• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Ms Ngô Văn Kiếm Và “Thuyết Âm Mưu”!

Ms Ngô Văn Kiếm Và “Thuyết Âm Mưu”!
Quá trình hành đạo của mình, Mục sư Ngô Văn Kiếm - Nhà thờ Thuận Mỹ, xã Thuận Mỹ, huyện Châu Thành tỉnh Long An luôn lấy tấm gương của Bác Hồ làm phương hướng, "kim chỉ nam" trong mỗi việc làm hàng ngày của mình. Cụ thể hóa những điều học từ Bác, Mục sư Ngô Văn Kiếm đã tận tình thăm hỏi, động viên giáo dân chăm lo phát triển kinh tế gắn với giới thiệu những mô hình làm ăn hiệu quả, góp phần xóa đói, giảm nghèo được tín hữu Tin lành yêu mến và chính quyền địa phương tín nhiệm. ” (https://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fdantocmiennui.vn%2Fnong-thon-moi%2Fmuc-su-ngo-van-kiem-moi-viec-lam-hanh-dao-deu-hoc-tu-bac%2F26582.html&h=ATO52PfaS7DRisF59ce-x_JvmqnWQRUSkEk0vYEX_tfcAfK7ij9U5QGhYW1GR4OtT8bMoHk2n0qtt5FSNLLCmLCMrIxLYjBK8zzR-vOmk8dXz77pWTBjvyfkCRLu-q9Imdr3pwFHXVPkomrIq1BzyMWWadoRrfgWYvHHt5ZNrXpUnIXCFIZA0AFUYh3UP8R_9i25AtzJnq_EtY_w620EYFfRIjRi4-Ya2O05lFs_xBSdKfS41wBkJVweSt-VznyEsGSjtO46Ci8ICbY2G7XMTgN2GOWX1nP4Iwq6Iios7lUc)
Có người thì TỘI LỖI BỊ BÀY TỎ và CHỈ NGƯỜI ĐÓ RA TRƯỚC KHI PHÁN XÉT; còn có người thì sau rồi mới bị bày tỏ ra. Các việc lành cũng vậy: có việc thì bày ra, lại có việc thì không bày ra, mà sau rồi cũng KHÔNG GIẤU KÍN được.” (I Ti-mô-thê 5: 24-25)
 Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và trong nhà
***
Trong hầu hết các tôn giáo đều có “người của an ninh, tình báo” cài đặt vào để làm “nhiệm vụ chính trị”… Có người thì được đào tạo trước đó, xâm nhập cách tinh vi và trở thành chức sắc (mục sư)… Có người thì “hợp tác với nhà cầm quyền để được yên ổn hoặc có lợi cho bản thân”…!
Nếu như trước đây có những người vốn không theo phe nào, đơn giản là anh đi “trốn lính”, mượn Thần học viện (Nha trang) và chiếc áo “mục sư- truyền đạo” để khỏi phải ra chiến trường, bom đạn… thì việc một ai đó thuộc phe bên kia được cài đặt để thâm nhập vào các giáo hội Tin lành, trở thành chức sắc cũng không có gì là khó lắm…! Với Công giáo thì việc này hơi khó, nhưng với giáo hội Tin lành, đặt biệt như HTTLVN thì quá dễ dàng… Bởi hệ thống tổ chức của HTTLVN nó “mềm như một thân gỗ sung”, rất dễ cho những con mọt “tình báo” xâm nhập…! (Tư gia sau này còn dễ hơn nữa)
Đối với một số các tôn giáo, việc tình báo xâm nhập trong vỏ bọc chức sắc, chức việc đôi khi khó phát hiện, riêng với Tin lành thì dễ thâm nhập nhưng cũng… “rất dễ bị lộ thân phận”… Vì sao?
- Trong Hội thánh của Chúa, có “ơn phân biệt các thần” (linh)… (I Cô-rinh-tô 12: 10) – Người có Đấng Christ rất dễ nhận diện một người “không có Đấng Christ”! (Cơ-đốc-nhân giả mạo)
- “Mùi của Đấng Christ” – Cơ-đốc-nhân thật thì có “mùi của Đấng Christ”… Kẻ giả mạo, “nằm vùng” không có được “mùi của Đấng Christ”! (II Cô-rinh-tô 2: 14)
 - Người có ơn tiên tri sẽ chỉ ra (nhận diện) kẻ “giả mạo, nằm vùng”… (I Cô-rinh-tô 12: 28; II Ti-mô-thê 3: 13)
Có người thì TỘI LỖI BỊ BÀY TỎ và CHỈ NGƯỜI ĐÓ RA TRƯỚC KHI PHÁN XÉT; còn có người thì sau rồi mới bị bày tỏ ra. Các việc lành cũng vậy: có việc thì bày ra, lại có việc thì không bày ra, mà sau rồi cũng KHÔNG GIẤU KÍN được.” (I Ti-mô-thê 5: 24-25)
Phao-lô nói rằng: Tất cả mọi việc rồi sẽ bị PHƠI BÀY ra hết… Không trước thì sau.
Một mục sư sao lại có thể lấy “gương Bác Hồ làm kim chỉ nam” trong khi hành đạo được?
Có ít nhất hai bài báo nói rằng “mục sư Ngô Văn Kiếm (Ms NVK) của giáo hội HTTLVN là người lấy Bác Hồ làm tấm gương và kim chỉ nam” trong đời sống… Hai bài báo này đã đăng trước đây hơn một năm… (24/12/2015 và 16/1/2016)
Mặc dù bài báo nói rõ Ms NVK là mục sư thuộc giáo hội HTTLVN.MN… Thế nhưng không hề thấy phía giáo hội lên tiếng (im lặng) về việc này:
- Ms NVK có nói như vậy không?
- Giáo hội có khiển trách, kỷ luật một mục sư như vậy không?
- Quan điểm truyền thống của HTTLVN là “không tham gia chính trị”, nhưng tại sao một mục sư trực thuộc giáo hội lại “theo gương lãnh tụ chính trị”?
Theo chúng tôi nhận xét thì có hai hướng:
1. Ông Ms NVK có nói như vậy, hoặc cũng có thể ông không có nói…
2. Báo chí “nhét chữ vào mồm người khác” vì mục đích tuyên truyền! (mục tiêu chính trị)
Thiết nghĩ rằng: cá nhân Ms NVK và lãnh đạo HTTLVN.MN phải lên tiếng về việc này, lý do:
- Không cho phép xã hội lợi dụng giáo hội (Hội thánh) để “tuyên truyền chính trị”… Vì như vậy xã hội sẽ hiểu sai về quan điểm, đường hướng của Hội thánh…
- “Làm thinh là đồng ý” – Nếu lãnh đạo Tổng liên hội và cá nhân Ms NVK làm thinh việc này thì vô hình chung “thừa nhận là giáo hội và mục sư trực thuộc LẤY BÁC HỒ LÀM GƯƠNG”! (Trong khi quan điểm truyền thống của giáo hội là “không tham gia chính trị”)
Trong tư cách là “Dân sự của Đức Chúa Trời” (Hội thánh - Tuyển dân thuộc linh), có những việc chúng ta im lặng, nhưng có những việc “không cho phép chúng ta im lặng”! – Chúa Jesus trước tòa công luận và tòa án của Phi-lát, có những câu hỏi Chúa im lặng, nhưng có những câu Chúa trả lời! – Không phải lúc nào chúng ta cũng im lặng, nhất là người ta đang lợi dụng Hội thánh của Chúa để “tuyên truyền cho mục đích chính trị thế tục”!
Thầy cả thượng phẩm bèn đứng dậy mà nói với Ngài rằng: Những người nầy làm chứng mà kiện ngươi, ngươi không thưa lại gì sao? Nhưng Đức Chúa Jêsus CỨ LÀM THINH. Thầy cả thượng phẩm lại nói với Ngài rằng: Ta khiến ngươi chỉ Đức Chúa Trời hằng sống mà thề, hãy nói cho chúng ta, ngươi có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời chăng? Đức Chúa Jêsus ĐÁP RẰNG: THẬT NHƯ LỜI…” (Ma-thi-ơ 26: 62-64)
Người lại trở vào nơi trường án mà nói với Đức Chúa Jêsus rằng: Ngươi từ đâu? Nhưng Đức Chúa Jêsus KHÔNG ĐÁP GÌ HẾT. Phi-lát hỏi Ngài rằng: Ngươi chẳng nói chi với ta hết sao? Ngươi há chẳng biết rằng ta có quyền buông tha ngươi và quyền đóng đinh ngươi sao?  Đức Chúa JÊSUS ĐÁP rằng: Nếu chẳng phải từ trên cao đã ban cho ngươi, thì ngươi không có quyền gì trên ta; vậy nên, kẻ nộp ta cho ngươi là có tội trọng hơn nữa.” (Giăng 19: 9-11)
Gần đây, đài truyền hình VN (VTV3) đã đưa một chương trình sân khấu nghệ thuật “gây phản cảm”, khiến cộng đồng mạng lên tiếng… Một chương trình sân khấu mà phía giáo hội Công giáo cho là mang tính chất “XÚC PHẠM GIÁO HỘI CÔNG GIÁO”… Người ta đem “trang phục tôn giáo và hình ảnh thập tự giá lên sân khấu để làm trò nhố nhăng”! Sự việc này, ngay lập tức giáo hội Công giáo và “con chiên trên các trang mạng FB” lên tiếng phản đối ngay… Có lẽ vì vậy mà người ta cũng muốn “thử cộng đồng Tin lành”… nên họ dùng mạng facebook để đưa lên bài báo “mục sư Tin lành lấy Bác Hồ làm gương” để dò thái độ, phản ứng của người Tin lành… chăng?
Tại sao phía giáo hội Tin lành “câm nín” về việc này? Nên nhớ là “không phải việc gì Chúa cũng im lặng”!

