ơ 19: 23-24)
Nhưng Áp-ra-ham trả lời rằng: Con ơi, hãy nhớ lại lúc ngươi còn sống đã được hưởng những sự lành của mình rồi, còn La-xa-rơ phải những sự dữ; bây giờ, nó ở đây được yên ủi, còn ngươi phải bị khổ hình.” (Lu-ca 16: 25)
Chúa phán dạy nhiều cách:
Đời xưa, Đức Chúa Trời đã dùng các đấng tiên tri phán dạy tổ phụ chúng ta nhiều lần nhiều cách...” (Hê-bơ-rơ 1: 1)
Không những đời xưa Đức Chúa Trời phán dạy với tổ phụ đức tin “nhiều lần, nhiều cách”… mà ngày nay Ngài cũng phán dạy Hội thánh, các mục sư… nhiều lần, nhiều cách…! Chúa không những chỉ dùng các tiên tri, có lúc Chúa dùng “con gà” để phán với Phi-e-rơ, Chúa dùng “con lừa” để nói với Ba-la-am… Ngày nay Chúa cũng dùng cách này cách khác để phán với “các mục sư lỡ làm giàu bằng công việc Chúa”… Vấn đề là họ co chịu nhìn nhận đó là “lời phán của Chúa” hay không? Hay họ liên kết với nhau, họp bàn cách để “tiêu diệt tiếng nói của Lời Hằng Sống”…?
Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem, ngươi giết các tiên tri, và quăng đá các đấng chịu sai đến cùng ngươi, ghe phen ta muốn nhóm họp con cái ngươi, như gà mái túc và ấp con mình dưới cánh, mà các ngươi chẳng muốn!” (Lu-ca 13: 34)

Xưa cũng như nay, nhiều người ra khỏi Ê-díp-tô rồi ngã chết trong đồng vắng!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- Chúa nhật 19/6/2016

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 6 năm 2016

“Đức Chúa Trời Giết Người”? - Vì Sao Hê-Rô-Đia Muốn Giết Giăng?


“Đức Chúa Trời Giết Người”? - Vì Sao Hê-Rô-Đia Muốn Giết Giăng?

Hê-rô-đia căm giận, muốn giết Giăng trả thù, nhưng không làm gì được.” (Mác 6: 19) [HĐ]
Vì thế Hê-rô-đia căm thù Giăng và muốn giết chết ông, nhưng bà không thể nào làm được.” [ĐNB]
Người thì nói: Ấy là Ê-li; kẻ thì nói: Ấy là đấng tiên tri, như một trong các đấng tiên tri đời xưa, Nhưng Hê-rốt nghe vậy, thì nói rằng: Ấy là Giăng mà ta đã truyền chém, người đã sống lại.
Số là, Hê-rốt đã sai người bắt Giăng, và truyền xiềng lại cầm trong ngục, bởi cớ Hê-rô-đia, vợ Phi-líp em vua, vì vua đã cưới nàng, và Giăng có can vua rằng: Vua không nên lấy vợ em mình. Nhân đó, Hê-rô-đia căm Giăng, muốn giết đi. Nhưng không thể giết, vì Hê-rốt sợ Giăng, biết là một người công bình và thánh. Vua vẫn gìn giữ người
…” (Mác 6: 15-20)

