• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Bảy, ngày 02 tháng 8 năm 2014

Thư gởi Ban điều hành Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Việt Nam (VEF) của Mục sư Trần Mai


Thư gởi Ban điều hành Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Việt Nam (VEF) của Mục sư Trần Mai

(Bạch thư 52
Kính nhờ trang mạng lhs.net đăng giúp
Cám ơn.
Mục sư Trần Mai)
 
(Mục sư Trần Mai)
_________

Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm- Hội Thánh Phúc Âm- Trường Đấng Christ

28 Hồ Tùng Mậu- Ph. Nguyễn thái Bình Q1- HCM

Email: iemvn@yahoo.com Tel: 0968099955

Kính gởi Ban điều hành Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Việt Nam (VEF).

Thưa qúy Mục sư,

Vào tháng 5 năm 2013, chúng tôi có nhận được một lá thư đòi nợ của hai ông : – John Hicklin & Iain Bisset- là chủ nợ căn nhà tôi đang ở ( 28HTM) , trong đó có kèm một lá thư họ gởi cho VEF.

Theo nội dung lá thư cho biết: vào năm 2009 họ đã gặp VEF và nhờ VEF cố vấn cho họ việc đòi nợ

Và kết luận là VEF đề nghị “để thêm một thời gian nữa cho Mục sư Mai ăn năn”.

Điều nầy khiến chúng tôi hết sức ngạc nhiên và tự hỏi là sau khi trả nợ cho John Hicklin&Ian xong thì liệu VEF có kéo nhau đến đòi nợ chúng tôi lần thứ hai không!?

Chúng tôi viết lá thư nầy đề nghị và yêu cầu VEF giải thích:

- VEF đóng vai trò gì trong việc cố vấn cho chủ nợ thời gian để đòi nợ? Trước đây chúng tôi không thấy VEF ký tên trong bản hợp đồng trước đây, sao nay lại xuất hiện?

-VEF giải thích cho chúng tôi biết là chúng tôi phải ăn năn những gì?

Vậy không để cho ma quỷ có cơ hội cám dỗ và cũng để tránh sự hiểu lầm, sự tranh chấp nào đó trong tương lai, tránh những phiền toái, những cơ hội lật lọng, lừa đảo nhau như đã từng xảy ra giữa chúng tôi và VEF trong nhiều năm qua nên:

- Xin VEF vui lòng gởi cho chúng tôi một văn thư xác định cách tỏ tường.

- Và kính mời VEF nên hiện diện với gia đình chúng tôi trong ngày trả nợ và cùng ký tên xác nhận.

Rất mong chờ sự hồi âm- phúc đáp của quý Mục sư.

Trân Trọng

Saigon ngày 1-8-2014

Mục sư Trần Mai

* Đính kèm: lá thư John Hicklin & Iain Bisset gởi VEF

Chi Hội Nguyễn Tri Phương: Hội Thánh Hay Cái Chợ?

Chi Hội Nguyễn Tri Phương: Hội Thánh Hay Cái Chợ?
 Huỳnh Bá Hải

- Câu chuyện về anh bảo vệ Nguyễn văn Thật với một người bạn Tin lành và cách hành xử “chợ đen” của “mục nát sư Nguyễn Ngọc Dũng”…
- HT chứ không phải là cái chợ. Cho dù là người quét chợ đi nữa, khi cho người ta nghĩ việc cũng theo trình tự chứ không phải muốn cho nghĩ là cho nghĩ liền. Mà quan trọng là ai trả lương và hợp đồng lao động với anh bảo vệ nhà thờ NTP. Anh làm bảo vệ cho HT hay là kẻ giúp việc riêng cho cá nhân MS Dũng? Tại sao MS Dũng làm những công việc mà không phải của ông ta? Với HT thì MS Dũng hay anh bảo vệ cũng ngang hàng như nhau, là người làm việc cho HT. HT là pháp nhân trả lương cho mục sư và những người giúp việc cho nhà thờ…