“CHƠI DAO CÓ NGÀY ĐỨT TAY”:
Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hãy nạp gươm vào vỏ; vì hễ ai cầm gươm thì sẽ bị chết vì gươm.” (Ma-thi-ơ 26: 52)
Một số mục sư tuy không phải là “người được cài cắm vào hàng ngũ Tin lành để nằm vùng nắm tin tức”… Nhưng vì “nhẹ dạ cả tin”, muốn “lấy công với nhà cầm quyền để bản thân có lợi”… nên đã hợp tác hoặc “chơi thân” với một số người “rất thân với nhà cầm quyền”… Họ đơn giản nghĩ rằng: Mình hợp tác với người ta để “có lợi cho công việc Chúa”, chứ mình “không làm chính trị”…! Tuy nhiên, một cô gái đàng hoàng không phải dễ dàng ai cũng “nắm tay” mình được! Người ta “nắm tay” mình được thì người ta sẽ còn “làm thêm” tới cái gì nữa! Chơi với nhà cầm quyền là “cầm dao hai lưỡi”… mà họ luôn cầm đằng cán, còn các mục sư thì chỉ cầm đàng chuôi! Dân gian có câu “chơi dao có ngày đứt tay”!
Ông Ms NVK có thể không nói câu đó (lấy Bác Hồ làm gương), nhưng vì ông “chơi thân” với “nhà báo của nhà nước”, nên họ dẫn ông đi chụp hình, sau đó viết bài “nhét chữ vào mồm”, rồi đưa ông lên báo! (Con gái để cho người ta “cầm tay”… thì đừng trách sao người ta “sàm sở”!)
Hãy hầu việc Chúa… mà đừng tham dự vào “công việc của sự tối tăm”! (Ê-phê-sô 5: 11)
“…Hầu cho danh hiệu và đạo lý của Đức Chúa Trời khỏi bị LÀM TRÒ cho người phạm thượng.” (I Ti-mô-thê 6: 1)

Tt. Ms HTK
(18/10/2017)

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

Ô Uế Và Tinh Sạch...

Ô Uế Và Tinh Sạch...
“…Nhưng phải lấy lời nói, nết làm, sự yêu thương, đức tin và sự TINH SẠCH mà làm gương cho các tín đồ.” (I Ti-mô-thê 4: 12)
Các thầy tế lễ nó phạm luật pháp ta, và làm dơ vật thánh ta; chẳng phân biệt cái gì là thánh, cái gì là tục; chẳng khiến người ta phân biệt cái gì là ô uế, cái gì là tinh sạch…” (Ê-xê-chi-ên 22: 26)
 
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng
***

Kinh thánh, đặc biệt hai sách Châm ngôn và Khải huyền có nói về “dâm phụ”… Sách Khải huyền nói về “con đại dâm phụ”… 
Phần lớn các nhà giải kinh đều đồng ý Dâm phụ và Đại dâm phụ chỉ về các giáo hội mang danh “Hội thánh Chúa” nhưng thỏa hiệp với thế gian…
Kinh thánh cũng nói về sự “ô uế và tinh sạch” (hoặc thanh sạch). 
“Ai có thể từ sự ô uế mà lấy ra được điều thanh sạch?” (Gióp 14: 4)
Kinh thánh cũng dùng hình ảnh hoặc gọi “kỳ kinh nguyệt của phụ nữ” là “ô uế” (Lê-vi ký 15: 19; Ê-xê-chi-ên 18: 6)
Phao-lô kêu gọi Ti-mô-thê hãy dùng đời sống tinh sạch mà làm gương cho tín đồ:
“…Nhưng phải lấy lời nói, nết làm, sự yêu thương, đức tin và sự TINH SẠCH mà làm gương cho các tín đồ.” (I Ti-mô-thê 4: 12)
Trước đó, Phao-lô nói về thời kỳ cuối cùng sẽ có “giáo sư giả” là kẻ có “lương tâm chai lì”, họ đi theo các “thần lừa dối”, “giáo lý của quỷ”… Tín đồ bị lầm lạc bởi “giáo sư dối”… (I Ti-mô-thê 4: 1)
Phao-lô kêu gọi Ti-mô-thê phải lấy đời sống “tinh sạch” mà làm gương cho tín đồ giữa một thế giới đầy dẫy “giáo sư giả” và các “giáo hội dâm phụ”! 
Giáo sư giả là những kẻ “có lương tâm chai lì”, họ là những người dạy những giáo lý mà từ đó nảy sinh ra “giáo hội dâm phụ” – những giáo hội mang danh “Hội thánh Chúa” nhưng thỏa hiệp với thế gian… 
Những giáo sư giả, Kinh thánh gọi họ là “đồ ô uế”. (II Phi-e-rơ 2: 10) Những thứ ô uế ra từ một giáo hội dâm phụ… được xem như “sự ô uế ra từ đàn bà dâm đãng”! (kinh nguyệt của đàn bà - dâm phụ) Những giáo sư giả, họ được xem như “kinh nguyệt của con dâm phụ”! Kinh thánh kêu gọi con dân Chúa tránh xa…
“Bởi vậy Chúa phán rằng:
Hãy ra khỏi giữa chúng nó, hãy phân rẽ ra khỏi chúng nó,
Đừng đá động đến đồ ô uế,
Thì ta sẽ tiếp nhận các ngươi” (II Cô-rinh-tô 6: 17)

Sự tinh sạch mà Phao-lô nói đến, đó là “đời sống” hay còn gọi là “nhân cách, tư cách và tính cách” của một con người phù hợp với thiên chức mà Chúa gọi! 
- Nhân cách: Không có lối sống sa đọa, vi phạm đạo đức… (gian tham tiền bạc, gian dâm, buông tuồng…)
- Tư cách: Không gian lận, mánh lới để có địa vị (trong giáo hội)… Tư cách phải “thanh sạch”, không bị tố giác là “mánh mung, gian lận bầu cử”… (Tư cách “bẩn”)
- Tính cách: Không xảo trả, không lấp liếm sự thật, không dùng xảo thuật (xảo ngôn) để đánh lừa dư luận, không đánh bóng bản thân bằng tài “ngoa biện”… (Tính cách “bẩn”)
Sự tinh sạch mà Phao-lô khuyên Ti-mô-thê phải dùng để “làm gương cho tín đồ” đó chính là:
- Nhân cách “sạch”,
- Tư cách “sạch”,
- Tính cách “sạch”…
Ngược lại nếu một người (mục sư hoặc giáo sư) mà cả ba thứ trên đây đều “bẩn” (ô uế) thì họ không xứng đáng để làm “đầy tớ Đức Chúa Trời” hoặc là “người của Đức Chúa Trời”…!
“Nhưng, hỡi con, là người của Đức Chúa Trời, hãy tránh những sự đó đi, mà tìm điều công bình, tin kính, đức tin, yêu thương, nhịn nhục, mềm mại.” (I Ti-mô-thê 6: 10)