Kết quả hình ảnh cho Sứ đồ Giăng

***
Kinh thánh không nói Phi-líp em vua Hê-rốt đã chết cách nào… nhưng ghi rõ “vua đã cưới Hê-rô-đia là vợ của em mình”!
Rất có thể Hê-rô-đia đã đầu độc và giết chết chồng để sau đó bà quyến dụ vua Hê-rốt say mê nhan sắc của bà và đã cưới bà…! Mục đích của bà là “đứng sau vua để thao túng quyền lực”, hủy hoại dân Chúa và hành hại các tiên tri… giống như hoàng hậu Giê-sa-bên đã làm đối với Y-sơ-ra-ên và các tiên tri dưới thời vua A-háp! (I Các vua, chương 16-21)
Cũng giống như tiên tri Ê-li, Giăng Báp-tít là người biết rõ “động cơ chính trị” của bà Hê-rô-đia… Giăng đã khuyên can vua Hê-rốt không được lấy bà Hê-rô-đia làm vợ… (vì bà sẽ là một “Giê-sa-bên thứ hai” dưới thời của Hê-rốt) Đối với Hê-rô-đia, Giăng là người “đi guốc trong bụng bà”, là “tiên tri Ê-li thứ hai” mà bà là “Giê-sa-bên”… và là người đang “cản trở âm mưu chính trị” của bà. Do đó Hê-rô-đia tìm cách giết Giăng…!
Hê-rốt bắt Giăng giam trong ngục, rất có thể là lời xúi giục của Hê-rô-đia… Hê-rốt không dám giết Giăng vì biết là tiên tri của Chúa, “là người thánh và công bình” (6: 20)! Nhưng với Hê-rô-đia thì khác…
Hê-rô-đia huấn luyện con gái thành một vũ công tuyệt vời… Nhân buổi tiệc sinh nhật của vua Hê-rốt, bà biết lúc nào vua cao hứng (vui trong bữa tiệc) và sĩ diện của vua trước mặt các quan văn, võ… bà Hê-rô-đia đã “gài” vua Hê-rốt vào thế phải hành động vì sĩ diện… bà ta là một người có âm mưu rất cao và tính toán rất kỷ mọi kế hoạch hành động... Vua Hê-rốt phải giết Giăng không phải vì ông muốn, mà vì bà Hê-rô-đia đang thực hiện những âm mưu mà ông không hề biết!
Hê-rô-đia muốn giết Giăng không phải vì Giăng cản bà làm vợ vua Hê-rốt (vì vua đã cưới bà rồi) nhưng vì Giăng là tiên tri của Đức Chúa Trời, người biết rõ động cơ thầm kín của bà… cũng như Ê-li biết rất rõ đường lối, tâm dạ của Giê-sa-bên! Hoàng hậu Giê-sa-bên đã thề giết Ê-li thể nào thì Hê-rô-đia cũng đối với Giăng thể ấy. Đây là cuộc chiến của tôi tớ Sa-tan với tôi tớ Đức Chúa Trời! (Cũng giống như Ca-in từng giết A-bên). Người giết Giăng Báp-tít là Hê-rô-đia chứ không phải vua Hê-rốt!
Tại sao một mục sư giảng dạy nhiều năm, lại là người có “bằng tiến sĩ” lại đi giảng bài “Đức Chúa Trời giết người”?
(- Phút thứ 7: 50 của clip Ms Trần Mai nói: "Người giết người nhiều nhất trong lịch sử nhân loại đó chính là Đức Chúa Trời của chúng ta - Đấng mà các bạn đang tin và thờ phượng..."
Phải chăng “linh” của Giê-sa-bên và “linh” của Hê-rô-đia nay đã nhập vào… và đang hành động, nên một “mục sư tiến sĩ” lại phát ngôn và giảng dạy cách tối tăm và ngu xuẩn như thế?
Quyền lực, giàu sang và “danh dự” đã khiến Hê-rô-đia muốn giết Giăng Báp-tít là tiên tri của Đức Chúa Trời để trả thù…
Nếu Đức Chúa Trời muốn Giăng Báp-tít sống và lên trời bằng xe lửa, ngựa lửa như Ê-li thì điều đó vẫn xảy ra… Sự qua đời của một tiên tri là do Chúa định!

