• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

Bạn Là Ai Khi Bạn “Chửi Rủa Nước Mỹ”?


Bạn Là Ai Khi Bạn “Chửi Rủa Nước Mỹ”?
- Mẹ vợ tiến sĩ Billy Graham nói: “Nếu Đức Chúa Trời không sửa phạt nước Mỹ; thành Sô-đôm, Gô-mô-rơ sẽ kiện nước Mỹ”.
- Con gái tiến sĩ Billy Graham thì nói: “Nếu Đức Chúa Trời không sửa phạt nước Mỹ thì Ngài phải xin lỗi thành Sô-đôm, Gô-mô-rơ”.
- Tiến sĩ Billy Graham từng nói, khi ông được đề nghị ra tranh cử tổng thống Hoa kỳ: “Có lẽ nào tôi từ bỏ địa vị là Đại sứ Nước Trời để BƯỚC XUỐNG làm lãnh tụ của một quốc gia như nước Mỹ” (đại ý như thế)

Kết quả hình ảnh cho tiến sĩ Billy Graham
***
Gần đây có một mục sư Tổng quản nhiệm, sau khi qua Mỹ du lịch vài tháng trở về đã có những “sứ điệp chửi Mỹ”…! Ông mục sư này có rất nhiều tiền Mỹ (đô la) trong nhà…
Không ít mục sư ngày nay mượn câu nói của tiến sĩ Billy Graham để khoe rằng mình “cao quý”… Nhưng có lẽ ít ai biết rằng, tiến sĩ Billy Graham khi nói câu đó, ông mới chỉ được một số người (tín hữu Tin lành tại Mỹ) ĐỀ NGHỊ ông ra tranh cử… Còn thực tế nếu ông ra tranh cử tổng thống thì chưa biết có được đắc cử hay không, nhưng khả năng “rớt” là rất cao… Bởi nếu muốn tranh cử tổng thống tại nước Mỹ, buộc người đó (về mặt chính trị) phải thuộc và được một trong hai đảng ủng hộ: Dân chủ hay Cộng hòa… Về mặt tài chính: Người đó phải là người giàu có (tỷ phú), vì tranh cử tổng thống tại Mỹ rất là tốn kém… Trong khi đó, mục sư tiến sĩ Billy Graham thì chưa hội đủ những điều kiện như đã nói, nên nếu ông có ra tranh cử thì cũng “rớt từ vòng đầu” mà thôi! Nói vui, tiến sĩ Billy Graham ông ta “nói cho sang miệng”, vì biết chắc có ra tranh cử ông cũng không có cửa đậu… Do đó, nhơn dịp có người ĐỀ NGHỊ, ông “tuyên bố cho hay”…! (Ông mượn điều đó để đề cao hóa, thiêng liêng hóa chức vụ mục sư giữa vòng các mục sư với nhau)
Đành rằng chức vụ mục sư là cao quý… Nhưng nó phải là mục sư thật và được Chúa xức dầu, ban ơn, kêu gọi thật sự… Không phải hể ai khoác lên mình cái áo (danh) mục sư là người đó được “cao quý” đâu! Khi bàn về điều này, có một mục sư kia nói rằng: “Trên thực tế, một số người (cũng mang danh mục sư) nếu cho họ ra làm chức liên gia trưởng (tổ, khóm), chưa chắc họ đã làm được… nhưng họ cũng đem câu nói của tiến sĩ Billy Graham ra để khoe rằng họ …cao quý”! (Mục sư tiến sĩ Billy Graham nếu cho ông ra làm chức thống đốc một tiểu bang chưa chắc ông làm được… vì công tác của một mục sư nó hoàn toàn khác với vai trò, công việc, trách nhiệm của một thống đốc tiểu bang…)
Một số mục sư khác lại lấy câu nói của “mẹ vợ và con gái của mục sư tiến sĩ Billy Graham” ra để nói với ý “lên án nước Mỹ”… Nhưng, hai người phụ nữ kia là ai? Mục sư tiến sĩ Billy Graham là ai? (Nếu tiến sĩ Billy Graham nói là khác, mà hai người phụ nữ kia nói lại là chuyện khác nữa…) - Mẹ vợ tiến sĩ Billy Graham nói: “Nếu Đức Chúa Trời không sửa phạt nước Mỹ; thành Sô-đôm, Gô-mô-rơ sẽ kiện nước Mỹ”. Con gái ông thì nói: “Nếu Đức Chúa Trời không sửa phạt nước Mỹ thì Ngài phải xin lỗi thành Sô-đôm, Gô-mô-rơ”…
Trong một mức độ nào đó thì nước Mỹ đang có một số tội lỗi giống như hai thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ… (tình dục đồng giới, hôn nhân đồng tính). Nhưng, sự so sánh như vậy là khập khiểng, nếu không muốn nói là “ác ý”! Thứ nhất: sự phạm tội đó trong nước Mỹ là thiểu số chứ không phải cả nước Mỹ (hoặc cả chính phủ Mỹ đồng tình)… Thứ hai, hai thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ, Áp-ra-ham phải tìm “10 người công bình” còn không có… nhưng với nước Mỹ còn có bao nhiêu người “được xưng công bình bởi Đấng Christ” là Đấng Cứu chuộc…? (Sáng thế ký 18: 16-32) – Hằng triệu Cơ-đốc-nhân đang sống và thờ phượng Chúa tại nước Mỹ cơ mà? 