Một người mà:
- Nhân cách “bẩn” (ô uế)
- Tư cách “bẩn”, 
- Tính cách “bẩn”…
Thì họ không còn là “người của Đức Chúa Trời” nữa… Trái lại, họ bị xem như “đồ ô uế ra từ con dâm phụ” thuộc linh. 
Kinh thánh nói rằng: Con dâm phụ sẽ dùng “môi miệng ngọt ngào” của nó để phỉnh gạt nhiều thánh đồ… Nhiều Cơ-đốc-nhân sẽ bị phỉnh gạt bởi “môi miệng ngọt ngào” của con dâm phụ thuộc linh, là những giáo sư dối, là kẻ có lương tâm chai lì…
“Vì môi kẻ dâm phụ đặt ra mật,
Và miệng nó dịu hơn dầu” (Châm ngôn 5: 3)
“Vì những sự phán xét của Ngài đều chân thật và công bình: Ngài đã đoán phạt ĐẠI DÂM PHỤ nó lấy điều dâm loạn làm hư hỏng thế gian, và Ngài đã báo thù huyết của các tôi tớ Ngài đã bị tay con dâm phụ đó làm đổ ra.” (Khải huyền 19: 2)

Ngày nay có những “mục sư”: Nhân cách, tư cách và tính cách đều “tầy huầy” (bẩn hơn sự ô uế của đàn bà) nhưng lại lên giọng “dạy nhân cách cho các mục sư khác”… Đó chính là “môi miệng của dâm phụ” thuộc linh… Con dâm phụ có thể lên giọng “dạy trinh tiết, đức hạnh cho con gái nhà lành” mà bản thân nó KHÔNG HỀ BIẾT NGƯỢNG! Đó là tính cách của một “CON ĐĨ THUỘC LINH”! 
- Nhân cách: Làm giáo sư, ông thầy mà “sàm sở sinh viên”… Nhân cách gì đây? 
- Tư cách: Làm mục sư mà “hẹn hò với phụ nữ, trần truồng trong khách sạn”… Tư cách gì nữa? 
- Tính cách: Lên bục giảng thì “bốc phét” như ông thánh, bước xuống thì “tạo facebook ảo” mạt sát bạn đồng lao… Bị bắt quả tang phạm tội nhiều lần mà vẫn chối leo lẽo… Tính cách gì? (Mà đi dạy nhân cách cho người khác?)
Phụ nữ đến kỳ thì phải có "kinh nguyệt"...!
Có một số mục sư lâu lâu "xổ kinh..." thấy mà tởm!

Kinh... tởm!





LHS- 7/10/2017

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

Chống Nhà Cầm Quyền Có Ích Gì Không?

Chống Nhà Cầm Quyền Có Ích Gì Không?

Hỡi Đức Giê-hô-va! Tôi kêu van mà Ngài không nghe tôi cho đến chừng nào? Tôi vì cớ sự BẠO NGƯỢC kêu van cùng Ngài, mà Ngài CHẲNG KHỨNG GIẢI CỨU tôi! Nhân sao Chúa khiến tôi thấy sự GIAN ÁC, và NGÀI NHÌN XEM SỰ NGANG TRÁI? Sự TÀN HẠI BẠO NGƯỢC ở trước mặt tôi; sự TRANH ĐẤU CÃI LẪY DẤY lên. Vậy nên LUẬT PHÁP KHÔNG QUYỀN, sự CHÁNH TRỰC KHÔNG HỀ TỎ RA. Kẻ HUNG ÁC VÂY CHUNG QUANH NGƯỜI CÔNG BÌNH, vì cớ đó sự xét đoán ra trái ngược.” (Ha-ba-cúc 1: 203)
 Trong hình ảnh có thể có: đêm và bầu trời

