• Chào Mừng Độc Giả Lời Hằng Sống!

    Thưa quý vị, Đây là blog cá nhân của tiên tri Huỳnh Thúc Khải được quản lý bởi một nhóm anh em Việt Nam đang sống tại Mỹ. Vì trang web cũ Lời Hằng Sống (loihangsong.net) đã bị kẻ xấu phản bội đánh phá, nên trang này được thay thế cho trang cũ LHS.net.[...]

  • Vài nét giới thiệu về Tiên tri Huỳnh Thúc Khải:

    Tiên tri Huỳnh Thúc Khải sinh ngày 10/10/1965 tại thôn Ân Đôn, xã Ân Phong Huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định – Việt nam. Tin Chúa năm 1974. Làm báp-tem năm 1984 tại nhà thờ Tin lành Bồng Sơn – Bình định (do mục sư Nguyễn Ngọc Thuận cử hành). Được báp-tem Thánh Linh trong phong trào Ân tứ tại nhà thờ Tin lành Quy nhơn năm 1988. Được tấn phong mục sư bởi giáo hội Mennonite ngày 19/10/2010 bởi Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Hội đồng Tấn phong. (Chứng thư sắc phong số 07-0020/VMC-SP) [...]

  • Sứ Mạng Tiên Tri – Sinh Ra Để Làm Tiên Tri.

    “Hỡi con người, ta đã lập ngươi lên đặng canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên; khá nghe lời từ miệng ta, và thay ta răn bảo chúng nó.” (Ê-xê-chi-ên 3: 17) “Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta… Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ… vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.” (Ê-sai 49: 1, 5)[...]

Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

Ê-xơ-tê Và “Kế Hoạch Treo Cổ Nhà Cầm Quyền Ha-man”…


Ê-xơ-tê Và “Kế Hoạch Treo Cổ Nhà Cầm Quyền Ha-man”…

Kinh thánh: Sách Ê-xơ-tê.
Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng chầu nơi nội viện, thì bà được ơn trước mặt vua; vua giơ ra cho bà Ê-xơ-tê cây phủ việt vàng ở nơi tay mình. Bà Ê-xơ-tê lại gần và rờ đầu cây phủ việt.” (Ê-xơ-tê 5: 2)

(Tổng thống Saddam Hussein bị treo cổ)
*** 
Ý nghĩa hình bóng:
         - Vua A-suê-ru đại diện cho “Vua Chí cao” – Đức Chúa Trời - cầm quyền trên cả đế quốc - thế giới lúc bấy giờ.

         - Hoàng hậu Ê-xơ-tê là “Hội thánh” của Đức Chúa Trời. (Theo hình ảnh Hội thánh là Cô Dâu của Đấng Christ)

       - Mạc-đô-chê là “lãnh đạo chân chính của Hội thánh” - Hướng đạo cho Ê-xơ-tê.
       - Ha-man là “thế lực độc ác núp danh Bậc cầm quyền”.
________

Theo luật của đế quốc Mê-đô Ba tư thời bấy giờ, một người xuất hiện trước mặt vua mà không có lệnh mời của vua thì người đó “99% là chết”, trừ khi vua đưa cây phủ việt trên tay vua ra.

Như vậy một người muốn xuất hiện trước mặt vua cũng được, nhưng việc sống chết vẫn chưa hẳn đã định đoạt, vì còn “0,1%” hy vọng sống, nếu vua tha mạng. Cái giá của việc bất ngờ xuất hiện trước mặt vua trong nội cung là lớn, vì vậy phải có việc cần thiết lắm một người mới dám trả giá như Ê-xơ-tê.

Bà Ê-xơ-tê được vua sủng ái, nhưng không có gì bảo đảm là bà không bị trảm vì tội “khi quân”, hoặc "lợi dụng sự sủng ái của vua mà coi thường vua”! Khi liều mình bước vào để gặp vua là Ê-xơ-tê chấp nhận “nếu tôi phải chết thì tôi chết” như bà đã nói.

Bà Ê-xơ-tê liều mạng gặp vua để làm gì?

Ê-xơ-tê liều mạng sống để cứu dân tộc mình khỏi “họa diệt vong" do "kẻ đội lốt Bậc cầm quyền là Ha-man” đang rắp tâm thực hiện.

Ha-man một kẻ có đầy quyền lực được vua trao cho. Trong đế quốc Mê-đô Ba tư lúc bấy giờ, ngoài Ha-man không ai có quyền lực lớn sau vua. Ha-man tượng trưng cho “kẻ đội lốt-mượn danh Nhà cầm quyền" nhưng gian ác đang rắp tâm, lên kế hoạch tiêu diệt dân sự của Đức Chúa Trời.

Mạc-đô-chê là “lãnh đạo chân chính của Hội thánh”- Người hướng đạo, lãnh đạo tinh thần cho Ê-xơ-tê.

Ha-man căm ghét Mạc-đô-chê – “Bậc cầm quyền gian ác” căm ghét và lên kế hoạch tiêu diệt dân sự của Chúa, cũng như những nhà lãnh đạo chân chính của Hội thánh.