Kết quả hình ảnh cho Nước Mỹ

Chúa phán với Áp-ra-ham: Nếu tìm được mười người công bình trong hai thành ấy …thì Ngài cũng bỏ kế hoạch hủy diệt hai thành (như vậy mỗi thành chỉ cần có 5 người thì Chúa tha thứ, bỏ kế hoạch…) – Thử hỏi nước Mỹ có bao nhiêu người họ là Cơ-đốc-nhân thật và là những người “kính sợ Đức Chúa Trời thật sự” …thì làm sao có thể so sánh một cách khập khiểng và đầy ác ý, cực đoan như vậy? Không những người dân Mỹ mà ngay trong chính phủ Mỹ vẫn còn nhiều người kính Chúa thật sự…? - Trong Dinh Bạch ốc vẫn có phòng cầu nguyện dành riêng cho chính phủ và tổng thống trước khi họ bước vào giờ làm việc của mỗi ngày... v.v…
Xã hội Mỹ là xã hội tự do, cho nên “ai muốn nói gì thì nói” – Việc con gái và mẹ vợ tiến sĩ Billy Graham “phát biểu linh tinh, chửi nước Mỹ”… cũng chỉ là tiếng nói cá nhân, mà xét cho cùng, họ nói mà “chẳng hiểu điều mình đang nói”! Họ nói chỉ đúng ở một vài khía cạnh nào đó chứ không phải là tất cả! Điều đáng tiếc là một số “mục sư ba xu” (hiểu biết ba mớ, nằm vùng, giả mạo…) cũng mượn lời của hai người đàn bà “rẻ tiền” ấy mà “diễn đạt lung tung”, làm như thể mình thánh lắm, giáo hội của mình hoàn hão lắm nên cứ “thoải mái lên án nước Mỹ”…! Đây chỉ là hiện tượng “ăn theo, nói leo” của một số người thiếu ý thức mà thôi (hoặc họ chửi Mỹ để lấy lòng nhà cầm quyền vô đạo…). Họ nói mà không suy xét điều mình nói trước khi …nói. Họ nói một cách vô trách nhiệm…!
Một số người khác lại lấy chuyện nước Mỹ đem tượng nữ thần tự do (nước Pháp tặng) đem về làm biểu tượng… Họ cho rằng “nước Mỹ thờ thần tượng” nên bị rủa sả… v.v… Sự thật nước Mỹ có bao giờ “thờ phượng bức tượng đó đâu”?
Nước Mỹ chủ trương Tự do, nhưng con người phải chịu trách nhiệm về sự tự do đó… Nước Mỹ xây dựng quốc gia, xã hội trên nền tảng “những nguyên tắc của Thánh kinh”. – Đức Chúa Trời ban cho con người quyền tự do, nhưng con người phải chịu trách nhiệm về sự tự do đó… Do đó, nước Mỹ dùng bức tượng “Nữ thần Tự do” để làm biểu tượng, chứ nước Mỹ chưa hề chủ trương “thờ lạy hình tượng đó”! Vì là một đất nước tự do cho nên nếu có ai đó “thờ đạo Sa-tan” cũng là quyền tự do của họ… và họ đương nhiên chịu trách nhiệm trước Đức Chúa Trời về sự “tự do tín ngưỡng đó” của họ…! Nước Mỹ và chính phủ Mỹ không chịu trách nhiệm về “tín ngưỡng thờ Sa-tan” của một nhóm người nào đó, đang sống trên nước Mỹ …nhưng những người thuộc tín ngưỡng đó (đạo Sa-tan) phải chịu trách nhiệm với Đức Chúa Trời. Ngay trong vườn Ê-đen, Đức Chúa Trời còn cho phép con người chọn Chúa hay Sa-tan mà? Nước Mỹ đang bước đi trên những nguyên tắc của Thánh kinh là Lời của Đức Chúa Trời thì nước Mỹ không thể làm khác hơn …nếu họ không cho phép đạo Sa-tan tồn tại trên đất nước của họ!
Có một vài cá nhân, hoặc đời tổng thống đã ký sắc lệnh cho việc hôn nhân đồng tính, điều đó là trái với Kinh thánh… nhưng không phải tất cả thành viên chính phủ hay toàn thể công dân Mỹ đều đồng tình như thế! Tổng thống phải chịu trách nhiệm về chữ ký của mình không những với quốc dân, mà đương nhiên còn với Đức Chúa Trời trong tư cách là một Cơ-đốc-nhân nữa! Nhưng điều đó cũng không phải là sự lựa chọn của cả dân Mỹ hay nước Mỹ…!
Nước Mỹ xây dựng quốc gia trên nguyên tắc “lòng bao dung, nhân ái, nhưng thượng tôn pháp luật”! – Nước Mỹ là quốc gia của những người Cơ-đốc. Một quốc gia “của Chúa” (The Nation Under God) thì không thể không tiếp nhận những nhóm dân thuộc nền văn hóa, tín ngưỡng, chủng tộc khác… Một đất nước tự do, khi đã vào đó, người ta có quyền sống theo văn hóa, tín ngưỡng nào mà họ thích… Do đó, nước Mỹ trở thành một quốc gia đa văn hóa, tín ngưỡng… Nhưng về căn bản, nước Mỹ vẫn được kiểm soát bởi những “người tin kính Chúa” (Cơ-đốc-nhân)! Nước Mỹ vẫn là một quốc gia “dưới quyền tể trị của Chúa” (The Nation Under God)
Trong Cựu ước, Đức Chúa Trời chọn Y-sơ-ra-ên làm một quốc gia – “nước Thầy tế lễ cho mọi nước”… Trong thời kỳ Tân ước (giao ước mới), Đức Chúa Trời cũng chọn dùng một nhóm Cơ-đốc-nhân để xây dựng một quốc gia “Thầy tế lễ cho nhiều nước” và quốc gia thầy tế lễ đó chính là nước Mỹ! Chính từ nước Mỹ mà Cơ-đốc giáo lan truyền và ảnh hưởng trên khắp thế giới… Hãy gát qua những vấn đề về chính trị, là Cơ-đốc-nhân chúng ta phải nhìn biết rằng: Nước Mỹ là một công cụ Chúa đang dùng để ban phước cho cả thế giới. Thử hỏi, nếu một ngày nào đó nước Mỹ không còn tồn tại với quyền lực lãnh đạo thế giới, thì …thế giới này sẽ ra sao? Tại sao các quốc gia “dưới quyền lực của sự tối tăm” (Cộng sản, Hồi giáo) luôn muốn tiêu diệt nước Mỹ? Giả sử nếu một ngày nào đó Đức Chúa Trời cho phép “nước Mỹ không còn” thì thế giới này sẽ ra sao?
Là mục sư mà rao giảng những sứ điệp “bất lợi cho nước Mỹ”, hoặc “chửi nước Mỹ” thay vì cầu nguyện cho nước Mỹ… thì bạn cần phải coi lại bạn thuộc về ai? Bạn thuộc về sự tối hay sự sáng?
Đức Chúa Trời hứa với Áp-ra-ham: “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc (quốc gia) nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.” (Sáng thế ký 12: 3)
Về mặt ý nghĩa thuộc linh, Cơ-đốc-nhân chính là “con cháu Áp-ra-ham thật”! Nước Mỹ là một “Quốc gia của con cháu Áp-ra-ham”! Do đó, chỉ những ai thuộc về sự tối tăm mới rao những sứ điệp mang tính “nguyền rủa, chửi rủa nước Mỹ” và những người đó đương nhiên mắc phải lời rủa sả của Kinh thánh. - “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.” (Sáng thế ký 12: 3)
Nước Mỹ không hoàn hão, nhưng nước Mỹ là một quốc gia của những người “có đức tin”! Vì vậy, là Cơ-đốc-nhân thật, bạn cần phải yêu mến và cầu nguyện cho nước Mỹ! A-men!