__________
Phần 1
Trước đây, vào dịp QN . DN mới tách tỉnh, tôi chân ướt chân ráo từ Saigon cầm hồ sơ về Sở Tư Pháp tỉnh Quảng Nam xin việc. Con đường từ Tam Kỳ - Danang- Duy Xuyên là tôi đi lên đi xuống đi vô đi ra thường xuyên. Mỗi khi xe bus dừng tại ngã ba Nam Phước để về nhà anh trai tại Duy Hòa, tôi hay chọn một anh chạy xe ôm hiền lành có dáng như một thư sinh. Tôi và anh xe ôm trở nên thân quen. Anh cũng lên nhà tôi và anh trai tôi coi như một vị khách đặc biệt vì anh cũng đã từng là giáo viên dạy cấp 2 trên vùng của chúng tôi. Tôi cũng ghé nhà anh chơi nhiều lần. Nhà anh nằm khoảng giữa từ Nam Phước về nhà anh trai của tôi tại chợ La Thap. Tôi nhớ là nhà anh này ở ngay tại Trà Kiệu. Đây là vùng Công Giáo toàn tòng. Với ngôi giáo đường thật đẹp và nhà thờ núi cho là rất thiêng liêng như là một thánh địa của người Công Giáo. Nhà thờ Trà Kiệu là một điểm hành hương nổi tiếng của người Công Giáo sánh ngang Thánh địa La Vang. Nhưng Trà Kiệu đẹp hơn nhiều . Tôi nhớ rất rõ là nhà thờ trên núi cao nhưng có một cái giếng khơi luôn đầy ắp nước trong vắt không bao giờ khô và người hành hương hay lấy nước từ đây về uống để... chữa bệnh.
Biết anh xe ôm này là người Công Giáo trong vùng Công Giáo toàn tòng tôi thích tranh luận với anh về Kinh Thánh. Tôi nhớ không lầm thì mỗi lần bị bắt bí anh ta đem 1 chuỗi hạt ra lần với ý định cầu khẩn đức Mẹ thêm sức để có thêm lý luận chống lại kẻ theo đạo phản như tôi. Người Công Giáo coi người Tin Lành như kẻ phản thệ. Mỗi lần thấy anh vừa lần chuỗi hạt vừa lẩm nhẩm các bài kinh của Công Giáo nhằm chống lại tôi thì tôi thấy ....mắc cười. Cười cho cái cách anh thể hiện đức tin của mình. Sau này tôi thấy ân hận khi dùng các kiến thức Kinh Thánh và tài năng của một cử nhân Luật để đi tranh luận với một anh lái xe ôm hiền lành quê mùa. Nhưng tôi đã lầm to là anh xe ôm là giáo viên cấp 2 đó không tầm thường như tôi tưởng. Anh ta từng theo học một đại chủng viện của Công Giáo, Nếu không có sự kiện 1975 thì anh ta đã là một Linh mục.

 
(Lễ "trao ấn" cho "mục nát sư"?)

Phần 2:
Trở về một thời nông nỗi tuổi thanh niên, tôi có một cô bạn gái là người Công Giáo vùng này. Phải nói là con gái vùng này cô nào cũng đẹp như các bức tượng của Mẹ Maria. Tôi cũng xông xáo đi hành hương thánh địa La Vang chung với bà con Công Giáo. Tôi nhớ đâu là mỗi người đóng 40 hay 50 chục ngàn gì đó cùng thuê xe ra ngoài La Vang đi hành hương ăn chung ngủ chung với nhau. Cùng đi với họ tôi mới biết là bà con Công Giáo vùng này nguyền rủa anh chạy xe ôm không tiếc lới. Bởi vì anh bỏ đạo Công Giáo mà theo "tà đạo Tin Lành ". Khi hay tin anh theo đạo Tin lành tôi có trở lại nhà của anh để tim hiểu thì hay tin là anh đã được một người theo chứng nhân Jehova làm chứng cho anh theo hệ phái Tin lành này. Rồi tôi cũng có những việc làm riêng của mình không về lại xóm đạo Trà Kiệu này nữa. Nhưng bất ngờ ít lâu sau hay tin là anh xe ôm này đang sinh hoạt tại HTTL Bà Rén thuộc HTTLVNMN. Rồi sau đó công việc cuốn tôi đi khắp nơi, tôi quên mất tiêu anh xe ôm hiền lành năm xưa. Chỉ nhớ loang thoáng anh ta tên Thực hay Thật gì đó…
Khi có cái thư tố cáo của anh bảo vệ nhà thờ Tin Lành Nguyễn Tri Phương- Saigon, tôi gọi về trò chuyện với anh này để xác minh thực hư cái thư tố cáo đó. Nghe anh kể là anh ở điện Bàn- Quảng Nam chợt linh tính báo cho tôi có thể hỏi thăm anh về anh chạy xe ôm năm xưa đã tin Chúa vùng này. Khoảng hơn 1 phút ngần ngừ thì anh xác nhận anh là anh giáo viên chạy xe ôm năm xưa mà tôi từng quen biết. Ban đâu anh không nhớ tôi nhưng tôi nhắc vài sự kiện thì anh mới nhớ lại. Nói thiệt là tôi quên nhiều thứ về anh nhưng cái cách mà người Công Giáo vùng Trà Kiệu chống đối anh, là không bao giờ tôi quên trong cuộc đời của mình.
 
(Mục sư hay "mục nát sư"?
Phần 3:
Tôi đã liên lạc với mục sư Thái Phước Trường nói cho mục sư biết là trước khi các nhà báo và luật sư vào cuộc nhằm bảo vệ anh này thì Hội Thánh nên giải quyết trước. Dĩ nhiên là MS Thái Phước Trường chỉ tay về HT Nguyễn Tri Phương nơi bắt đầu của câu chuyện. Tôi liên lạc với Thư ký và Thủ quỹ của HT nhưng không được, nhưng chắc chắn tôi sẽ nói chuyện với họ về vụ việc trước khi các bạn bè của tôi là dân nhà báo, luật sư vào cuộc. HT chứ không phải là cái chợ. Cho dù là người quét chợ đi nữa, khi cho người ta nghĩ việc cũng theo trình tự chứ không phải muốn cho nghĩ là cho nghĩ liền. Mà quan trọng là ai trả lương và hợp đồng lao động với anh bảo vệ nhà thờ NTP. Anh làm bảo vệ cho HT hay là kẻ giúp việc riêng cho cá nhân MS Dũng? Tại sao MS Dũng làm những công việc mà không phải của ông ta? Với HT thì MS Dũng hay anh bảo vệ cũng ngang hàng như nhau là người làm việc cho HT. HT là pháp nhân trả lương cho mục sư và những người giúp việc cho nhà thờ.
Tôi liên lạc về nhà của MS Phan Vĩnh Cự thì ông không có nhà, nhưng trước sau gì cũng sẽ hỏi thăm ông về vấn đề này. Cũng như tôi sẽ hỏi thăm chị Hạnh thủ quỹ và ông Lâm Hồng Hoàng là thư ký của Ht NTP.