Mạc-đô-chê biết được âm mưu, kế hoạch của Ha-man, ông thông báo cho Ê-xơ-tê biết. Ê-xơ-tê đã lên kế hoạch “tiêu diệt Ha-man” để cứu dân tộc của bà khỏi họa diệt vong. Ê-xơ-tê đã “liều mạng sống mình để ra mắt vua”…

Khi một người liều mình ra mắt vua trong tình huống đó là “cầm chắc cái chết”… Người đó đang đánh đổi sinh mạng mình để “trình cho vua một điều gì đó”. 
Vua nhìn Ê-xơ-tê rồi đưa cây phủ việt ra. Vua hỏi “Ê-xơ-tê, ngươi muốn gì”? Ê-xơ-tê chưa trình bày nguyện vọng, chỉ mời vua và Ha-man ngày mai đi dự tiệc do bà thết đãi. Chắc là vua ngạc nhiên lắm! Ngay lúc đầu vua hỏi Ê-xơ-tê muốn gì, dẫu là phân nửa nước vua cũng ban cho… Thế nhưng Ê-xơ-tê chỉ mời vua đi dự tiệc?! Có ai đánh đổi sinh mạng mình chỉ để được mời vua đi dự tiệc? Vua không tin điều đó. Chắc Ê-xơ-tê có một đề nghị gì quan trọng lắm đây? Vì nếu xin nửa nước thì Ê-xơ-tê đã xin rồi!?

Qua ngày sau, trong buổi tiệc yến do bà Ê-xơ-tê thết đãi, vua hỏi Ê-xơ-tê muốn gì, bà đã trình bày “âm mưu thâm độc của nhà Cầm quyền Ha-man”!

Vua nổi cơn giận, bỏ phòng tiệc đi ra ngoài… Ha-man biết mình không thoát khỏi bị trừng phạt, hắn quỳ lụy bên chân bà Ê-xơ-tê trên ghế sô-pha, cầu xin bà xin vua tha mạng cho mình! Vua bước vào thấy Ha-man sụp mình trên ghế của Ê-xơ-tê, vua cho rằng Ha-man còn dám “sàm sở hoàng hậu trước mặt vua”… Và theo lệnh vua, người ta đem Ha-man treo cổ trên cây mộc hình mà hắn đã chuẩn bị để treo cổ Mạc-đô-chê.

-          Ê-xơ-tê tượng trưng cho Hội thánh – Cô Dâu của Đấng Christ.

-          Mạc-đô-chê tượng trưng cho “lãnh đạo chân chính của Hội thánh”.

-          Ha-man là “thế lực độc ác khoác áo Bậc cầm quyền” đang có âm mưu tiêu diệt dân sự của Đức Chúa Trời.

Ê-xơ-tê đã liều mạng ra mắt “Vua Chí Cao” để vạch trần âm mưu thâm độc của “thế lực gian ác mặc áo Nhà cầm quyền” đang rắp tâm tiêu diệt dân sự Chúa và cũng là dân tộc của bà.  

Hội thánh ngày nay học được gì nơi Ê-xơ-tê?

Các cấp lãnh đạo Hội thánh ngày nay làm gì khi “dân tộc mình đứng trước họa diệt vong bởi thế lực gian ác mặc áo Nhà cầm quyền”? (Sa-tan - Nhà cầm quyền chốn không trung...) 
- Ê-xơ-tê phải làm một điều gì đó khiến cho Ha-man khiếp sợ, sụp lạy nơi chân bà, xin bà cứu mạng… Chứ bà không “quỳ lụy một Bậc cầm quyền gian ác, thủ đoạn, bỉ ổi, hèn hạ, bẩn thỉu hơn cả loài cầm thú”… như Ha-man!

- Mạc-đô-chê – nhà lãnh đạo chân chính của Hội thánh - thà chết chứ không quỳ lụy một Bậc cầm quyền hèn hạ, bỉ ổi thua cầm thú… như Ha-man.

- Ha-man căm tức Mạc-đô-chê – nhà lãnh đạo chân chính của Hội thánh - vì không chịu “cúi đầu trước hắn”! Ha-man lên kế hoạch treo cổ Mạc-đô-chê và tiêu diệt Dân Chúa… Nhưng chính hắn đã bị treo cổ trên cây mộc hình mà hắn đã dựng cho Mạc-đô-chê.

- Nhà cầm quyền nào chống lại Hội thánh của Đức Chúa Trời và đi ngược lại với quyền lợi dân tộc mình, đan tâm bán đứng dân tộc mình, lo bảo vệ quyền lợi phe đảng, củng cố quyền lực chính trị… nhà cầm quyền đó không sớm thì muộn sẽ bị “treo cổ như Ha-man”!