Tt. Ms Huỳnh Thúc Khải
LHS- 24/6/2017

Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

Thi Thiên 118 Nói Về …NƯỚC MỸ!


Thi Thiên 118 Nói Về …NƯỚC MỸ!

Hãy cảm tạ Đức Giê-hô-va, vì Ngài là thiện;
Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời
.”

 
Kết quả hình ảnh cho nước Mỹ
***
Thời Cựu ước, Y-sơ-ra-ên là một quốc gia, dân tộc được xem là Tuyển dân, Dân Chúa thể nào thì Tân ước, nước Mỹ được thay thế vị trí này trong thế giới hiện đại cũng một thể ấy. Tất cả những lời hứa của Chúa dành cho Y-sơ-ra-ên đương nhiên được thành tựu trong Hợp Chủng quốc Hoa kỳ, vì đó là một quốc gia được khởi lập và tồn tại bởi những người yêu kính Chúa.
- “Nguyện những người kính sợ Đức Giê-hô-va nói rằng,
Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời!
” (c. 4)
Nếu các bạn thay thế chữ “Tôi” - đại từ nhân xưng trong Thi thiên 118 bằng chữ “Nước Mỹ” thì các bạn sẽ dễ hiểu về nội dung trong cái nhìn “Vì sao Chúa không bao giờ từ bỏ Nước Mỹ”!
-  Nguyện những người kính sợ Đức Giê-hô-va nói rằng,
Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời!
” (c. 4)
- Có phải nước Mỹ được lập lên bởi những người “kính sợ Chúa” không? Họ tin vào sự nhơn từ Chúa – còn đời đời!
- “Trong gian truân TÔI cầu khẩn Đức Giê-hô-va;
Đức Giê-hô-va bèn đáp lời tôi, để tôi nơi rộng rãi.”
(c. 5)
- Có phải trong cơn gian truân, tổ tiên của người Mỹ - những người tỵ nạn tôn giáo đã “kêu cầu cùng Chúa” và Chúa đã “đặt để họ ở nơi rộng rãi” – là thành lập nước Mỹ ngày nay không?
Đức Giê-hô-va bênh vực TÔI, tôi chẳng sợ;
Loài người sẽ làm chi tôi?” (c. 6)
- Có phải Chúa là Đấng đã “bênh vực” họ khỏi sự “bắt bớ của loài người” và giúp họ thành lập nên Nước Mỹ ngày nay không?
“Đức Giê-hô-va bênh vực tôi, thuộc trong bọn kẻ giúp đỡ tôi;
Nhân đó tôi sẽ vui thấy kẻ ghét tôi bị báo.
Thà nương náu mình nơi Đức Giê-hô-va
Còn hơn tin cậy loài người.
Thà nương náu mình nơi Đức Giê-hô-va
Còn hơn tin cậy vua chúa.”
(c. 7-9)
- Tổ tiên người Mỹ đã “không nhờ cậy vua chúa nào”, họ đã nhờ cậy Chúa là Đức Chúa Trời và Chúa đã ban cho họ thành lập một “quốc gia rộng rãi” và thành công về mọi mặt…
“Các nước đã vây tôi;
Tôi hủy diệt chúng nó nhân danh Đức Giê-hô-va.
Chúng nó đã vây tôi, phải, đã vây tôi;
Tôi hủy diệt chúng nó nhân danh Đức Giê-hô-va.
Họ vây tôi khác nào đàn ong;
Họ bị tắt như ngọn lửa gai;
Tôi hủy diệt chúng nó nhân danh Đức Giê-hô-va
” (10-12)
- Rất nhiều quốc gia trên thế giới đã tìm cách bao vây và tiêu diệt nước Mỹ… Đã từng có cả một khối “Quốc tế Cộng sản” trên thực tế là chống lại và tìm cách tiêu diệt Nước Mỹ…! Họ bao vây nước Mỹ “như một đoàn ong”, nhưng “Tôi hủy diệt chúng nó nhân danh Đức Giê-hô-va”. Kẻ thù của nước Mỹ - Khối Cộng sản tan rã, nhưng nước Mỹ vẫn tồn tại và cường thịnh…
Ngươi có xô ta mạnh đặng cho ta ngã,
Nhưng Đức Giê-hô-va giúp đỡ ta.
Đức Giê-hô-va là sức lực và là bài ca của ta;
Ngài trở nên sự cứu rỗi ta
.” (c.13-14)