Chỉ tiếc là một “tôi tớ Chúa” lại có ý nghĩ “tăm tối” thì cuộc đời chắc sẽ tăm tối hơn!
Vả, Đấng đã phán rằng: Chớ phạm tội tà dâm, cũng có phán rằng: Chớ giết người.
Ai ghét anh em mình, là kẻ giết người; anh em biết rằng chẳng một kẻ nào giết người có sự sống đời đời ở trong mình.” (I Giăng 3: 15)
Chúng nó cũng KHÔNG ĂN NĂN những tội giết người, tà thuật, gian dâm, trộm cướp của mình nữa…” (Khải huyền 9: 21)

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 18/6/2016

Thứ Ba, ngày 14 tháng 6 năm 2016

‘Mục Sư Tiến Sĩ’ Giảng Bài Của… Địa Ngục!


‘Mục Sư Tiến Sĩ’ Giảng Bài Của… Địa Ngục!

(Bài giảng của mục sư Trần MaiNgày 12| 06 |2016 sứ điệp: ĐỨC CHÚA TRI GIẾT NGƯỜI | Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm - IEM)

 (- Phút thứ 7: 50 của clip Ms Trần Mai nói: "Người giết người nhiều nhất trong lịch sử nhân loại đó chính là Đức Chúa Trời của chúng ta - Đấng mà các bạn đang tin và thờ phượng..."

Hỡi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi, chính mình chớ trả thù ai, nhưng hãy nhường cho cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời; vì có chép lời Chúa phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta, ta sẽ báo ứng.” (Rô-ma 12: 19) 
Kết quả hình ảnh cho địa ngục
(Ảnh có tính minh họa)

***
Đức Chúa Trời… Thịnh nộ…!
Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương, nhưng Ngài cũng là một Đức Chúa Trời… thịnh nộ. Kinh thánh cả Cựu lẫn Tân ước đều có chép: Đức Chúa Trời… thịnh nộ (cơn giận):
a. Cựu ước:
Vả, bây giờ hãy để mặc ta làm, hầu cho cơn thạnh nộ ta nổi lên cùng chúng nó, diệt chúng nó đi; nhưng ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn.” (Xuất. 32: 10)
Ngài nổi giận bước qua đất;
đương cơn thạnh nộ giày đạp các dân tộc
.” (Ha-ba-cúc 3: 12)
Ấy vậy, cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi phừng phừng cùng dân Y-sơ-ra-ên, Ngài làm cho dân đó đi lưu lạc trong đồng vắng bốn mươi năm, cho đến chừng nào cả dòng dõi đã làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va bị tiêu diệt hết.” (Dân số. 32: 13)
Cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi phừng lên cùng Y-sơ-ra-ên, Ngài phó chúng vào tay kẻ cướp bóc, và chúng nó bóc lột họ; Ngài bán Y-sơ-ra-ên cho các kẻ thù nghịch chung quanh, và Y-sơ-ra-ên không còn thế chống cự nổi được trước kẻ thù nghịch mình.” (Các quan xét 2: 14)
b. Tân ước:
Vậy, Giăng nói cùng đoàn dân đến để chịu mình làm phép báp-têm rằng: Hỡi dòng dõi rắn lục, ai đã dạy các ngươi tránh khỏi cơn thạnh nộ ngày sau?” (Lu-ca 3: 7)
Ai tin Con, thì được sự sống đời đời; ai không chịu tin Con, thì chẳng thấy sự sống đâu, nhưng cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người đó.” (Giăng 3: 36)
“…Còn ai có lòng chống trả, không vâng phục lẽ thật, mà vâng phục sự không công bình, thì báo cho họ sự giận và cơn thạnh nộ.” (Rô-ma 2: 8)
Nếu Đức Chúa Trời muốn tỏ ra cơn thạnh nộ và làm cho biết quyền phép Ngài, đã lấy lòng khoan nhẫn lớn chịu những bình đáng giận sẵn cho sự hư mất…” (Rô-ma 9: 32)
Các dân tộc vốn giận dữ, nhưng cơn thạnh nộ của Ngài đã đến: Giờ đã tới, là giờ phán xét kẻ chết,...” (Khải huyền 11: 18)
Đức Chúa Trời là “kẻ giết người” đúng hay sai?
Sẽ là một điều rất sai khi chúng ta bảo “Đức Chúa Trời giết người”!
Cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời có thể tiêu diệt nhiều người, cả một dân tộc hay một thế hệ… thậm chí là “cả thế gian trong thời của Nô-ê” và trong ngày phát xét cuối cùng “cả thế gian sẽ để dành cho lửa”… nhưng không phải vì vậy mà chúng ta gọi “Đức Chúa Trời giết người”. Ngài là Đức Chúa Trời, không phải loài người. Ngài là Đấng Tạo hóa: Chúa có quyền sanh và cũng có quyền diệt. (Thợ gốm có quyền chọn cái bình nào để nung thành sản phẩm và vất cái bình bào chưa đạt tiêu chuẩn vào đống đất sét…) Cơn thạnh nộ của Ngài nổi lên có thể diệt đi hoặc loại bỏ những tạo vật không theo ý muốn của Ngài (nhưng theo ý muốn ma quỷ)… Khi Chúa làm điều đó không thể gọi là “Đức Chúa Trời giết người”!