***
 
Sách tiên tri của tiên tri Ha-ba-cúc chứa đựng một thông điệp về “ý chỉ của Chúa đối với nhà cầm quyền gian ác”! 
Là một công dân Y-sơ-ra-ên, trong hoàn cảnh đất nước Y-sơ-ra-ên bị người Canh đê (Ba-bi-lôn) chiếm đóng, cai trị… Ha-ba-cúc chứng kiến nhiều cảnh trái ngang, gian ác, bạo ngược của nhà cầm quyền Canh đê trên dân tộc ông… Ha-ba-cúc oán trách Chúa và đặt với Chúa nhiều câu hỏi… Câu giải đáp của Chúa cho tiên Ha-ba-cúc là đề tài, là thông điệp chính của sách tiên tri này.
1. Nhà cầm quyền gian ác do Chúa dấy lên:
Nầy, ta khiến người Canh-đê dấy lên, nó là một dân dữ tợn lung lăng, hay đi khắp đất đặng chiếm lấy những chỗ ở không thuộc về mình. Nó thật là đáng sợ và đáng ghê, oai nghi và sự phán xét của nó đều là từ nó mà đến.” (c. 6-7)
Sở dĩ dân sự và cả tiên tri của Chúa kêu van với Chúa về nhà cầm quyền gian ác, bạo ngược, chà đạp công lý, coi luật pháp như trò chơi… mà Chúa không hoặc chưa đáp lời là vì Chúa muốn nhà cầm quyền ấy còn tồn tại thêm một thời gian nữa… Chúa có kỳ nhứt định cho thế lực cầm quyền gian ác ấy… Ngài có chương trình cho mỗi sự việc, mỗi thế lực… Sự cầu nguyện kêu van của dân Chúa không làm thay đổi ý định và chương trình của Ngài. Điều quan trọng là Chúa còn dùng nhà cầm quyền ấy để “dạy cho dân Chúa nhiều bài học”: 
“Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã lập dân nầy (Canh đê) đặng làm sự xét đoán của Ngài. Hỡi vầng Đá! Ngài đã đặt nó đặng làm sự sửa phạt!” (c. 12 b)
Vì cớ dân Chúa và “một số đầy tớ Chúa” cũng “quỷ quyệt, ngoan ngạnh và gian ác”… nên Chúa dùng một thế lực “gian ác hơn” để làm sự đoán xét! Các tiên tri trước Ha-ba-cúc đã từng lên tiếng về tình trạng gian ác của dân sự, vua, quan, thầy tế lễ, tức là của “con dân và tôi tớ Chúa”, kêu gọi họ ăn năn nhưng họ nào có nghe… Và bây giờ Chúa phải dùng một “cây roi” gian ác hơn…! Chúa đánh bằng “roi mây” không nghe thì Chúa phải dùng tới “roi da, roi bò cạp”! (II Sử ký 10: 11)
2. Chúa có kỳ phán xét dành cho nhà cầm quyền gian ác:
Nầy, lòng người kiêu ngạo, không có sự ngay thẳng trong nó; … làm sự dối trá, kiêu ngạo …mở rộng lòng ham mê nó như Âm phủ, như sự chết chẳng được no chán; … Khốn thay cho kẻ nhóm góp của chẳng thuộc về mình!... Há chẳng sẽ có kẻ vụt dấy lên đặng cắn ngươi sao? … Ngươi sẽ bị nó cướp bóc… Vì ngươi đã cướp nhiều nước, thì cả phần sót lại của các dân sẽ cướp ngươi, vì cớ huyết người ta, vì sự BẠO NGƯỢC LÀM RA CHO ĐẤT, cho thành, và cho hết thảy dân cư nó. Khốn thay cho kẻ tìm lợi bất nghĩa cho nhà mình, để lót ổ mình trong nơi cao,… Ngươi đã dùng MƯU XẤU HỔ … mà diệt nhiều dân tộc, ngươi đã phạm tội nghịch cùng linh hồn ngươi… Khốn thay cho kẻ lấy huyết dựng ấp, và lấy sự gian ác xây thành! Phải, ấy há chẳng phải bởi Đức Giê-hô-va vạn quân mà các dân làm việc cho lửa, và CÁC NƯỚC NHỌC NHẰN CHO SỰ HƯ KHÔNG hay sao?” (Ha-ba-cúc 2: 14-13)
Câu trả lời của Chúa cho những thắc mắc của tiên tri Ha-ba-cúc là “Chúa có kỳ định cho nó” (nhà cầm quyền VÔ ĐẠO - Canh đê)
- Chúa cho nhà cầm quyền gian ác có một thời kỳ cầm quyền… Họ tha hồ cướp bóc của nhiều dân, làm điều bạo ngược, dùng mưu mô bẩn thỉu để ĂN CƯỚP CỦA NHÂN DÂN, chà đạp nhân dân… Họ cũng tiêu diệt nhà cầm quyền khác, bắt tù các vua, hủy phá đồn lũy… Họ tự lập ra luật pháp và “ngồi xổm trên luật pháp”… coi nhân dân như cỏ rác… v.v… (Xem Ha-ba-cúc 2: 9-10) 
Một nhà cầm quyền như thế không ai chấp nhận được, “sự tranh đấu, cãi lẫy dấy lên” (c. 3) – Nhiều tổ chức đấu tranh “dân chủ, nhân quyền, ái quốc”… cũng dấy lên trong thời của Ha-ba-cúc đòi LẬT ĐỔ NHÀ CẦM QUYỀN gian ác Canh đê… nhưng Chúa chưa diệt họ thì sự “tranh đấu, cãi lẫy” cũng vô ích…! Bởi họ là cây roi Chúa dùng, Chúa chưa bẻ họ thì không ai bẻ được! 
Nhưng Chúa bày tỏ cho Ha-ba-cúc biết: Ngài có kỳ định cho nó! - “Chén của Đức Giê-hô-va cầm trong tay hữu sẽ đến phiên trao cho ngươi, và sự nhuốc nhơ sẽ đổ ra trên sự vinh hiển ngươi”. (2: 16) Nhà cầm quyền Canh đê cứ hô hào, quảng bá, tuyền truyền trong quần chúng rằng “vinh quang của nhà nước ta là muôn năm”, nhưng Chúa phán: Ngài sẽ đổ sự ô nhục lên cái mà họ rêu rao là vinh quang ấy! – “sự nhuốc nhơ sẽ đổ ra trên sự vinh hiển ngươi”. (2: 16)
Nhà cầm quyền Canh đê cũng mang một “MÓN NỢ RẤT LỚN” với nhân dân và quốc tế! - “Nó gánh vác của cầm RẤT NẶNG cho đến chừng nào?” (c. 6) Và “MÓN NỢ” này sẽ đổ ập xuống trên đầu họ bất cứ lúc nào! Một nhà cầm quyền, một khi mà cộng đồng quốc tế đã khinh bỉ, lòng căm thù của nhân dân đã lên tới tuyệt đỉnh (vì nhân dân đã biết họ là nạn nhân của một “LŨ CƯỚP xưng danh NHÀ CẦM QUYỀN”) thì nhà cầm quyền ấy sẽ không lường hết cái giá mà họ phải trả…! Đó là sự phán xét mà Chúa đã “dự bị sẵn” cho NHÀ CẦM QUYỀN VÔ ĐẠO - Canh đê rồi!
3. Vui mừng trong ý chỉ đời đời của Chúa:
Vì dầu cây vả sẽ không nứt lộc nữa,
Và sẽ không có trái trên những cây nho;
Cây ô-li-ve không sanh sản,
Và chẳng có ruộng nào sanh ra đồ ăn;
Bầy chiên sẽ bị dứt khỏi ràn,
Và không có bầy bò trong chuồng nữa.
Dầu vậy, tôi sẽ VUI MỪNG trong Đức Giê-hô-va,
Tôi sẽ HỚN HỞ trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi tôi
.” (Ha-ba-cúc 3: 17-18)
Sách Ha-ba-cúc khởi đầu với những than thở, oán trách, tức giận… vì sao “mắt Chúa thánh sạch sao lại có thể nhìn sự dữ đang hoành hành”, sao có thể nhìn “kẻ ác hành quyền trên người công bình hơn nó”… Nhưng nhà tiên tri đã kết thúc sứ điệp trong sự vui mừng, dù hoàn cảnh vẫn chưa có gì thay đổi, nhà cầm quyền Canh đê vẫn đang làm điều ác trước mặt nhân dân (và quốc tế)… 
Sự vui mừng của nhà tiên tri là “sự vui mừng trong đức tin”, vì biết rằng “Chúa có chương trình cho kẻ ác lẫn người công bình”! Kẻ ác sẽ nhận lãnh sự phán xét của Chúa trong kỳ Chúa định và người công bình sẽ lãnh phần thưởng mình và chân họ sẽ “bước đi trong nơi cao” như “chân con hưu bước đi trên những vầng đá”…! (c. 19) giữa những hoàn cảnh trái ngang, mịt mù…!
Sống giữa hoàn cảnh xã hội: đất nước bị cai trị bởi một “lũ cướp mang danh nhà cầm quyền”… Nếu bạn thờ ơ, vô cảm với những gì đang diễn ra trong xã hội… bạn không phải là “con người” đúng nghĩa…! Bạn lên tiếng về những bất công xã hội, ngay cả việc bạn tham gia, hoặc thành lập tổ chức chính trị… cũng không có gì là sai…! Nhưng nếu bạn hiểu được ý chỉ và chương trình của Chúa như tiên tri Ha-ba-cúc thì bạn chắc sẽ “bớt bức xúc hơn”! 
Nguyện lời Chúa giúp bạn “bước đi trong những nơi cao, như con hưu bước đi trên những vầng đá”! (Ha-ba-cúc 3: 19)
A-men!

Tt. Ms HTK
Chúa nhật 8/10/2017

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Kẻ Không Có Nhân Cách Đi Dạy Nhân Cách Cho Người Khác!


Kẻ Không Có Nhân Cách Đi Dạy Nhân Cách Cho Người Khác!

Tôi quan tâm rất nhiều đến nhân cách Mục sư Tin Lành đóng vai trò nào trong việc tác động, ảnh hưởng đến cộng đồng dân tộc Việt Nam? Cần không? Nên không ? Hay là ta chỉ chú trọng đến niềm tin mà không cần rèn luyện nhân cách cho xứng tầm với chức sắc và chức danh trong Giáo Hội Tin Lành. Ta có thấy rằng nhân cách Mục sư đã làm phản tác dụng đến sứ mạng Phúc Âm hóa dân tộc. Xin đừng tự thị về niềm tin khi mà phản ảnh niềm tin qua nhân cách đã mâu thuẫn với bản chất của Đạo Tin Lành!”

Tư cách sống, cách ăn nói, đối nhân xử thế, khả năng truyền đạt, ngôn từ trau chuốc, tri thức hiểu biết sâu rộng. Linh mục có vẻ hơn nhiều Mục sư Tin Lành hiện nay. Chính điều này làm Hội Thánh Tin Lành thất thế trước cộng đồng các giáo dân. Người ngoại đạo, công an chính quyền cũng kính trọng Linh Mục hơn nhiều Mục sư tư gia. Kẻ khôn ngoan nên nhìn nhận sự thật phủ phàng này! Kẻ kiêu căng thuộc linh khó chấp nhận thái độ khiêm nhu học hành để tiến bộ. Mục sư chúng ta thường hãnh diện về niềm tin chính thống mình hơn Linh Mục Công Giáo; nhưng thể hiện niềm tin đó lại thấp kém hơn nhiều Linh Mục. Hỡi các Mục sư trong Giáo Hội Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm! Hãy sửa lại thái độ, cung cách sống, ngôn từ ăn nói với bạn đồng lao làm sao để người khác nhìn biết rằng ta là người có giáo dục, có ăn học... Cám ơn các bạn đã lắng nghe” (Tqn Mục Sư Trần-Mai)
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng
***
Trên đây là bài của Tqn Mục Sư Trần-Mai

Vì ông dạy nhân cách cho mục sư Tin lành nên cũng muốn có đôi điều với ông… và cũng để nhiều mục sư Tin lành ai chưa hiểu thì… hiểu thêm.