Tôi vừa hay là Ht NTP vừa qua kỳ hội đồng lưu mời QN và MS Dũng tái đắc cữ thêm nhiệm kỳ 4 năm nữa ới tổng số phiếu phát ra chưa tới 600 người. HT NTP thời của tôi có hơn 1500 người lớn.
Con số phiếu bấu có phản ánh đúng thực tế dân chủ hay không thì chưa ai khẳng định 100 % được, nhiều HT rắc rối vì chuyện bầu cữ lưu mời này. Một nguồn tin trong HT Thông Tây Hội cho hay là kết quả lưu mời MS Nhâm Hán Nam bị cặp vợ chồng anh L và chị HC khống chế tác động nên MS Nam phải ra đi. Riêng tại HT NTP thì MS Dũng được nhóm ê kíp hỗ trợ ông tái đắc cữ thành công. Nhiều người HT NTP cho hay là Ms Dũng còn vô bếp lo chuyện ăn uống của ban ẩm thực nữa chứ không phải là chuyện của ban âm thanh, ánh sáng kỹ thuật, Ban Thanh niên, Trung lão, trường Chúa nhựt...vv gì gì ông cũng nhúng tay vào can thiệp tất tần tật. Giờ thì lòi ra cái thư tố cáo của anh bảo vệ Nguyễn Văn Thật. Cần nói luôn là nhân viên bảo vệ, người giúp việc, kẻ lo điện nước, bảo trì cho một cơ quan nào luôn luôn là đối tượng được quan tâm đặc biệt của các phóng viên và nhân viên điều tra để tìm hiểu hoạt động của cơ quan cá nhân tổ chức nào họ muốn tìm hiểu.
Khi tôi hỏi anh bảo vệ là anh có ý định đưa vụ này ra tòa án không thì anh trả lời là việc HT để giáo hội lo, đem ra ngoài người ta cười giới Tin lành của mình. Anh ta đang trên đường về quê thăm người vợ tật nguyền và 3 đứa con đang học đại học của mình.
Nhiệm kỳ 4 năm, 8 năm, 10 năm 20 năm gì cũng chỉ là một chặng rất ngắn, thậm chí rất ngắn trong cái đời đời của HT. Liệu rồi còn điều gì sẽ xảy đến cho con dân Chúa tại HTTL NTP, Thông Tây Hội nói riêng và VN nói chung nữa hay không? Hvem vet - Ai biết?

Huỳnh Bá Hải

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 8 năm 2014

Chi Hội Trương Minh Giảng: 20 Năm Hội Thánh Chỉ Nghe “Đọc Kinh” Mà Không Được Nghe Giảng… Ngân Quỹ Thất Thoát Không Một Ai Xin Lỗi…!

Chi Hội Trương Minh Giảng: 20 Năm Hội Thánh Chỉ Nghe “Đọc Kinh” Mà Không Được Nghe Giảng… Ngân Quỹ Thất Thoát Không Một Ai Xin Lỗi…!

 (Ảnh minh họa)
Sau từng ấy năm quản nhiệm, quỹ tự trị Hội thánh chẳng còn bao nhiêu (do quản lý quá yếu kém) và việc kiến thiết lại Hội thánh dù đã lên kế họach từ lâu, nhưng cuối cùng số tiền chỉ bằng 0 so với một Hội thánh có tầm cở, bởi nhiều tín hữu đã rời khỏi TMG để đến nơi khác nhóm, vì họ sợ tâm linh của mình sẽ bị “chết yểu’’, và tiền bạc mà họ dâng trúng phải một “túi lũng” thì thật là đáng tiếc... chẳng một ai chịu trách nhiệm, chẳng ai giải trình lý do việc thất thoát tài chánh của Hội thánh và đau lòng hơn nữa là những người có liên quan thì coi như bình thản trước việc làm sai trái của mình, nên một lời xin lỗi cũng không có….” 