- Sự kiện 11/9 (2001) nhiều người dự đoán nước Mỹ sẽ sụp đổ, tan rã… nhưng không, nước Mỹ vẫn vững vàng và cường thạnh hơn… Kẻ thù tìm cách “xô nước Mỹ cho ngã”, nhưng “Đức Giê-hô-va giúp đỡ ta. Đức Giê-hô-va là sức lực và là bài ca của ta; Ngài trở nên sự cứu rỗi ta.” (c.13-14)
Nước Mỹ không ngã là vì “Tay hữu Đức Giê-hô-va giơ cao lên, Tay hữu Đức Giê-hô-va làm việc cả thể.” (c. 16) – Chúa tể trị trên mọi sự, Ngài đưa tay lên sửa phạt nước Mỹ (trong sự kiện 11/9), nhưng Ngài không diệt nước Mỹ…! Do đó, nước Mỹ một lần nữa lại nói rằng:
Tôi sẽ chẳng chết đâu, nhưng được sống,
Thuật lại những công việc Đức Giê-hô-va.
Đức Giê-hô-va đã sửa phạt tôi cách nghiêm trang,
Nhưng không phó tôi vào sự chết
.” (c. 17-18)
Chúa sửa phạt nước Mỹ cách “nghiêm trang” nhưng không diệt nước Mỹ.
Hãy mở cho tôi các CỬA công bình,
Tôi sẽ vào ngợi khen Đức Giê-hô-va.
Đây là CỬA của Đức Giê-hô-va;
Những người công bình sẽ vào đó
.” (c. 19-20)
- Có phải nước Mỹ là nơi “mở cửa cho nhiều dân tỵ nạn” trên thế giới không? Có phải nước Mỹ là “mãnh đất cơ hội” cho nhiều người không còn cơ hội trên thế giới này không? Có phải nước Mỹ là nơi nhiều người nhìn biết “Thiên Chúa” qua đồng tiền có câu “In God We Trust” (Chúng tôi trông cậy vào Thiên Chúa) và qua lịch sử của nước Mỹ không? Có phải nước Mỹ là nơi “mở cửa” cho nhiều dân tộc bị áp bức trên thế giới này, cho họ có những cơ hội đổi đời không?
Hòn đá mà thợ xây loại ra,
Đã trở nên đá đầu góc nhà.
Điều ấy là việc của Đức Giê-hô-va,
Một sự lạ lùng trước mặt chúng tôi
.” (c. 22-23)
- Có phải nước Mỹ được khởi đầu là một nhóm người (Tin lành) bị giáo hội Công giáo và vua lúc bấy giờ “loại bỏ” không? Và từ một nhóm người “kính mến Chúa” bị loại bỏ này, họ đã trở thành một “quốc gia nền tảng cho nền văn minh của thế giới” … như hiện nay không? (Hòn đá bị loại trở thành đá góc nhà)
Giê-hô-va là Đức Chúa Trời, Ngài đã ban cho chúng tôi ánh sáng.” (c. 27)
Có phải Chúa là Đức Chúa Trời đã ban cho nước Mỹ “ÁNH SÁNG” của văn minh, thịnh vượng và phát triển …không?
Hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, vì Ngài là thiện;
Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời
.” (c. 29)
Một số người có xu hướng “khuynh tả”… Họ luôn có những sứ điệp bất lợi cho nước Mỹ… Họ khai thác những điểm yếu, những mặt bất toàn của nước Mỹ để đưa ra những sứ điệp “lên án nước Mỹ”, làm cho thế giới “ghét Mỹ và căm thù Mỹ”… Thế nhưng trong nhà những người đó thì “đầy tiền của Mỹ” (đô-la), họ vẫn tìm cách đưa con cái sang định cư ở Mỹ… Họ sẵn sàng thỏa hiệp với chính quyền đời này để được cấp hộ chiếu “đi …du lịch bên Mỹ”… Rồi khi sống tại Mỹ vài tháng, trở về nước họ lại “chửi Mỹ để lấy lòng nhà cầm quyền”… (để còn được đi Mỹ năm sau…)… v.v … và …v.v…
Một số người lên án nước Mỹ “tội lỗi” …như thể họ “thánh hơn nước Mỹ vạn lần”! Thế nhưng bản thân và giáo hội họ vi phạm Lời Chúa còn nhiều hơn nước Mỹ …nhưng họ lại thích “lên án nước Mỹ”.