Nhân cách là “tư cách làm người” của một người. Dù tốt hay xấu, mỗi người đều có nhân cách. Nhân cách, nói theo Kinh thánh là “cách ăn nết ở của một người”, dù người đó là thánh đồ hay dân ngoại…
Nhân cách của Phao-lô:
Cách ăn nết ở của tôi từ lúc tuổi trẻ, nơi giữa bổn quốc tôi và tại thành Giê-ru-sa-lem, thì mọi người Giu-đa đều biết cả.” (Công vụ. 26: 4) – Đây là cách ăn nết ở - nhân cách của Phao-lô…
Nhân cách của người ngoại:
“…Anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị HƯ HỎNG bởi tư dục dỗ dành…” (Ê-phê-sô 4: 22) – Đây là cách ăn nết ở - nhân cách của người ngoại…
Nhân cách của kẻ “giả hình”:
Vì tôi đã thường nói điều nầy cho anh em, nay tôi lại khóc mà nói nữa: lắm người có cách ăn ở như là kẻ thù nghịch thập tự giá của Đấng Christ.” (Phil. 3: 18) – Nhân cách của kẻ “giả hình” – Mang danh Cơ-đốc-nhân nhưng có đời sống “thù nghịch thập tự giá”…!
Nhân cách của sứ đồ Phao-lô cùng đồng sự của ông:
Anh em làm chứng, Đức Chúa Trời cũng làm chứng rằng cách ăn ở của chúng tôi đối với anh em có lòng tin, thật là thánh sạch, công bình, không chỗ trách được.” (I Tê-sa-lô-ni-ca 2: 10) – Nhân cách của Phao-lô và đồng sự…
Nhân cách của thánh đồ:
Nhưng, như Đấng gọi anh em là thánh, thì anh em cũng phải thánh trong mọi cách ăn ở mình,..” (I Phi-e-rơ 1: 15) – Nhân cách của một thánh đồ…
Gần đây, ông Trần Mai – mục sư Tổng quản nhiệm của LĐTGPA có lên tiếng về vấn đề “nhân cách của mục sư Tin lành”! Thật là trơ trẻn, khi bản thân ông hoàn toàn không có nhân cách hoặc là một thứ “nhân cách giả tạo” (giả hình) lại lên giọng dạy đời “các mục sư Tin lành”:
1. “Tôi quan tâm rất nhiều đến nhân cách Mục sư Tin Lành đóng vai trò nào trong việc tác động, ảnh hưởng đến cộng đồng dân tộc Việt Nam?” (Ms TM)
- Ông quan tâm đến nhân cách của mục sư Tin lành, vậy ông phải là người có nhân cách, tất nhiên phải là “nhân cách tốt”! Ông TM có nhân cách tốt không? Câu trả lời: hoàn toàn không. Đời sống của ông: ăn gian nói dối, ái tình lăng nhăng, dâm ô đồi trụy, chiếm đoạt tài sản giáo hội rồi đổ tội lên đầu người khác… v.v… Ông là người có nhân cách tốt đó sao?
2. “Tôi quan tâm rất nhiều đến nhân cách Mục sư Tin Lành đóng vai trò nào trong việc tác động… Cần không? Nên không ? Hay là ta chỉ chú trọng đến niềm tin mà không cần rèn luyện nhân cách cho xứng tầm với chức sắc và chức danh trong Giáo Hội Tin Lành” (Ms TM)
- Điểm mạnh của Tin lành là đưa tội nhân đến sự ăn năn, nhận biết Chúa để được cứu rỗi…! Khi người ta nhận biết Chúa (được cứu) thì tiến trình sau đó là sự thánh hóa (nhân cách sẽ tốt lên, đời sống được thay đổi dần dần…) Sứ mạng của Tin lành (Đấng Christ) không phải là “cải thiện xã hội hay con người” mà là “cứu người”! Việc “rèn luyện nhân cách cho được xứng tầm với chức sắc” tất nhiên là việc phải có! Thế nhưng việc chú trọng vào “rèn luyện nhân cách” đôi khi nó tạo ra một “hàng ngũ chức sắc giả hình”, bằng chứng trong lịch sử là hàng ngũ những người Pha-ri-si trong thời của Chúa và hàng ngũ linh mục sa đọa trong thời kỳ “giáo hội sa ngã” (thời kỳ Ám thế từ thế kỷ 3-13)… Còn trong giáo hội Tin lành VN thì “không kể hết”! Cụ thể và điển hình nhất là “mục sư Tổng quản nhiệm Trần Mai”! – người được đào tạo từ Thần học viện Nha trang của Tin lành - Kẻ “vừa ăn cướp vừa la làng”, vừa “sống dâm ô trụy lạc, vừa lên giọng đạo đức dạy nhân cách cho người khác”…!
3. “Ta có thấy rằng nhân cách Mục sư đã làm phản tác dụng đến sứ mạng Phúc Âm hóa dân tộc.” (Ms TM)
- Không bao giờ có chuyện “Phúc âm hóa một dân tộc” nếu ta hiểu đúng Kinh thánh. Vì nếu “Phúc âm hóa một dân tộc” là mục tiêu có thể… thì dân Do thái đã được “Phúc âm hóa từ lâu” rồi! Dù là Tuyển dân thì Chúa cũng chỉ chọn cứu một số người Do thái mà thôi! (Ê-sai 1: 22) Dù là anh em sinh đôi thì Chúa chỉ chọn Gia-cốp mà không chọn Ê-sau…! Đó là chương trình của Chúa…! (Rô-ma 9: 10-12) Mang danh là “tiến sĩ” mà mở miệng ra, TM toàn thể hiện sự “ngu dốt”…! (“Âm nhạc” là “nhạc cõi âm”! – Mục sư tiến sĩ Trần M)
- Sống tốt, có một nhân cách tốt đương nhiên là “bông trái” của một đời sống có Chúa, được Thánh Linh thay đổi, biến hóa, dạy dỗ… (Ga-la-ti 5: 22) Nhưng dầu ta sống tốt thì điều đó cũng “không cứu được ai”! Xã hội Mỹ dù là xã hội Tin lành – Cơ-đốc-giáo thì cũng không vì vậy mà những ai vào nước Mỹ đều tin Chúa! Phải thừa nhận là người Mỹ phần lớn họ có nhân cách tốt… nhưng không vì vậy mà thay đổi số phận đời đời của nhiều người…! Kinh thánh dạy rằng chúng ta “ăn ở tốt” là để “bịt miệng những kẻ nói xấu đạo Tin lành” chứ không cứu được họ…! (I Phi-e-rơ 2: 12) – Điều buồn cười là một kẻ “có nhân cách bại hoại” như Ms Tqn Trần M – đời sống, ăn ở “thù nghịch thập tự giá” ai cũng biết – lại đi dạy đời các tầng lớp mục sư Tin lành về “nhân cách”! Một sự trơ trẻn và bại hoại đến tận cùng!
4. “Xin đừng tự thị về niềm tin khi mà phản ảnh niềm tin qua nhân cách đã mâu thuẫn với bản chất của Đạo Tin Lành!” (Ms TM)
- Xin hỏi ông TM: Ai là người có đời sống (nhân cách) “mâu thuẫn với bản chất của Đạo Tin lành”? Ai là người lập ra những dự án “vĩ đại cho công việc Chúa” để đi vận động tài chánh khắp thế giới rồi đem về bỏ túi riêng, mua nhà, tậu đất cho riêng mình…? Ai là người chụp lên đầu người khác cái mũ “tướng cướp” khi chính bản thân là “ông cố nội của thằng tướng cướp”? Ai là người hẹn hò với phụ nữ đã có chồng vào nhà nghỉ, khách sạn để “trần truồng với họ”? Ai là người đã “sàm sở, lấy đời con gái của nữ sinh viên” trong nơi mà mình dám ngạo mạn đặt tên là “Trường Kinh thánh Đấng C…”? Một người có nhân cách như vậy là “thuận với bản chất của Đạo Tin lành” sao ông Ms TM? Thử hỏi trong giới mục sư Tin lành từ khi có mặt ở VN đến nay, có ai có một “nhân cách siêu việt” như ông không? Một kẻ bại hoại đến tận cùng, một mục sư có đời sống “làm ô danh Đạo Chúa” ai cũng biết, mà dám mở miệng dạy đời các mục sư Tin lành khác về nhân cách… Ông nghỉ sao vậy, ông TM?
5. “Hỡi các Mục sư trong Giáo Hội Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm! Hãy sửa lại thái độ, cung cách sống, ngôn từ ăn nói với bạn đồng lao làm sao để người khác nhìn biết rằng ta là người có giáo dục, có ăn học...” (Ms TM)
- Ông TM có phải là mục sư của LĐTGPA không? Phải, ông là Tổng quản nhiệm. - Ông kêu gọi các mục sư trong LĐTGPA “sửa lại thái độ, cung cách sống, ngôn từ ăn nói với bạn đồng lao làm sao để người khác nhìn biết rằng ta là người có GIÁO DỤC, có ĂN HỌC...” – Nhưng chính ông thì lại lập nhiều trang facebook khác để dùng những ngôn từ hèn hạ đối với những người khác… Trong đó có những người không còn đứng với ông và biết rất rõ về ông…! Ngay trong khi đứng trên bục giảng, ông dùng từ “tướng cướp” để nói về “bạn đồng lao” là ông đã thể hiện mình “VÔ GIÁO DỤC” rồi! Vì sự thực ai cũng biết: nó không phải như vậy! Ông kêu gọi mục sư trong LĐTGPA hãy tỏ ra là có giáo dục, mà chính ông, những hành động và lời nói thể hiện sự VÔ GIÁO DỤC là vô số kể…! – Có người biết rõ ông TM còn nhiều đất đai ở quận 7, Tp HCM… Người đó nhắn tin trong FB khuyên ông không nên nói về việc tiền bạc, tài sản nữa, vì dầu sao cá nhân ông cũng còn nhiều… Ông TM sau đó đã lập facebook khác chửi bới, bôi nhọ người đã nhắn tin khuyên ông, làm cho “một số mục sư trên Bình phước hiểu sai về người kia”… Đó là hành động CÓ GIÁO DỤC của ông TM đó sao?
Thành thật khuyên ông: Hãy thôi cái trò “lấy vải thưa che mắt thánh” đi! Đừng tưởng rằng cứ lên giọng nói về nhân cách, đạo đức, có giáo dục… là người ta tưởng rằng mình là người đàng hoàng, ông nhé! Điều quan trọng hơn nữa là “ông và vợ ông liệu có lên được thiên đàng” hay không, đó là điều ông phải nghĩ đến! Danh dự của ông và vợ ông ở dưới đất này coi như vứt rọt rác…! Hãy nghĩ đến số phận đời đời của mình “anh Mai” nhé! 