 
 (Ms Võ Đông Thu- Quản nhiệm HT-TMG)
***
LTS: Thưa quý độc giả cùng quý tôi, con Chúa thân mến!
Sau đây là một bức thư của một nữ tín hữu gửi cho quản nhiệm Hội thánh Trương Minh Giảng (Q. 3 Tp HCM) hiện nay.
Bức thư này nội dung chứa đựng một số chi tiết nói lên sự thật và thực trạng của HT-TMG.
Trước đây có người cho rằng những gì LHS nói là “vu khống” cho các tôi tớ Chúa. Vậy đây có thể là một trong muôn vàn bằng chứng về thực trạng HTTLVN.MN hiện nay về sự giảng dạy và về vấn đề tài chánh.
Mục sư quản nhiệm Võ Đông Thu hiện nay của Hội thánh TMG, có lần kêu gọi trước hội thánh rằng “đừng đọc trang Lời Hằng Sống” mà không hề giải thích lý do cho tín hữu biết.
Tên của người viết thư đã được thay đổi.
- HTK
_________

Kính thưa Ms Quản nhiệm,
Khi viết lá thư này tôi đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều vì không biết tôi có đủ ngôn từ để diễn đạt hết những ý tưởng của mình, mà không làm cho Ms phải khó xử hoặc làm tổn thương ai đó trong khi tôi đề cập đến, vì đây là điều tế nhị nhạy cảm liên quan đến tư cách của người hầu việc Chúa trong Hội thánh. Vì vậy, cho tôi xin lỗi trước nếu những sự thật được nói ra khiến nhiều vị không hài lòng, bởi tôi muốn Hội thánh được tốt hơn và đời sống tâm linh ngày càng được phát triển.

- Vấn đề thứ 1:
Vì tín hữu có những lứa tuổi khác nhau nên Hội thánh đã có các ban ngành phù hợp để tín hữu sinh họat chung, ngòai ra còn có những giờ tĩnh nguyện riêng tại nhà hoặc nhóm tại Hội thánh vào sáng thứ bảy hàng tuần. Do đó, ngày Chúa nhật là ngày được xem như đặc biệt, vì  tín đồ sẽ được nhận những bài học mới từ Chúa qua các đầy tớ Ngài, những ơn thuộc linh này sẽ giúp mọi người luôn nhớ đến sự hy sinh của Chúa mà sống đời sống cẩn trọng hơn. Cho nên, theo tôi nhận thấy tín hữu ngày nay cần những bài giảng sống động, thực tế qua những kinh nghiệm bản thân mà các đầy tớ Chúa đã trải nghiệm với Ngài, nhằm giúp con cái Chúa học hỏi và ứng dụng được trong cuộc sống. Đây là điều quan trọng, vì những giáo lý thần học có thể làm người ta không nhớ gì nhiều, nhưng những thí dụ thực tiển khiến sự giảng dạy có giá trị thuyết phục vô cùng, chính Chúa Giê-xu đã dạy dỗ các môn đồ và dân chúng những bài học hữu ích trong Kinh thánh qua các thí dụ, để làm sáng tỏ vấn đề, chứ không phải kể lại hoặc tổng hợp những sự kiện trong Kinh thánh mà mọi người đã biết. Nếu ngày thánh nhật mà chúng tôi chỉ nghe hoặc đọc lại những đoạn Kinh thánh mà không có thêm một bài học ứng dụng nào thì liệu chúng tôi có thể lớn mạnh phần tâm linh được không?
Thật buồn là điều này đã xảy ra trong một thời gian quá dài gần 20 năm, tại Hội thánh nhà, mà hệ lụy đến ngày hôm nay vẫn còn tồn tại. Cho nên tôi và mọi người mong ước Ms quan tâm nhiều đến các diễn giả được mời trong ngày Chúa nhật, để không đi vào vết xe cũ mà trái lại hội chúng luôn háo hức “mau bước lên Si-ôn” để nhận lãnh những phước hạnh vào ngày ra mắt Chúa tại đền thánh Ngài.

- Vấn đề thứ 2:
Ngòai việc cần có bài học cho tín hữu thì phẩm hạnh của người đứng chia sẻ lời Chúa cũng quan trọng không kém. Nếu tôi là người xấu thì những lời tôi nói ra có được ai nghe không? Vẫn biết quá khứ đã khép lại và chỉ chính Chúa mới có thẩm quyền phán xét mọi người, nhưng nếu biết tôi có đời sống không ngay thẳng mà vẫn giảng về sự thánh khiết- công bình thì thật là mĩa mai, bởi:
- Người nghe không thể nào “Amen” với những gì tôi nói, mà chỉ thấy tôi như một kịch sĩ có hai gương mặt “vừa đời, vừa đạo”. Chúa đã từng lên án những người Pharisi và thầy thông giáo về cách hầu việc Chúa của họ thì lẽ nào chúng ta lại làm giống họ.