LHS- 22/6/2017

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Điểm Giống Nhau Giữa “Thầy Mai” Và …“Chị Lisa Phạm”!


Điểm Giống Nhau Giữa “Thầy Mai” Và …“Chị Lisa Phạm”!
Mai Tran Cám ơn quý Cơ Đốc Nhân toàn cầu. Xin cầu nguyện cho Thầy Mai 

Kết quả hình ảnh cho Ms Trần Mai
Kết quả hình ảnh cho lisa pham
 (Cả hai đều là "đồng cốt"- "bà bóng"...?)
 ***
Trên mạng truyền thông xã hội gần đây xuất hiện một nhân vật có tên là “Lisa Phạm”… Cô này là một phụ nữ nhưng tính cách rất là “đàn ông”! (Có người gọi cô ta thuộc loại “động cơ hai thì” – xăng pha nhớt!) Điểm đặc biệt của cô này, nói theo một cách là “rất ngạo mạn”, bởi cô lúc nào cũng xưng “Chị” khi nói chuyện trên diễn đàn, bất chấp những khán thính giả đôi khi có cả những người đáng tuổi cha, chú, cô, dì của cô ta… Cô ta thường tuyên bố: “Chị đã nói thế này, Chị đã tuyên bố thế kia, Chị đã bảo thế nọ… Chị… Chị…” – Đây là căn bệnh “hoang tưởng” của một số người tưởng mình là “thần thánh”! - Giống như một kẻ bệnh hoạn nào đó thích xưng mình là “bác”, là “cha già” …trong khi lịch sử dân tộc có hàng “Bốn ngàn năm văn hiến”!
Trong Tin lành cũng có một ông mục sư kia mà lúc nào, ở đâu cũng thích xưng mình là “Thầy Mai” với tất cả mọi người, mọi lúc mọi nơi, kể cả trên các diễn đàn đó đôi khi có cả những người đáng bậc cha chú, mục sư niên trưởng, bậc thầy, những người đi trước từng dắt dìu ông ta (Thầy Mai)…! – Đây liệu phải chăng cũng là một loại bệnh “hoang tưởng”, ở những người lúc nào cũng nghĩ mình là “thần thánh”, mà kể cả ngoài xã hội lẫn trong giáo hội cũng không thiếu? – Hê-rốt bị Chúa phạt, trùng đục chết vì căn bệnh “hoang tưởng thần thánh”! Ông ta cứ tưởng mình là “thần thánh” chứ không phải người thường:
Đến kỳ, vua Hê-rốt mặc áo chầu, ngồi trên ngai, truyền phán giữa công chúng. Dân chúng kêu lên rằng: Ấy là tiếng của một thần, chẳng phải tiếng người ta đâu! Liền lúc đó, có thiên sứ của Chúa đánh vua Hê-rốt, bởi cớ chẳng nhường sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời; và vua bị trùng đục mà chết.” (Công vụ. 12: 21-23)
Trở lại “căn bệnh hoang tưởng của Trần M”: Trong một trả lời một bạn đọc trên FB, ông TM viết “Cám ơn quý Cơ Đốc Nhân toàn cầu. Xin cầu nguyện cho Thầy Mai ”…
Khi đã nói đến “Cơ-đốc-nhân Toàn Cầu” thì phải nói đến rất nhiều người, trong đó có rất nhiều Cơ-đốc-nhân đáng bậc cha, chú, anh chị, bậc niên trưởng, những người đi trước từng dạy dỗ “thầy Mai”…
- Là một người có ăn học, ông M lẽ ra phải hiểu rằng chữ “thầy” chỉ được xưng với người mà mình từng hoặc đang dạy họ (đứng thuyết trình một vài lần không thể xưng là thầy)… Chữ “thầy” không thể nào đem ra xưng với cha, mẹ, anh chị em trong nhà, lại càng không thể xưng với những người từng là “viện trưởng”, “hiệu trưởng” hoặc với bạn …của mình! Khi ông M đã nói “Cảm ơn quý Cơ-đốc-nhân Toàn cầu” tức là ông đang nói đến tất cả các tầng lớp tín nhân Tin lành, trong đó có rất nhiều bậc đàn anh, đáng tuổi cha chú hoặc họ là bậc thầy của TM (thầy trong chuyện đàng hoàng thôi, họ không dạy cho TM những trò dâm ô, láo toét, tham lam, quỷ trá…) thế nhưng ông M vẫn xưng là “Thầy Mai” với họ. Đây thật sự là một lối xưng hô hổn láo, ngạo mạn …nếu không muốn nói đó là “một thứ bệnh hoang tưởng thần thánh”. Điểm đặc biệt, lúc nào chữ “Thầy Mai” xưng hô trên diễn đàn, ông M luôn viết hoa hai chữ “Thầy Mai”. Điều này rất giống với Lisa Phạm: Lúc nào cũng xưng “Chị” với tất cả mọi người trên diễn đàn, dù khán thính giả tất nhiên phải có hàng đáng bậc cha chú, anh chị, cô bác… của Lisa…!
Hiện tượng của Trần M và Lisa Phạm – kiểu cách xưng hô – có thể gọi đó là một “căn bệnh”. Một thứ bệnh có thể gọi tên đó là “bệnh hoang tưởng thần thánh”- Lúc nào cũng cho mình là “người cõi trên nhập thế” nên có thể xưng “Chị”, xưng “Thầy” với tất cả mọi người! - Những người đồng bóng, đồng cốt, lên đồng thường xưng “Cô”, xưng “Thầy”, xưng “Cậu” để “phán” với mọi người… Và ông M cũng không ngoại lệ, mỗi khi ông muốn “phán” với ai điều gì ông đều xưng là “Thầy Mai”, trong khi thực tế, một vài mục sư trí sự có theo dõi mạng xã hội ngày nay, họ nói “CÁI THẰNG NÀY BỮA NAY NÓ BỆNH NẶNG RỒI”!
Hiệp hội thông công các mục sư (VEF) họ gọi ông M là gì?
Thỉnh thoảng trong các buổi họp của Hiệp hội VEF, các mục sư khi đề cập đến ông M người ta thường gọi “ông Mai”… Hoặc khi nói chuyện đàng hoàng trong buổi họp thì người ta gọi là “mục sư Mai”… Nhưng khi sau các buổi họp, hoặc các buổi “thông công nơi các quán cà phê”, các mục sư thường nói thẳng với nhau là “thằng cha Mai”, hoặc họ nói với nhau “vấn đề của thằng cha Mai” …chứ có mấy ai còn gọi ông ta là “thầy”. Người ta càng khinh dễ ông bao nhiêu thì ông lại càng “viết hoa tên mình – Thầy Mai” càng nhiều trên các diễn đàn bấy nhiêu! (Ai cho phép một người viết hoa và xưng “Thầy” với tất cả mọi người?) - Điều đó cũng giống như Sau-lơ và Áp-sa-lôm khi còn sống đã “dựng bia” cho mình (bia đá khắc tên) nhưng tiếc thay, Sau-lơ và Áp-sa-lôm đã sống một cuộc đời không đẹp lòng Chúa, theo ý riêng nên cho dẫu có làm bia đá khắc tên mình cách trang trọng, thì kết cuộc cũng chỉ là “hư danh” (I Sa-mu-ên 15: 12; 20: 20):
Trăm năm bia đá thì mòn,
Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ…” (Ca dao)
“Thầy Mai” rồi cũng chỉ là một “hư danh” (thối danh) mà thôi!
Đời sống không ăn năn, sống hai mặt, tìm cách lấp liếm, che đậy tội lỗi… thì chỉ có kết cục giống như Sau-lơ mà thôi: Bị ác thần nhập vào …đi nói chuyện với “bà bóng Ên-đô-rơ”, bị “linh của bà bóng, đồng cốt nhập vào”, xưng “Thầy”, xưng “Cậu”… để phán với những người “thích nghe đồng cốt nói”!
Số phận của những kẻ hai lòng, “cậy khôn ngoan xác thịt” là thế!

LHS- 14/6/2017

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Kẻ Tìm Không Được, Kẻ Được Không Tìm…!


Kẻ Tìm Không Được, Kẻ Được Không Tìm…!