LHS- 5/10/2017


Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Phước: Trong Cái Nhìn Của Đức Chúa Trời…

Phước: Trong Cái Nhìn Của Đức Chúa Trời…

“…Hãy lấy các đấng tiên tri đã nhân danh Chúa mà nói, làm MẪU MỰC về sự CHỊU KHỔ và NHỊN NHỤC cho mình. Anh em biết rằng những kẻ nhịn nhục chịu khổ thì chúng ta xưng là có PHƯỚC. Anh em đã nghe nói về sự nhịn nhục của Gióp, và thấy cái KẾT CUỘC mà Chúa ban cho người; vì Chúa đầy lòng thương xót và nhân từ.” (Gia-cơ 5: 10-11)
Nhưng nếu anh em làm lành, mà NHỊN CHỊU SỰ KHỐN KHÓ, ấy là một ƠN PHƯỚC trước mặt Đức Chúa Trời.” (I Phi-e-rơ 2: 20)

 
Trong hình ảnh có thể có: văn bản
***
Con người ta ở đời thường đa số người ta nghĩ “phước” là “vợ đẹp, con xinh, nhà cao cửa rộng…” chứ không mấy ai nghĩ phước là “chịu khổ, nhịn nhục”…! Phần lớn Cơ-đốc-nhân ngày nay cũng có suy nghĩ gần giống vậy. 
1. Sứ đồ Gia-cơ kêu gọi tín hữu – Cơ-đốc-nhân gốc Do thái hãy lấy gương chịu khổ của những tiên tri ngày xưa, là những người “nhân danh Chúa mà nói” để làm mẫu mực về sự chịu khổ… Vì những ai nhịn nhục, chịu khổ vì danh Chúa thì “chúng ta xưng là có phước”. Ông cũng đưa ra minh chứng về cuộc đời chịu khổ, chịu thử thách của Gióp và “kết cuộc mà Chúa ban cho người”!
2. Sứ đồ Phi-e-rơ cũng đưa ra lời khuyên dạy đối với những ai là Cơ-đốc-nhân nhưng là những người “tôi mọi” (dưới chế độ nô lệ, người làm công cho chủ) “hãy nhịn nhục, chịu khổ” khi bị đối xử bất công. Và Phi-e-rơ cũng nói rằng “…ấy là một ƠN PHƯỚC trước mặt Đức Chúa Trời.” (I Phi-e-rơ 2: 20)
Tại sao nhịn nhục, chịu khổ lại là một “ơn phước”?
Kinh thánh cho biết: Đức Chúa Trời nhìn thấy tất cả! Ngài nhìn thấy:


- Hạng người thứ nhất: “Kẻ ác đang hưởng sự sung sướng, giàu sang”… trong khi...
- Hạng người thứ hai: “Người công bình phải nhịn chịu nhiều điều khốn khó, bất công”! 
Cái nhìn của người đời: Hạng thứ nhất là “có phước” (hay được phước), hạng thứ hai là “vô phước”! (không có phước gì cả)
Cái nhìn của Đức Chúa Trời: Hạng thứ nhất “vô phước” và hạng thứ hai “thật là có phước”! (phước thật).


Vì sao?
Hạng thứ nhất: Tạm vui hưởng những gì họ có trước mắt, nhưng không biết ngày mai sẽ thế nào? Những gì họ “vui hưởng” là tạm, mà sự khốn khó hay tương lai tối tăm đang chờ họ (vì họ là kẻ làm ác). Nếu không đời này thì đời sau họ cũng phải trả giá cho “việc ác mà họ đã làm lúc còn sống”! Không ít người đang thì sống, họ mất hết và chịu bao cảnh tù tội, đau khổ…
Hạng thứ hai: Dù hiện tại họ đang chịu khổ (vì oan ức, bất công, vì lẽ thật, công bình mà nói, mà chịu sự áp bức…) – Đối với người đời, người ta khinh chê điều đó… (không ai gọi đó là phước) Nhưng Chúa nhìn thấy một tương lai huy hoàng, xứng đáng và giá trị đời này cũng như đời đời đang chờ họ… (Chúa nhìn thấy tương lai của Giô-sép lúc chịu oan trong tù, Chúa nhìn thấy tương lai Đa-vít khi chịu sự sỉ nhục của Sau-lơ, Chúa nhìn thấy kết cục cuộc đời của Gióp khi ông chịu những điều hoạn nạn cách vô lý…)
Đôi khi trong thử thách hoạn nạn, chúng ta có cơ hội rèn luyện cho mình một nhân cách làm người tốt hơn là trong “giàu sang tạm bợ”! Nếu chúng ta chưa có một nhân cách và trí tuệ để làm người, mà chúng ta có được sự giàu sang đời này… đôi khi đó là tai họa. Vì cuộc đời này, con người sinh ra đâu phải chỉ để “hưởng thụ rồi chết”! Sự hưởng thụ của một kẻ không có nhân cách và trí tuệ sẽ đưa họ xuống hố sâu của tội ác và tai họa (đời này cũng như đời đời)
 

Kinh thánh, sách Ca Thương chép:
Thật tốt cho người MANG ÁCH lúc trẻ thơ.
Phải, nó phải ngồi một mình và làm thinh, vì Ngài đã GÁN ÁCH trên mình.
Nó khá để miệng trong bụi đất! Hoặc giả sẽ có sự trông mong.
Nó khá đưa má ra cho kẻ vả, khá chịu đầy nhuốc nhơ.
Vì Chúa CHẲNG HỀ BỎ cho đến đời đời.
Dầu Ngài đã LÀM CHO LO BUỒN, còn sẽ THƯƠNG XÓT THEO SỰ DƯ DẬT của lòng nhân từ Ngài;
Vì ấy là chẳng phải bổn tâm Ngài làm cho con cái loài người CỰC KHỔ và BUỒN RẦU.
Khi người ta giày đạp mọi kẻ tù trong đất,
Khi uốn cong lý đoán của người trước mặt Đấng Rất Cao,
Khi điên đảo ai trong sự xét đoán, thì Chúa chẳng ưng chịu.
Nếu chẳng phải Chúa truyền lịnh, ai hay nói ra và sự ấy được thành?
Há chẳng phải từ miệng Đấng Rất Cao ra TAI HỌA và PHƯỚC LÀNH?
Cớ sao người ĐANG SỐNG phàn nàn vì CHỊU HÌNH PHẠT VỀ TỘI LỖI mình
?” (Ca thương 3: 27-39)
Dân gian cũng có câu: “Giàu trẻ chớ vội mừng, khó trẻ chớ vội lo”! 
Câu chuyện về “cây cảnh”: Để có được một cây cảnh có dáng dấp đẹp, người ta phải “uốn nó từ khi còn nhỏ”! Khi uốn cây cảnh, người ta thường dùng một khung sườn bằng kẻm hoặc… ép nó phải uốn cong theo ý muốn của nghệ nhân… Khi uốn cong như vậy, cây cảnh được uốn chắc là “đau đớn lắm”! Nhưng nếu chịu đựng thời gian về sau, nó sẽ thành một “tác phẩm tuyệt vời”! – Cũng vậy, đời sống chúng ta nếu để “sống tự do” (như bao người trong thế gian) thì khó để chúng ta trở thành một “cây cảnh đẹp”, một tác phẩm có giá trị trước mặt Chúa, một cuộc đời với một nhân cách và trí tuệ “có giá trị tuyệt vời và vĩnh cửu”…! – Chúa mô tả người Y-sơ-ra-ên là “… CÂY MÀ NGÀI ƯA THÍCH…” (Ê-sai 5: 7) - Đôi khi Chúa để chúng ta trong một hoàn cảnh nào đó, khiến chúng ta phải chịu đau đớn (chịu khổ), đó là lúc Chúa đang uốn nắn chúng ta để có một nhân cách và đào luyện chúng ta để có một trí tuệ… (mà chúng ta lại than thở…) – Đức Chúa Trời đang nhìn thấy tương lai của chúng ta, còn chúng ta thì chỉ thấy “hiện tại của mình”! Cho nên, Kinh thánh nói rằng: “…những kẻ nhịn nhục chịu khổ thì chúng ta xưng là có PHƯỚC”… là vậy! 
Những gì chúng ta nhìn thấy trước mắt là “tạm”! 
Cái Đức Chúa Trời nhìn thấy nơi tương lai của chúng ta là “đời đời”!