- Tín hữu sẽ nhìn vào đó để tự hạ tiêu chuẩn của Chúa xuống, bởi người hầu việc Chúa đã làm gương trước, vì ngày xưa khi ông Xa-chê gặp Chúa thì ông được sống đời sống mới và thấy xấu hổ với việc làm tổn hại người khác, nên ông xin Chúa cho ông được bồi thường gấp bốn lần những tài sản mà ông đã xâm hại. Chúng ta biết đây là hành động của đức tin thật, vì nó phải được thử nghiệm qua việc chịu trách nhiệm trả giá, còn Hội thánh nhà thì không được may mắn như vậy. Sau từng ấy năm quản nhiệm (của mục sư quản nhiệm cũ, trước mục sư quản nhiệm hiện nay- Võ Đông Thu. - LHS), quỹ tự trị Hội thánh chẳng còn bao nhiêu (do quản lý quá yếu kém) và việc kiến thiết lại Hội thánh dù đã lên kế họach từ lâu, nhưng cuối cùng số tiền chỉ bằng 0 so với một Hội thánh có tầm cở, bởi nhiều tín hữu đã rời khỏi TMG để đến nơi khác nhóm, vì họ sợ tâm linh của mình sẽ bị “chết yểu’’, và tiền bạc mà họ dâng trúng phải một “túi lũng” thì thật là đáng tiếc. Trong số những người ra đi đó có tôi. Đúng như điều chúng tôi lo ngại chẳng một ai chịu trách nhiệm, chẳng ai giải trình lý do việc thất thoát tài chánh của Hội thánh” và đau lòng hơn nữa là những người có liên quan thì coi như bình thản trước việc làm sai trái của mình, nên một lời xin lỗi cũng không có.

Vì những hệ quả như trên, nên chúng tôi ao ước được biết Chúa một cách kỳ diệu hơn, chứ không phải chỉ là những lý thuyết suông: “Vì chữ làm cho chết, song Thánh linh làm cho sống”. (II Côr. 3: 6b)
                                                                Kính thư

                                                           Thanh Ngân
__________
Một số vấn đề đặt ra:
- Ms Lê Đình Ân là cựu quản nhiệm HT-TMG. Gần 20 năm ông cho tín hữu “nghe đọc kinh” khiến họ “ngán tới cổ họng”… Nay tuy đã rời ghế quản nhiệm, nhưng tại sao Ms Võ Đông Thu vẫn mời Ms LĐÂ làm diễn giả? Vấn đề là “tại sao”? Điều gì khiến Ms VĐT phải mời Ms LĐÂ, mặc dù ông thừa biết tín hữu tại TMG “ngán ông LĐÂ tới cổ họng”!?
- Ngân quỹ của HT-TMG thất thoát tại sao không ai chịu trách nhiệm và không một ai đứng ra xin lỗi! Tổng Liên Hội có biết điều này không?
- Tại sao một người như Ms LĐÂ bị nhiều tín hữu phàn nàn về tư cách, về sự giảng dạy, về quản lý… lại được “trụ trì” tại HT-TMG lâu thế? Có phải TLH đã cố tình để ông LĐÂ ở lại làm cánh tay “bòn rút ngân quỹ” của Hội thánh để chia chác về cho các “quan to” trên TLH không?
- Tại sao Ms Võ Đông Thu kêu gọi tín hữu “đừng đọc trang Lời Hằng Sống” mà không một lời giải thích lý do!?

LHS- 1/8/2014

Thứ Tư, ngày 30 tháng 7 năm 2014

Bằng Cấp: Gươm Thiêng Hay… “Gươm Nhựa”?


Bằng Cấp: Gươm Thiêng Hay… “Gươm Nhựa”?
“… anh em đã chết, sự sống mình đã giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời.” (Col. 3: 3)
Cũng hãy lấy sự cứu chuộc làm mão trụ, và cầm gươm của Đức Thánh Linh, là lời Đức Chúa Trời.” (Ê-phê-sô 6: 7)
Thầy tế lễ đáp rằng: Đây có cây gươm của Gô-li-át, người Phi-li-tin mà ông đã giết trong trũng Ê-la; nó bọc trong một miếng nỉ, để sau Ê-phót; nếu ông muốn lấy, thì hãy lấy đi; vì ở đây chẳng có gươm nào khác. Đa-vít đáp rằng: Chẳng có gươm nào bằng, hãy trao cho ta.” (I Sa-mu-ên 21: 9)
“…Bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy.” (II Cô-rinh-tô 4: 18)
- Đa-vít cần một thanh gươm, nhưng chính Đức Chúa Trời mới là Đấng ban cho Đa-vít sự chiến thắng.
- Đa-vít cần một thanh gươm, nhưng ông không thể dùng thanh gươm bằng gỗ, hoặc bằng nhôm… để đi đánh trận… Thanh gươm của Gô-li-át dẫu sao cũng là một thanh gươm đúng nghĩa…
- Việc có được bằng cấp ngày nay đôi khi nó cũng dễ dàng như cách mà một “trẻ em đi mua một thanh gươm nhựa”! Nhưng cuộc chiến với kẻ thù Sa-tan, chúng ta cần một thanh gươm thật. Thanh gươm đó là Lời Đức Chúa Trời. - LHS