Vậy thì làm sao? Ấy là dân Y-sơ-ra-ên chẳng được điều mình tìm; song những kẻ LỰA CHỌN thì đã được, và những kẻ khác thì BỊ CỨNG LÒNG,” (Rô-ma 11: 7)
Điều này có nghĩa gì? Dân Y-sơ-ra-ên chẳng tìm được điều họ tìm; những người ĐƯỢC CHỌN thì tìm được, phần còn lại, thì lòng chai đá…” (BDM)

***
Thập niên 80 trước đây, là lúc phong trào vượt biên rầm rộ ở VN… Chuyện kể rằng có một người ban đêm anh ta đi ra bãi biển để …“giải quyết đại sự” (đi vệ sinh ngoài bãi biển)… Bất ngờ anh gặp một đoàn người đang lén lút xuống tàu để …“đi xa”! Khi bị phát hiện, những người kia buộc lòng phải bắt anh theo, vì nếu để anh về có thể bị lộ và chuyến đi bất thành, bao nhiêu công của sẽ mất hết và phải chịu tù tội… Thế là tàu nhổ neo, anh kia bị “bắt cóc phải đi vượt biên”… Khi ra tới hải phận quốc tế, những người trên tàu đòi ném anh kia xuống biển, vì họ nói rằng họ tốn rất nhiều tiền, vàng mới ra được nước ngoài, còn anh không có một đồng, sao cũng được ra tới đây! Tuy nhiên, anh kia năn nỉ: Tôi chỉ đi “giải quyết chuyện ấy” rồi bị bắt theo, chứ tôi không cố tình… Hơn nữa, bây giờ tôi phải xa gia đình, vợ con, cha mẹ chứ tôi nào có muốn! Thế rồi người ta cũng để cho anh đi… - Có nhiều người tốn hết tiền bạc, bán hết tài sản, vượt biên nhiều lần mà không đi được… Có người không định đi mà “bị bắt đem đi”!
Câu chuyện trên cho thấy phần nào “định mệnh đã an bài” cho từng mỗi con người…
Trên đời này có rất nhiều thứ mà “kẻ tìm không được, kẻ được không hề tìm”!
Trong Rô-ma chương 11, sứ đồ Phao-lô luận rằng: “Vậy thì làm sao? Ấy là dân Y-sơ-ra-ên chẳng được điều mình tìm; song những kẻ LỰA CHỌN thì đã được, và những kẻ khác thì BỊ CỨNG LÒNG,” (Rô-ma 11: 7)
Điều này có nghĩa gì? Dân Y-sơ-ra-ên chẳng tìm được điều họ tìm; những người ĐƯỢC CHỌN thì tìm được, phần còn lại, thì lòng chai đá…” (BDM)
Dân Y-sơ-ra-ên tìm điều gì? Điều dân Y-sơ-ra-ên tìm, đó là “sự xưng công bình” hay nói dễ hiểu, đó là sự cứu rỗi.
Ở đây Phao-lô nói rằng: một số người Y-sơ-ra-ên “BỊ CỨNG LÒNG”, và một số khác thì “ĐƯỢC”.
“…Những kẻ LỰA CHỌN thì đã được, và những kẻ khác thì BỊ CỨNG LÒNG,” (Rô-ma 11: 7)
…Những người ĐƯỢC CHỌN thì tìm được, phần còn lại, thì lòng chai đá…” (BDM)
Kinh thánh cũng nói rằng: Những người được chọn là họ đã “được chọn từ trước buổi sáng thế”! - Định trước. (Ê-phê-sô 1: 4)
Phao-lô nói rằng “chỉ những ai được CHỌN” thì mới “ĐƯỢC”, còn lại những kẻ khác thì “BỊ CỨNG LÒNG”. Ngoài những ai được chọn ra, “phần còn lại thì bị cứng lòng”!
Vả, hỡi anh em, tôi không muốn anh em chẳng biết sự mầu nhiệm nầy, e anh em khoe mình khôn ngoan chăng: Ấy là một phần dân Y-sơ-ra-ên đã SA VÀO SỰ CỨNG LÒNG, cho đến chừng nào số dân ngoại nhập vào được đầy đủ;” (11: 25)
Phao-lô tiết lộ một sự mầu nhiệm giấu kín: Đó là một phần dân Y-sơ-ra-ên “Đà SA VÀO SỰ CỨNG LÒNG”! Trong câu văn này chữ “ĐÔ thuộc về thì quá khứ, nghĩa là Chúa “Đà ĐỊNH cho họ sự cứng lòng rồi”! Nói khác hơn là khi A-đam phạm tội thì con người hết thảy “đã sa vào sự cứng lòng, thù nghịch cùng Đức Chúa Trời rồi”! – “Không có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không”! (Rô-ma 3: 10) - Một khi Chúa đã định cho họ cứng lòng thì ai cứu họ đây? Không có ý chí tự do nào có thể cứu được họ một khi Chúa đã định như vậy!
Vì Đức Chúa Trời đã nhốt mọi người trong sự BẠN NGHỊCH, đặng thương xót hết thảy.” (11: 32)
Từ khi A-đam phạm tội thì tất cả loài người trở nên thù nghịch cùng Đức Chúa Trời… Và cũng từ đó, “…Đức Chúa Trời đã nhốt mọi người trong sự bạn nghịch, đặng thương xót hết thảy”. - Chúa thương xót hết thảy nhưng Ngài không “cứu hết thảy”! Chữ “hết thảy” ở đây là nói đến dân Y-sơ-ra-ên (tuyển dân) và dân ngoại. Chúa thương xót cả hai… Một số người lấy câu Kinh thánh “Chúa muốn MỌI NGƯỜI ĐƯỢC CỨU…” để nói rằng “người ta được cứu hay không còn tùy thuộc ý chí tự do”… (I Ti-mô-thê 2: 4) Tuy nhiên, giống như ở đây: Chúa thương xót hết thảy, nhưng Ngài KHÔNG CỨU HẾT THẢY! Đó là ý muốn khôn ngoan, đường lối mầu nhiệm của Chúa, chúng ta không có quyền tranh cãi…
Sự phán xét của Ngài nào ai thấu được, đường nẻo của Ngài nào ai hiểu được! Vì, ai biết ý tưởng Chúa, ai là kẻ bàn luận của Ngài?” (11: 33-34)
Phao-lô nói rằng: không ai từng là “cố vấn cho Ngài” (trước khi sáng tạo trời đất) nên không ai có quyền hỏi Chúa: Vì sao Ngài làm vậy! Thậm chí Phao-lô nói rằng: Chúa không mắc nợ ai …nên Ngài có quyền chọn ai và không chọn ai!
Hay là ai đã cho Chúa trước, đặng nhận lấy điều gì Ngài báo lại? Vì muôn vật đều là từ Ngài, bởi Ngài, và hướng về Ngài.” (11: 35-36)
Hoặc như “Ngài không chịu ơn ai, mà cũng không phải trả ơn cho ai cả.” (Bản PT)
Chúa không MẮC NỢ AI, nên Ngài chọn ai và KHÔNG CHỌN AI là “quyền tuyệt đối” của Chúa!
Con người sa ngã vẫn thường có thái độ coi khinh và cười nhạo tình yêu, ơn cứu rỗi của Chúa đó sao?
Ơn cứu rỗi là một sự TIỀN ĐỊNH TUYỆT ĐỐI của Chúa cho mỗi người, như Chúa có phán “Ta đã chọn các ngươi chứ không phải các ngươi chọn ta”! (Giăng 15: 16)