Tt. Ms HTK


LHS- 1/10/2017

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

“Núp” Sau Chùm Hoa Ấy Là... Nghề Của Chàng!

“Núp” Sau Chùm Hoa Ấy Là... Nghề Của Chàng!
Kết quả hình ảnh cho Mục sư Trần Mai 
 
Chuyện kể rằng, vào đêm Giáng sinh 2009, thầy Trần M của “Trường KT Đấng C” cho các em sinh viên đi chơi Noel “overnight”… Cả trường, sinh viên rủ nhau đi chơi suốt đêm cho đến sáng…
Sáng hôm sau tất nhiên là mệt mỏi, không học hành gì được nên “thầy M” cho các em nghỉ…
Điều đặc biệt đáng nói là đêm qua có một em nữ sinh viên người Kh’me, em này cũng tương đối xinh gái và cũng đã có người yêu (dân tộc S’tiêng, Bình phước) cũng đang là sinh viên theo học… Em nữ sinh viên này đêm qua không đi chơi với các bạn mà ở nhà… Sáng hôm đó khi các bạn đang ngủ nghỉ thì em này ĐƯỢC PHÂN CÔNG vào phòng của “thầy M” để dọn dẹp… Không biết “thầy M” xúc động thế nào mà “ôm chầm lấy em” trong vòng tay “thân ái”… (không rõ là tay kia của “thầy M” có sờ soạng gì không…) Em sinh viên này đã gạt tay “thầy M” và bỏ chạy ra khỏi phòng! Em chạy lên lầu đến gặp bạn trai cũng là người yêu đang học chung, em thố lộ tâm tình và kể mọi việc vừa diễn ra với em… Bạn trai của em vừa buồn, vừa tức giận… Câu chuyện sau đó đã lan truyền trong cả sinh viên nam và nữ… Họ quyết định thu xếp đồ đạc kéo nhau ra về, không học nữa… 
Khi phát hiện SV đang chuẩn bị ra về hết… “thầy M” xuống dưới khóa cửa (28 hồ tùng mậu) ra lệnh “nội bất xuất, ngoại bất nhập”… Tất cả SV không ai được ra về hoặc ra khỏi “trường” trong lúc này vì bất cứ lý do gì… 
Toàn bộ SV sau đó đành phải tập trung lên phòng học và đòi “thầy M” phải XIN LỖI CHUYỆN NÀY! 
“Thầy M” túng thế đành phải xin lỗi! Một số SV nam đã dùng điện thoại ghi âm lời xin lỗi của “thầy M”! 
Mọi việc coi như tạm cho qua… 
Hôm sau, bổng nhiên cha mẹ của SV và các mục sư trên Bình phước ùn ùn kéo nhau xuống tận nơi… “Thầy M” cho tập hợp đầy đủ SV và có đủ các mục sư cùng phụ huynh của các em SV… Trước hết, cha mẹ cùng các mục sư đứng lên rầy các em là “NGHE LỜI AI XÚI DỤC TỰ NHIÊN BỎ HỌC” là sao? Các em trả lời là “KHÔNG CÓ AI XÚI DỤC CẢ, sự việc là… như vầy, như vầy…”! Hầu hết cha mẹ và mục sư của các em đều KHÔNG TIN “thầy M” lại làm CHUYỆN ĐÓ với nữ SV…! (Có lẽ “thầy M” đã không ngờ là SV đã âm thầm ghi âm lời xin lỗi của ông) Sau khi lời ghi âm được đưa ra thì “thầy M” đứng lên phát biểu: “Tôi xin lỗi là để GIỮ SỰ HIỆP MỘT… chứ tôi không có làm chuyện ấy”! (???)
Cha mẹ cùng các mục sư khuyên các em “vì tương lai và công việc Chúa, các em cố gắng học cho xong, đừng vì chuyện gì mà bỏ học dỡ dang, không nên”, rồi họ ra về… 
Điều mà các SV còn chứng kiến và khiến họ buồn hơn, đó là “lần đầu tiên họ chứng kiến bà Trương Thị L. bênh chồng”! Trong buổi “họp báo, chất vấn hôm đó”, sau khi SV làm chứng xong, bà Trường Thị L (vợ “thầy M”) đã đến ngay trước mặt cô gái Kh’me kia mà sỉ vả: “Em như thế này thì không có cửa để thầy M… thích đâu? Đừng bịa chuyện…!” và bà sỉ vả em kia nhiều điều khiến SV không khỏi đau lòng!
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng
Vì sao “thầy M” khóa cửa không cho SV ra về? Và ai đã báo tin lên Bình phước cho cha mẹ và mục sư của các em biết là “SV bỏ về”? Nội dung của tin nhắn là “SV NGHE LỜI AI XÚI DỤC, KÉO NHAU BỎ VỀ, KHÔNG HỌC…”! Kiểm tra điện thoại của cha mẹ và các mục sư, các em SV đã phát hiện ra tin nhắn có nội dung như vậy và từ một “số điện thoại lạ”! Tất cả SV đã nói với nhau và họ đã đồng ý là không ai trong họ nhắn tin này về quê, ngoại trừ đó là… “thầy…”! 
Cách đây vài năm, “thầy M” cũng đã dùng một số điện thoại lạ để nhắn tin, đe dọa, chửi bới, nhục mạ… một người. Người ta không nói gì, chỉ lưu giữ tin nhắn đó… Vài tháng sau, cũng số điện thoại lạ đó lại nhắn tin đến người cũ và nói những chuyện có liên quan đến… “thầy M”! Hóa ra không đánh mà khai: “thầy M” đã dùng số điện thoại lạ đó để “nhục mạ, đe dọa” người khác! 
Ném đá giấu tay, “núp… sau lùm hoa ấy” là nghề của chàng (“thầy M”)!
Gần đây khi bộ mặt thật của “thầy M” đã lộ ra quá trơ trẻn, “thầy” không còn cách nào hơn là “lập nhiều trang facebook ảo, lấy tên, ảnh của người khác” để viết bài “trả đũa tiên tri mục sư HTK” nhằm cứu vãn danh dự mình! Một số người không biết, nhưng những SV từng học trong “trường của thầy M” thì biết rất rõ… những FB đó đều là của “thầy M”! Điều họ thất vọng không phải là “thầy chơi bẩn”, mà là họ thấy rõ “thầy KHÔNG BAO GIỜ ĂN NĂN”! 
VN bây giờ, ra đường thì gặp “anh hùng NÚP” (CSGT núp lùm bắn tốc độ…)… Nhưng đâu chỉ có xã hội có “anh hùng núp”? 
Ném đá giấu tay, “núp… sau lùm hoa ấy” là nghề của chàng (“thầy M”)!
Câu hỏi lớn đặt ra: Tại sao đêm Noel năm 2009, tất cả SV nam nữ đều được đi chơi, riêng cô SV người Kh’me kia lại không đi (hoặc không được đi)? Và tại sao khi tất cả SV đều mệt và ngủ… thì cô SV kia được PHÂN CÔNG VÀO PHÒNG thầy để… dọn dẹp”? Đây có phải là “KỂ HOẠCH của thầy…” không? 
Vụ việc “Liên đoàn TG đổ bể” năm 2006 do “thầy M” dính dáng chuyện ái tình, kéo dài lùm xùm cho tới năm 2008 (mục sư Trần L, em ruột tách ra khỏi đoàn, bị tai nạn, qua đời…)… thì Noel năm 2009 “thầy M” lại tiếp tục… với cô SV người Kh’me! Điều này cho thấy: “thầy M… không hề ĂN NĂN”, mà vẫn luôn liên tục… ĂN VỤNG!