 
(Ảnh minh họa)
***
1. Buổi lễ tốt nghiệp được trang hoàng “giống đám tang”!
Tại một buổi lễ Tốt nghiệp- cấp văn bằng tiến sĩ và cử nhân cho một nhóm sinh viên thần học được tổ chức ở một địa điểm ở quận I, Tp HCM.
Buổi lễ được tổ chức trong không khí và hoàn cảnh khá đặc biệt…
Đầu tiên, hình ảnh bắt mắt nhất là… hoa! Có nhiều hoa tươi được trang trí trong phòng cũng như chuẩn bị để tặng cho giáo sư… Cách trang hoàn trong phòng và đặc biệt trên tòa giảng, nếu phía sau không phải là bục giảng… thì cảm giác đầu tiên (chỉ thiếu hai cây đèn cầy trắng nữa là) trông giống như… “tang lễ”!
Trong buổi lễ này, một trường hợp đặc biệt xảy ra: Có hai văn bằng cấp cho sinh viên bị thất lạc mà giáo sư chưa tìm ra. Buổi lễ vẫn phải tiến hành, nhưng giáo sư nói riêng với hai sinh viên “chưa có văn bằng” (bị thất lạc, đang tìm hoặc chờ bổ sung) rằng “vui lòng chụp hình kỷ niệm với văn bằng của người khác”, văn bàng chính thức sẽ gửi sau. Nếu thấy ngại thì có thể không chụp hình hoặc “cởi áo tốt ngiệp” (không làm lễ, chụp hình).
Tôn trọng buổi lễ nên hai sinh viên kia vẫn chụp hình kỷ niệm với hai “bằng tạm” (bằng thật của người khác)…
Một trong hai người chụp hình với bằng tạm đó, khi nhận bằng và chụp hình xong, mở ra xem mới biết đó là một mãnh bằng “tiến sĩ” của một mục sư khác, cũng khá nổi tiếng đã về với Chúa (qua đời). Khi đọc tên của mục sư tiến sĩ đã qua đời, điều đầu tiên Chúa phán với người đã nhận “bằng tạm” đó, như câu Kinh thánh kia rằng “… anh em đã chết, sự sống mình đã giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời.” (Col. 3: 3)
 
(Sinh viên nhận chứng chỉ tốt nghiệp- Ảnh minh họa)

2. “Anh em ĐÃ CHẾT”!
“… anh em đã chết, sự sống mình đã giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời.” (Col. 3: 3)
Người sống đang cầm tấm văn bằng của người “mới còn sống và hầu việc Chúa ngày nào, nay đã đi vào cõi vĩnh hàng”… Cuộc đời quá ngắn ngủi mong manh…!
Lời Kinh thánh trên đây dạy chúng ta rằng: Đang khi chúng ta còn sống, hãy sống như “đã chết rồi”! Nói cách khác, như sứ đồ Phao-lô đã nói “tôi sống, nhưng không phải là tôi sống nữa, mà Christ sống trong tôi, nay tôi còn sống là… sống cho Đức Chúa Trời” (Ga-la-ti 2: 20)
Mỗi một ngày, trong cuộc sống, Phao-lô coi mình như đã chết. Ông nói trong I Cô-rinh-tô 15: 31 “Hỡi anh em tôi chết hằng ngày”!
Nếu giả sử cách đây vài năm, vì một biến cố nào đó chúng ta thực sự đã không thể hoặc không còn sống trên thế gian… thì hôm nay những văn bằng kia có ý nghĩa và giá trị gì chăng?
Học vấn là điều cần, nhưng điều Chúa muốn nơi mỗi anh chị em và tôi là “coi mình như đã chết” trong quá khứ và sống đây là “sống cho Đức Chúa Trời”.
Nếu Chúa không chết và cứu chúng ta ra khỏi quyền lực của tội lỗi và sự chết thuộc linh… thì có phải ngày nay chúng ta cũng đang “chết trong tội lỗi mình”? Nếu chúng ta còn đang sống trong tội lỗi như những người không biết Chúa và chết mất hoặc hư mất trong thế gian thì có phải là chúng ta cũng đang chết không? (mặc dù thể xác chúng ta còn sống)
Điều Chúa muốn dạy cho chúng ta là “hãy sống như đã chết, để cho đất nước và Hội thánh nhiều người được SỐNG”. Nếu chúng ta là nhu74nbg Cơ-đốc-nhân “sống như đã chết” thì đất nước và Hội thánh sẽ sống! (Hội thánh Phục hưng- Quốc gia cường thịnh)
Đất nước và Hội thánh luôn luôn cần những người “sống và chết cho Đấng Christ” tức là “sống và chết cho Tin lành của Đức Chúa Trời”. Vì chỉ có Tin lành thật của Đức Chúa Trời mới làm cho một quốc gia, dân tộc sống hạnh phúc với đầy đủ ý nghĩa của nó! (Châm ngôn 25: 25; Ê-sai 61: 1; Na-hum 1: 15)
Trọng mọi hoàn cảnh, người sống cho Đức Chúa Trời luôn luôn “coi mình như đã chết”.
Người coi mình như đã chết sẽ sống cho mục đích ở trên cao, của Đức Chúa Trời, trong Đấng Christ mà không chạy theo “những điều ở dưới đất”! Đức Chúa Trời luôn tìm kiếm những người sống với mục đích ấy! Sống nhưng không coi như sống cho mình nữa, nhưng sống cho mục đích và ý muốn của Đức Chúa Trời.