Tt. Ms HTK
LHS- Chúa nhật 11/6/2017


Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

Thay Mặt Hưng Nguyễn Trả Lời Cho “Truyền Đạo Mai Trần”!


Thay Mặt Hưng Nguyễn  Trả Lời Cho “Truyền Đạo Mai Trần”!

Kết quả hình ảnh cho Sống ảo
***
Trên FB ông TM trách một người có tên Nguyễn Hưng rằng: Việc nhóm LMĐ và Hiệp hội Thông công (VEF) làm là “có làm ảnh hưởng đến Tin Lành chung không? Có ảnh hưởng xấu đến Đạo Tin Lành và các Giáo Hội Tin Lành Việt Nam không?
Vì có liên quan đến “Tin lành chung” nên trong bài này xin được thay cho anh NH trả lời một số câu hỏi mà ông TM hỏi anh NH:

1. Gương xấu:
TM hỏi NH: "…Theo Nguyễn Hưng thì điều đó có làm ảnh hưởng đến Tin Lành chung không? Có ảnh hưởng xấu đến Đạo Tin Lành và các Giáo Hội Tin Lành Việt Nam không? Nếu Hưng nói rằng: KHÔNG ! Thì chúng tôi biết Hưng là loại người nào.” (Trần Mai)
Trên FB ông TM trách một người có tên Nguyễn Hưng rằng: Việc nhóm LMĐ và Hiệp hội Thông công (VEF) làm là “có làm ảnh hưởng đến Tin Lành chung không? Có ảnh hưởng xấu đến Đạo Tin Lành và các Giáo Hội Tin Lành Việt Nam không?” – Dĩ nhiên, câu trả lời ít nhiều đều có…! Tuy nhiên, điều đáng nói là tại sao ông TM không chịu nhìn lại bản thân mình, những việc làm của mình từ khi rời khỏi giáo hội đã “sinh ra mình” (CMA)… có “làm ảnh hưởng đến Tin Lành chung không? Có ảnh hưởng xấu đến Đạo Tin Lành và các Giáo Hội Tin Lành Việt Nam không?” – Nói cụ thể hơn: Cái gọi là Liên đoàn Truyền giáo mà ông vỗ ngực cho rằng mình “sáng lập” đó có làm vinh hiển Chúa không? “…Có làm ảnh hưởng đến Tin Lành chung không? Có ảnh hưởng xấu đến Đạo Tin Lành và các Giáo Hội Tin Lành Việt Nam không?” – Câu trả lời là có. Chưa nói đến những người kia (dù họ dĩ nhiên không đúng hết) nhưng rõ ràng cái gọi là “Liên đoàn Truyền giáo” do ông TM “sáng lập” đó đã gây bao tai tiếng, xấu hổ cho Đạo Tin lành và các giáo hội Tin lành nói chung. Đừng đổ lỗi hết cho người ta… mà chính ông M phải biết nhìn lại: Nếu ông không đi vào khách sạn nhiều lần với nữ sinh viên và phụ nữ đã có chồng, nếu ông không dùng tiền của tập thể mà tậu tài sản riêng, nếu ông không lập “dự án ma” để kêu gọi và thu hút tiền bạc của ân nhân và các giáo sĩ…v.v… thì cái tổ chức mà ông tự cho là mình sáng lập đó có đổ bể và gây tai tiếng xấu hổ chung cho Đạo Tin lành không? Người xưa nói rằng “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” – Hãy tự trách mình trước khi trách người khác! Tại sao gia đình và triều đại của Đa-vít phải trải qua cảnh thảm thương, ly loạn? Có phải vì tội lỗi của Đa-vít không? Đa-vít có đổ tội hết cho Áp-sa-lôm (là tướng cướp như TM nói người khác) hay ông tự cảm biết và đau đớn là do chính tội lỗi của mình mà gia đình, con cái, những người theo mình (các quan tướng)… phải gánh lấy hậu quả thảm thương, nặng nề… triều đình mang ô nhục …không?
Ông Trần M sống bệnh hoạn, hoang tưởng… chỉ biết trách và dạy đời người khác mà không bao giờ dám chịu nhìn nhận trách nhiệm và tội lỗi do mình gây ra… ĐÓ LÀ LOẠI NGƯỜI GÌ? Câu hỏi mà ông M hỏi NH, ông nên tự hỏi chính mình! Ông nghĩ rằng ông không có một trách nhiệm gì trong việc “cái gọi là LĐTG của ông” đã gây ra sự tổn thương danh Chúa, ô nhục cho đạo Chúa tại VN này …một sự ô nhục không nhỏ! Ông nghĩ rằng ông không có một trách nhiệm nào trong việc đó hay sao? Bao nhiêu tài sản do gia đình ông đứng tên, ở đâu ông có? Bao nhiêu lần ông đi vào khách sạn với phụ nữ bị bắt quả tang …ông đã xin lỗi cộng đồng chưa? Những điều đó có làm sáng danh Chúa và tốt đẹp cho Đạo Chúa không? (ông M hỏi NH thì cũng tự hỏi chính mình chớ?)