Tt. Ms HTK 
LHS- 29/9/2017

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Đáp Ứng Bên Trong, Quan Trọng Hơn Sốt Sắng Bên Ngoài…


Đáp Ứng Bên Trong, Quan Trọng Hơn Sốt Sắng Bên Ngoài…
Một người kia có hai đứa con trai; nói cùng đứa thứ nhứt, mà rằng: Con ơi, bữa nay con hãy ra làm vườn nho. Đứa ấy thưa rằng: Vâng; rồi không đi. Đoạn, người cha đi đến đứa thứ hai, cũng bảo như vậy. Đứa nầy thưa rằng: Tôi không muốn đi. Nhưng sau ăn năn, rồi đi. Trong hai con trai đó, đứa nào làm theo ý muốn của cha? Họ đáp rằng: Đứa thứ hai. Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm sẽ được vào nước Đức Chúa Trời trước các ngươi. Vì Giăng đã theo đường công bình đến cùng các ngươi, nhưng các ngươi không tin, còn những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm đã tin người; và các ngươi, khi đã thấy điều ấy, sau cũng không ăn năn đặng tin người.” (Ma-thi-ơ 21: 28-32)

Kết quả hình ảnh cho giăng báp tít

***
Chúa Jesus nói chuyện với hàng giáo phẩm tối cao tại đền thờ thành Giê-ru-sa-lem… Ngài đưa ra ví dụ về một người có hai đứa con trai, người cha sai bảo cả hai cùng đi vào một công việc: làm vườn nho.. Đứa thứ nhất bảo: Vâng, rồi không đi… Đứa thứ hai bảo: Tôi không muốn đi, nhưng sau đó nó lại đi (làm theo)…
Đứa thứ nhất: có vẻ như ngoan ngoãn, “vâng lời cha”, nhưng “KHÔNG làm theo”!
Đứa thứ hai: có vẻ ngổ nghịch, chống lại ý cha… nhưng lại là đứa vâng lời.
Câu chuyện nếu dừng lại ở đây thì có lẽ chúng ta và những thầy thông giáo thời ấy cũng không hiểu Chúa muốn nói gì! Tuy nhiên, câu kết luận của Chúa đã chỉ rõ: Đứa con có vẻ ngoan ngoãn kia chính là hình ảnh đại diện của thành phần thầy tế lễ, thông giáo, tức hàng giáo phẩm tối cao lúc bấy giờ…! (sự đáp ứng bên ngoài) Thành phần đĩ điếm, “cán bộ nhà nước” (nhân viên thuế), trộm cắp ngoài xã hội, coi vậy chứ họ lại là đứa con thứ hai - “đứa con biết vâng lời” và làm theo ý cha thật sự! (sự đáp ứng bên trong)
Thành phần thứ I: Nghe lời Chúa, vội vàng đáp ứng (thưa vâng), vội vàng “đi tu”, vội vàng xách cặp vào “thần học viện” để ra trường làm “thầy tế lễ”… Họ “sốt sắng để leo lên cao” trong hàng ngũ của những kẻ “tu…” (nhưng không “hành”)… Thành phần này luôn cho mình là “những đứa con ngoan”, luôn đáp ứng lời kêu gọi, sai bảo của cha… nhưng KHÔNG LÀM THEO! Họ khoác áo tu vì những động cơ, mục đích khác…
Thành phần thứ II: Bề ngoài có vẻ ngổ nghịch (cha vừa nói xong nó trả lời “không, tôi không muốn làm…”) Dầu vậy, nhưng sau đó nó đứng dậy, âm thầm vác cuốc đi làm… Thành phần này có vẻ ngổ nghịch bề ngoài, có vẻ như CHỐNG LẠI LỜI CHA (lời Chúa), nhưng lại có sự đáp ứng bên trong (làm theo ý cha). Trong xã hội, thành phần này có vẻ như xấu xa, bất hão, nhưng họ có “lương tri” để đáp ứng lẽ thật! Và Chúa phán, họ mới là kẻ được vào thiên đàng, còn những kẻ “mặc áo nhà tu, ngồi trên ngôi cao trong giáo hội”, chỉ “làm ra vẻ vâng lời” những bên trong lại là thứ cứng lòng… thành phần đó thì lại là những kẻ sẽ “sa hỏa ngục”!
Sa-mu-ên nói: Đức Giê-hô-va há đẹp lòng của lễ thiêu và của lễ thù ân bằng sự vâng theo lời phán của Ngài ư? Vả, sự VÂNG LỜI TỐT HƠN CỦA TẾ LỄ; sự NGHE THEO tốt hơn mỡ chiên đực; sự BỘI NGHỊCH cũng đáng tội bằng sự tà thuật; sự CỐ CHẤP giống như TỘI TRỌNG cúng lạy hình tượng. Bởi ngươi đã TỪ BỎ LỜI của Đức Giê-hô-va, nên Ngài cũng từ bỏ ngươi ...” (I Sa-mu-ên 15: 22-23)
Đối với Chúa, sự đáp ứng từ bên trong mới là sự “VÂNG LỜI thật”!
Xách cặp vô “thần học viện”, ra trường được tấn phong mục sư, leo lên tới chức này, chức nọ trong giáo hội chưa hẳn là vâng lời thật, chưa hẳn là “đứa con vâng lời” mà người cha mong đợi!
Đức Chúa Trời yêu những thành phần “điếm đĩ biết ăn năn” hơn là những kẻ “khoác áo tu mà cứng lòng, dối trá”! – Trước mặt Chúa: “con đĩ biết ăn năn” còn có giá trị hơn là kẻ “khoác áo thầy tu mà làm… ĐĨ MIỆNG”.

Thấy vẫn không tin…
Vì Giăng đã theo đường công bình đến cùng các ngươi, nhưng các ngươi không tin, còn những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm đã tin người; và CÁC NGƯƠI, KHI ĐÃ THẤY điều ấy, sau cũng KHÔNG ĂN NĂN đặng tin người.” (Ma-thi-ơ 21: 32)
Nhiều người đòi hỏi “thấy mới tin”…
Kinh thánh thì nói: “Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà tin”…
Thế nhưng tại đây, những thầy tế lễ, thông giáo “thấy vẫn không tin” (và không ăn năn)!
Họ không tin điều gì?
Họ không tin Giăng là “tiên tri được Đức Chúa Trời sai đến”!
Giăng đã “theo đường công bình” mà đến cùng các thầy tế lễ, thông giáo nhưng họ không tin, còn thành phần điếm đĩ ngoài xã hội thì tin… Sau khi đã chứng kiến thành phần điếm đĩ, trộm cắp ngoài xã hội đến chịu phép báp-tem của Giăng trong đồng vắng, song thành phần giáo phẩm tối cao này cũng không ăn năn…! Họ đã THẤY MÀ VẪN KHÔNG TIN!
Ngày nay, có phải Chúa không sai tiên tri (như Giăng Báp-tít) đến cùng các mục sư, các lãnh đạo các giáo hội ngày nay không? Câu trả lời là có.
Đa số các anh chị em Cơ-đốc-nhân bình thường cùng một số mục sư họ TIN có một TIÊN TRI Đức Chúa Trời sai đến cùng các mục sư lãnh đạo các giáo hội trong thời đại chúng ta… Nhưng đa số các mục sư lãnh đạo cấp cao của một số giáo hội, họ KHÔNG TIN đó là tiên tri được Đức Chúa Trời sai đến! - Họ không tin hay họ “giả vờ không tin”?
Sự đáp ứng bên trong luôn là “của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời” hơn là sự “sống sắng giảng đạo bề ngoài”!

Tt. Ms HTK
LHS- 28/9/2017