3. Những người “sống cho mình” nhờ “công việc của Đức Chúa Trời”:
Sau buổi lễ, có một mục sư ở Quảng Ngãi có vào dự lễ, trong giờ thông công, mục sư này có nói về một mục sư khác, thuộc giáo hội CMA cũng trong khu vực tỉnh nơi ông đang sinh sống và hầu việc Chúa… Mục sư này đang nói về mục sư Nguyễn Ngọc Th (là một trong ba anh em mục sư “nhà Nguyễn”: 1. Ms Nguyễn Ngọc Th - có biệt danh “Th. Trề”, ủy viên Tổng Liên Hội- CMA/ 2. Ms Nguyễn Ngọc Th - quản nhiệm một nhà thờ Quảng Ngãi- thuộc giáo CMA/ và 3. Ms Nguyễn Ngọc H (một tay “buôn vịt trời” trong HT Tư gia). Có hai mục sư tại Quảng Ngãi làm chứng rằng: mục sư Nguyễn Ngọc Th (Quảng Ngãi) là người hiện nay chuyên “bao thầu việc xây cất các nhà thờ để kiếm chác”… Ông và con trai ông “độc quyền” làm việc này trong cả khu vực tỉnh Quảng Ngãi, mà không ai khác được xen vào…!
Một trường hợp thứ hai được hai mục sư này làm chứng là “mục sư Nguyễn Như H.”- một mục sư trước đây thuộc giáo hội Phúc Âm Toàn Vẹn, sau này tách ra mở “mục vụ Bông lúa… rơi”! Hai mục sư nói trên đã làm chứng rằng hiện nay thì “mục sư NNH- không còn đi gom bông lúa sót nữa, nhưng… GẶT luôn rồi, vì LÚA… nhiều quá!” (nguyên văn). Một nguồn tin khác cũng từ Quảng Ngãi cho hay mục sư “Bông lúa… rơi” cũng sắp có… con rơi. Vì mục sư “Bông lúa rơi” đã chính thức sống với một người vợ… bé.
...
Hai trường hợp của hai mục sư nói trên (“mục sư bao thầu xây nhà thờ” ở Quảng Ngãi và “mục sư Bông lúa rơi” cũng đang ở tại Quảng Ngãi) là một ít điển hình trong vô vàn cái mà ngày nay “mục sư không còn sống cho Chúa”, nhưng “lấy Chúa ra làm bức bình phong để sống cho riêng mình” với những ham muốn thế tục…
Một đất nước mà các mục sư, được gọi là “tôi tớ Đức Chúa Trời” chỉ “lấy Chúa ra làm bức bình phong để sống cho riêng mình” thì thử hỏi làm sao đất nước đó không… băng hoại?
Nếu các mục sư được nói trên đây ý thức được “sống như mình đã chết rồi” như Kinh thánh dạy thì có lẽ họ không màng tới “những mục tiêu thế tục”!
Vì sao cả “ba anh em mục sư nhà Nguyễn” sinh ra trong gia đình mục sư trước 1975, đều trở thành những tay “buôn thần bán thánh”, hoặc “mượn đạo để tạo đời”…? (Kẻ thì lo tìm cách trèo cao vào Tổng Liên Hội, “sắp xếp cho con mình chiếm nhà thờ…”, kẻ thì “độc quyền, bao chiếm việc xây cất nhà thờ”, kẻ thì “mượn công việc Chúa để… buôn vịt trời”) Phải chăng vì thế hệ cha ông của họ cũng như thế? Phải chăng vì họ như Kinh thánh nói “Vẫn học luôn mà không hề thông biết lẽ thật”!? (II Ti-mô-thê 3: 7) Họ cầm Kinh thánh giảng cho người khác, để được gọi là “ông mục sư”, còn chính mình là “ông sư… mục nát”!

 
(Mục sư Nguyễn Ngọc Thuận 
và Lễ Khởi Công xây nhà thờ Quảng Ngãi- Tháng 2/2014) 

 
(Ms Nguyễn Ngọc Thuần- Lễ bổ nhiệm...)