2. Trung thành:
TM nói với NH: “HƯNG NÓI RẰNG: CHỈ TRUNG TÍN, TRUNG THÀNH VỚI CHÚA TRONG LỜI HỨA LÀ THEO CHÚA- CHỨ KHÔNG CẦN THIẾT PHẢI ÁP DỤNG TRUNG THÀNH VỚI CON NGƯỜI. 
Vâng! Hưng có áp dụng nguyên tắc nầy trong hôn nhân của Hưng với Vợ mình không? Hưng có dám quay lưng mọi lời đính ước với vợ trong ngày cưới đế sống với một người đàn bà khác không phải vợ mình rồi Hưng cũng tuyên bố rằng: Hưng không cần trung thành với vợ vì Hưng vẫn đang trung thành niềm tin đối với Chúa
?” (Trần Mai – hỏi NH)
Người viết không nói việc anh NH nào đó “bỏ ông Mai theo ông Khoa” (Trưởng lão) là đúng hay sai… Nhưng muốn nói đến hai chữ “trung thành” mà ông TM đem ra dạy người khác:
a. Trung thành với vợ:
- Bản thân ông TM có trung thành (chung thủy) với vợ, khi ông “quang hệ xác thịt” với không ít người phụ nữ không phải là vợ mình không? Dù không sống chung với người khác nhưng hành động ăn ở với người không phải vợ mình là “phản bội vợ mình rồi”! Ông TM có biết rằng “phỉnh dối vợ mình” là một tội trọng trước mặt Chúa không?
Các ngươi lại nói rằng: Vì sao? Ấy là vì Đức Giê-hô-va LÀM CHỨNG giữa ngươi và vợ ngươi lấy lúc tuổi trẻ, mà ngươi ĐÃI NÓ CÁCH PHỈNH DỐI, dầu rằng nó là bạn ngươi và là VỢ GIAO ƯỚC của ngươi. Vả, hơi sống của Đức Chúa Trời dầu có dư dật, chỉ làm nên một người mà thôi. Nhưng vì sao chỉ làm một người? Ấy là vì tìm một DÒNG DÕI THÁNH. Vậy các ngươi khá cẩn thận trong tâm thần mình; chớ đãi cách phỉnh dối với vợ mình lấy lúc tuổi trẻ. Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên có phán rằng TA GHÉT NGƯỜI NÀO BỎ VỢ, và người nào lấy sự hung dữ che áo mình, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy. Vậy hãy giữ trong tâm thần các ngươi, chớ đãi cách PHỈNH DỐI.” (Ma-la-chi 2: 14-16)
Trốn vợ đi vào khách sạn với phụ nữ khác nhiều lần với nhiều người (bị bắt gặp trong tình cảnh trần truồng) có phải là PHỈNH DỐI VỢ không? (ông M hãy tự trả lời bản thân trước khi dạy người khác)
b. Trung thành với tổ chức, giáo hội:
Ông TM “dạy dỗ” NH về việc “trung thành với giáo hội”, thế nhưng:
- Ông TM có trung thành với con người – tổ chức giáo hội không?
Về nguyên tắc, giáo hội CMA chỉ “ngưng chức vụ Truyền đạo của ông TM”… chứ chưa kỷ luật hay “dứt phép thông công” với ông…! Nhiều lần ông TM cũng khoe rằng “tôi vẫn còn là mục sư trong mục sư đoàn của giáo hội CMA”, vì về mặt hành chánh giáo hội CMA chưa có giấy “cách chức” ông TM…! Thế nhưng cũng chính ông TM đi ra thành lập “cái gọi là LĐTG”… và nhiều lần trong cách “giảng dạy”, ông coi giáo hội CMA “không ra gì”…! Vậy ông có trung thành với tổ chức, giáo hội đã đào tạo ra ông không?
Trong vấn đề “trung thành” mà ông TM đã đem ra giáo huấn NH… Trung thành với vợ và trung thành với giáo hội, cả hai vấn đề ông TM là người “vi phạm” và vi phạm nặng nề (hơn NH) nhưng ông TM lại lên lớp, lớn tiếng dạy đời NH…! Như vậy ông TM có phải là một kẻ bệnh hoạn, không còn biết liêm sĩ là gì nữa không? Những ai còn bênh vực và “ngồi nghe” ông TM dạy dỗ …có cách nào giải thích cho việc này được không? Một kẻ phản bội vợ con, lăng loàn với người khác lại đi lớn tiếng dạy dỗ về “lòng chung thủy, đạo vợ chồng”…? Một kẻ gian tham, xảo trá, “mượn đạo tạo đời” …lại lớn tiếng dạy dỗ về “lòng trung thành với Đạo”? Những ai còn bênh vực và “ngồi nghe” ông TM dạy dỗ …có cách nào giải thích cho việc này được không?

Kết quả hình ảnh cho Ms Trần Mai
(Vợ chồng người "sáng lập LĐTG"...)
Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm. Đừng làm GƯƠNG XẤU cho người Giu-đa, người Gờ-réc, hay là HỘI THÁNH của Đức Chúa Trời; hãy như tôi gắng sức … chẳng tìm ÍCH LỢI RIÊNG cho mình, nhưng cho phần nhiều người, để họ ĐƯỢC CỨU.” (I Cô-rinh-tô 10: 31-33)
- Xin hỏi ông TM: Từ ngày ông lập lên “cái gọi là Liên đoàn Truyền giáo” ông đã “cứu được bao nhiêu người” (qua hoạt động truyền giáo đích thật, chứ không phải đi lôi kéo người của CMA…) và tổ chức mà ông “vỗ ngực khoe là mình sáng lập” đã làm GƯƠNG TỐT gì cho Hội thánh và cho Đạo của Đức Chúa Trời?
- TM “lập ra cái gọi là LĐTG” để hốt một đống của cho riêng mình, rồi ĐỔ TỘI hết cho người khác…! Điều đó là GƯƠNG TỐT, là SÁNG DANH ĐỨC CHÚA TRỜI sao?

LHS- 9/6/2017