(Mục sư Trần Mai)
(- Phút thứ 7: 50 của clip Ms Trần Mai nói: "Người giết người nhiều nhất trong lịch sử nhân loại đó chính là Đức Chúa Trời của chúng ta - Đấng mà các bạn đang tin và thờ phượng...")

Chữ “giết người” dành cho ai?
Chữ “giết người” thường chỉ dành cho con người với con người- nó chỉ hành động của một kẻ “sát nhơn” và điều đó được xem như một tội ác sẽ bị phán xét cả luật pháp của loài người lẫn luật pháp của Đức Chúa Trời. Một con thú dữ có thể tấn công hoặc giết chết một hay nhiều người… nhưng không ai gọi con thú đó là “kẻ giết người” (sát nhân)! Vì vậy càng không thể dùng từ “giết người” hay “kẻ giết người” đối với Đức Chúa Trời- Đấng Tạo hóa. Ngài là Đấng Tạo hóa, Ngài có đủ thẩm quyền và sự khôn ngoan, công bình để thi hành sự phán xét trên tạo vật. Không thể dùng từ “giết người” đối với Đức Chúa Trời. Khi dùng từ và cách nói như vậy là chúng ta đã phạm tội “hạ thấp, sỉ nhục Đấng Tạo hóa”, “lấy danh Chúa làm chơi” hoặc đem Đức Chúa Trời xuống ngang hàng với loài người. (Gióp 4: 17; Châm ngôn 17: 5; Truyền đạo 12: 1)
Có một ông mục sư có bằng tiến sĩ, hôm Chúa nhật vừa rồi (12/6/2016) giảng một bài rằng “Đức Chúa Trời giết người”… (Bài giảng của mục sư Trần Mai “Ngày 12| 06 |2016 sứ điệp: ĐỨC CHÚA TRI GIẾT NGƯỜI | Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm - IEM) Trong bài giảng này, ông đưa ra hình ảnh sự phán xét của Đức Chúa Trời trong cơn nước lụt thời Nô-ê và nhiều hình ảnh của sự phán xét, hủy diệt của Đức Chúa Trời trong Kinh thánh để chứng minh cho luận điểm của mình: “Đức Chúa Trời giết người”! Kết thúc sứ điệp, diễn giả, mục sư này nói với hội chúng: hãy ăn ở xứng đáng với sự cứu rỗi, nếu không muốn bị Đức Chúa Trời…!