Video cho mục sư Nguyễn Ngọc Hiền 
(Ms Nguyễn Ngọc Hiền)
Lời Chúa như thanh gươm hai lưỡi, nếu một người rao giảng mà không sống như “Lời ấy”, thì nó sẽ quay lại “đâm chết người rao giảng”!
Trước đây khi thấy ông mục sư “mở mục vụ Bông lúa rơi”… thì có người đã thấy “ông mục sư này đang đi vào vết xe đổ của tiền nhân”!
Mục sư là người được kêu gọi để rao giảng Lời Chúa và chăn bầy, gây dựng Hội thánh… Làm công tác từ thiện xã hội không có gì là sai, nhưng đó không phải là sự kêu rọi chính của mục sư. Nhưng có lẽ vì mục sư với mục vụ “Bông lúa rơi” này đã thấy lớp đàn anh “làm ăn ngon quá”, nên mới tạo ra cái “mới”, đó là “mục vụ Bông lúa rơi”… Và hiện nay thì nghe nói mục sư này cũng sắp có… con rơi!
Đa số nếu không muốn nói là hầu hết các mục sư chạy theo “Tin lành thịnh vượng” đều có “thành công lúc đầu”, nhưng chẳng bao lâu đều trở thành… “ông sư… mục”!
Nếu anh em sống mà “coi mình như đã chết” thì có lẽ tránh được nhiều cạm bẫy của thế gian. Người coi mình như đã chết, sẽ không màng đến hoặc tránh được những cám dỗ “danh- lợi- quyền” trong thế gian. Trái lại, họ sẽ theo đuổi những mục đích cao hơn, đó là những mục đích “của Đức Chúa Trời, ở trên trời, trong Đức Chúa Jesus-Christ”. (Phil. 3: 13-14) Người biết mình được cứu nhưng không “coi mình như đã chết”, sẽ hầu việc Chúa một thời gian, rồi cũng sẽ “mượn sự hầu việc Chúa để sống cho riêng mình”. Người như thế trước sau gì cũng thành… “ông sư… mục”!
IMG_3713
(Các mục sư trong "mục vụ Bông Lúa Sót"- Nguồn: Hoithanh.com) 
- Lưu ý: Trong bài nói về "mục vụ Bông Lúa... RƠI".

4. Gươm thiêng hay “gươm nhựa”?
Cũng hãy lấy sự cứu chuộc làm mão trụ, và cầm gươm của Đức Thánh Linh, là lời Đức Chúa Trời.” (Ê-phê-sô 6: 7)
Thầy tế lễ đáp rằng: Đây có cây gươm của Gô-li-át, người Phi-li-tin mà ông đã giết trong trũng Ê-la; nó bọc trong một miếng nỉ, để sau Ê-phót; nếu ông muốn lấy, thì hãy lấy đi; vì ở đây chẳng có gươm nào khác. Đa-vít đáp rằng: Chẳng có gươm nào bằng, hãy trao cho ta.” (I Sa-mu-ên 21: 9)

Đa-vít phải “dùng tạm” thanh gươm của Gô-li-át, kẻ thù mà ông đã đánh gục trước đây, nay thanh gươm này được “bọc nỉ” để làm “kỷ niệm trước mặt Đức Giê-hô-va” trong nơi thánh…
Trong Huấn thị của lễ tốt nghiệp cấp văn bằng tiến sĩ và cử nhân trên đây, vị giáo sư có nói: Văn bằng trao cho các “tân cử, tân tiến sĩ” là “bằng tạm”. Vì, cũng theo lời giáo sư, Kinh thánh chép rằng “những gì chúng ta thấy được là TẠM”, và chúng ta đang tìm kiếm những điều không thấy được. Cái thấy được là tạm, mà cái không thấy được là đời đời!
“…Bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy.” (II Cô-rinh-tô 4: 18)
- Bằng cấp không phải là thanh gươm, nhưng trong một vài trường hợp hoặc hoàn cảnh chúng ta cần đến nó. Chúng ta cần nó, nhưng nó không phải là thanh gươm. Kinh thánh- Lời Đức Chúa Trời mới là thanh gươm của chúng ta!
Đa-vít cần một thanh gươm, nhưng chính Đức Chúa Trời mới là Đấng ban năng lực và làm cho Đa-vít giành được sự chiến thắng.
Đa-vít cần một thanh gươm, nhưng ông không thể dùng thanh gươm bằng gỗ, hoặc bằng nhôm… để đi đánh trận hoặc tự vệ với kẻ thù. Thanh gươm của Gô-li-át dẫu sao cũng là một thanh gươm đúng nghĩa.
Ngày nay chúng ta đánh trận với Sa-tan bằng “gươm thật”, “gươm thiêng” hay là “gươm nhựa”! (đồ chơi của trẻ em?)
Việc có được bằng cấp ngày nay đôi khi nó cũng dễ dàng như cách mà một “trẻ em đi mua một thanh gươm nhựa”! Nhưng cuộc chiến với kẻ thù Sa-tan, chúng ta cần một thanh gươm thật. Thanh gươm đó là Lời Đức Chúa Trời.
Cũng hãy lấy sự cứu chuộc làm mão trụ, và cầm gươm của Đức Thánh Linh, là lời Đức Chúa Trời.” (Ê-phê-sô 6: 7)
Đối với một chiến binh, hai thứ vũ khí khiến kẻ thù sợ nhất đó là:
1. “Coi mình như đã chết”. (Không thiết mạng sống mình)
2. “Gươm thật”! (Gươm thiêng- Lời Chúa)
- Khi kẻ thù biết rằng “Đa-vít đang mang thanh gươm ngày trước của Gô-li-át” là đủ sợ rồi, chứ chưa cần đánh…
Ngày nay nếu các “chiến binh của Đấng Christ” cũng trang bị cho mình hai thứ vũ khí trên thì Hội thánh chắc sẽ luôn luôn đắc thắng.
Nguyện Chúa khiến cho các tôi tớ Chúa ở VN trang bị cho mình “hai thứ vũ khí đáng sợ” trên!
A-men.

Tt: Huỳnh Thúc Khải
LHS- 30/7/2014