Điều gì khiến Ms TM “đẻ” ra bài giảng nay?
Người ta có thể đặt ra câu hỏi: Tại sao ông mục sư này giảng một sứ điệp “ác độc” và tối tăm như vậy?
Cho dù mục đích của sứ điệp, bài giảng là gì chăng nữa thì người nghe dù là tín đồ hay người ngoại vẫn thấy hình ảnh “một Đức Chúa Trời ác độc”… (Trong bài giảng, mục sư này cố giải thích rằng những từ ngữ khác đi trong Kinh thánh khi nói về hành động phán xét của Đức Chúa Trời chỉ là những “mỹ từ” tránh né… ông nói rằng “sự thực là Đức Chúa Trời giết người”…) Theo người viết bài này: Bài giảng của mục sư trên đây có một số điểm nhận xét sau đây:
1. Sai căn bản thần học: Đức Chúa Trời là Đấng Tạo hóa, không phải là con người để gọi Ngài là “kẻ giết người” (Trong bài giảng mục sư này nói “Đức Chúa Trời là kẻ giết người hơn ai hết”- cả về số lượng lẫn thời gian, thời kỳ…). Thậm chí chữ “giết người” không thể dành cho một con thú dữ (con thú tấn công người, ăn thịt người… không ai nói con thú “giết người”) … thì càng không thể dùng cho Đức Chúa Trời. Đây là một điểm sai về thần học. (Xem Đức Chúa Trời ngang hàng với con người)
2. Có thể xuất phát từ một “cơn nóng giận mất kiểm soát” mà mục sư này cho ra bài giảng “ngu dại, tối tăm” này! Có lẽ mục sư này đã quên câu Kinh thánh: “Hỡi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi, chính mình chớ trả thù ai, nhưng hãy nhường cho cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời; vì có chép lời Chúa phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta, ta sẽ báo ứng…” (Rô-ma 12: 19) – Mục sư này muốn trả thù ai đó… chăng?
3. Có lẽ một loạt các bài của LHS trong tuần qua đã đụng chạm đến cá nhân và tổ chức của ông… nên ông “đẻ” ra bài giảng “ngu dại, tối tăm” này! Các bài khiến ông mục sư kia “nổi giận” đó là:

- Nhà Diễn Thuyết… Phất Lên Từ… Chợ Trời…!

- Ông Bà Ms Trần M: "Đồng Mưu Nói Dối Đức Thánh Linh…"

- 'Liên Đoàn Truyền Giáo' Của Ms Trần M: Minh Bạch Cở Nào?


Trong các lớp “dạy tiến sĩ” trước đây, mục sư này nói rằng: sở dĩ tình trạng Hội thánh như ngày nay là vì các mục sư (nhà thờ cũng như tư gia) không thông hiểu lẽ đạo “thập tự giá”. Ông nói rằng nếu các mục sư chịu học và hiểu lẽ đạo thập tự giá, đóng đinh, chết bản ngã… thì họ không sống như vậy để làm cho Hội thánh phải như nọ như kia…! Thế nhưng bản thân ông đã học bài học thập tự giá như thế nào, đã đóng đinh và chết bản ngã thế nào mà ông “tức giận, mất kiểm soát, mất khôn ngoan” để giảng bài giảng “ngu dại, tối tăm, xúc phạm Đức Chúa Trời…” như trên!? Cho dù bài giảng xuất phát từ động cơ, mục đích nào đi chăng nữa thì nó là một bài giảng “rất ngu dại”, nó không xứng tầm cho một mục sư lãnh đạo một “Liên đoàn Truyền giáo” đã có bằng “tiến sĩ thần học” và từng khoe “mở lớp dạy tiến sĩ”…! Điều quan trọng hơn hết đó là một bài giảng “phỉ báng, xúc phạm Đức Chúa Trời”, xem Ngài như một “kẻ ác” không xứng đáng là một Đức Chúa Trời thánh khiết, công bình… Nếu không muốn nói đó là “bài giảng từ… địa ngục”!
Xưa Sau-lơ phạm tội mà không ăn năn, Thần của Chúa lìa khỏi và Đức Chúa Trời khiến một ác thần đến khuấy khuất ông… (I Sa-mu-ên 16: 14)
Ngày nay các tôi tớ Chúa phạm tội, bị cáo trách, bị chỉ ra mà vẫn không ăn năn, trái lại tìm cách biện hộ cho tội ác của mình dựa vào “tài diễn thuyết”… thì cũng rơi vào tình trạng tối tăm tương tự!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 14/6/2016