 
(Nhà cầm quyền Saddam Hussein bị treo cổ)



Huỳnh Thúc Khải

LHS- 24/11/2014

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

Đôi Điều Về: “Hội Nghị Luật Pháp Tôn Giáo Tín Ngữơng Đối Với Đạo Tin Lành…”



Đôi Điều Về: “Hội Nghị Luật Pháp Tôn Giáo Tín Ngữơng Đối Với Đạo Tin Lành…”

Pham Toan Ai 
(Mục sư Phạm Toàn Ái)
***
Tuần qua từ 19-21/11 Ban TGCP có mời một số các mục sư “Tin lành Tư gia” đi dự một “Hội nghị” ở Vũng tàu…
Sau đây là một vài ý kiến được trích từ Facebook của mục sư Phạm Toàn Ái cùng một số ý kiến, bình luận của LHS:

Hội nghị về luật pháp tôn giáo tín ngữơng đối với đạo Tin Lành, Ban Tôn giáo Chính phủ chủ trì: đối thoại, các mục sư chất vấn,.. Có nhiều chính quyền địa phương vi phạm pháp luật.. Cuối cùng "Trên nói dưới không nghe"... về việc đăng ký, ông pbtgcp nói: "cấp đăng ký điểm nhóm chứ không phải là Hội Thánh. Như Tin Lành VN phải có 100 tín hữu mới công nhận là Hội thánh. Điều nầy sai Kinh Thánh và vi phạm pháp luật. Kinh thánh nói người tin Chúa Jesus là người thánh. Hai ba người họp lại là Hội thánh rồi. Tại sao phải đủ 100 người mới công nhận HT. Như vậy quy định đó đã xúc phạm đến huyết Chúa Jesus làm nên thánh những người tin Chúa Jesus. Trong KT chỉ nói đến Hội Thánh địa phương chứ không nói đến chi hội! Nhiều người cùng niềm tin trong địa phương đăng ký thì gọi là Hội thánh. Luật pháp quy định công dân được quyền lập hội. Ai ngăn trở là vi phạm bộ luật hình sự điều 129. Tại sao chính quyền không công nhận Hội thánh. Điểm nhóm là nơi thờ phượng Chúa của HT. Đó là cái nhà không chỉ con người được.” (Trích Facebook của Mục sư Phạm Toàn Ái - https://www.facebook.com/toanai.pham)


 (Trong các ngày từ 19-21/11/2014 tại thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, Ban Tôn giáo Chính phủ phối hợp với Sở Nội vụ tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu tổ chức Hội nghị hướng dẫn sinh hoạt đạo Tin lành cho hơn 200 trưởng, phó, phụ tá các điểm nhóm Tin lành của 3 tỉnh, thành phố: Bà Rịa-Vũng Tàu, Đồng Nai, Tp Hồ Chí Minh...)
***
1. Đối thoại, các mục sư chất vấn:
Theo một mục sư có tham dự, hôm qua ông cho hay: Lý thuyết thì gọi là “đối thoại” nhưng sự thật thì có mấy mục sư được nêu ý kiến đâu? Họ chủ trì, chủ động “nói hết”, chỉ dành ít phút còn lại để gọi là “nêu ý kiến”. Thí dụ chương trình kết thúc lúc 4: 30 mỗi ngày thì họ nói hết cho tới 4 giờ, sau đó là “nêu ý kiến thảo luận”! Với 30 phút cuối giờ, một người nêu ý kiến cũng hết 3-5 phút, họ trả lời cố tình kéo dài thời gian là xong một buổi… Thế mà gọi là thảo luận, đối thoại cái gì?
Mục sư này cũng cho hay:
- Có một mục sư (mục sư Huy) đã bước lên “giật” micro để nói. Ông nói “quý vị bảo yêu nước…! Ai không yêu nước…? Nhưng cho tới bây giờ từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà mau Trung quốc chiếm ở hết rồi thì còn nước đâu nữa mà yêu…”!? (Phải giành micro mới nói được câu này, họ sắp xếp người thuộc phe… nói hết và nói câu giờ để không ai nói được gì cả…)
- Bà mục sự XL phát biểu: Theo thống kê của bà: 10 trường đại học ở VN thì có hết 9 trường “nói xấu Tin lành”, chỉ một trường không nói xấu Tin lành là trường Quốc gia Âm nhạc… (Đề tài này LHS sẽ bàn luận một bài riêng)

2. “Trên nói dưới không nghe”: Có nhiều chính quyền địa phương vi phạm pháp luật.. Cuối cùng "Trên nói dưới không nghe"...
Chính quyền địa phương vi phạm về luật pháp đối với chính sách tôn giáo không thấy có vị nào bị xử lý cả? Còn người dân không vi phạm, bị chính quyền dùng côn đồ trấn áp, tấn công, khủng bố… không thấy ai bị chính quyền xử lý cả? (Mennonite Bình dương)
Chính quyền cấp “trên nói dưới không nghe”, nhưng “hậu quả của khủng bố, bách hại tôn giáo thì người dân có đạo phải gánh chịu tất cả”! (nhiều người bị đánh đập dã man, nhà thờ, nhà nguyện, nơi nhóm bị đập phá như một đất nước không có luật pháp… không thấy chính quyền can thiệp?) Người dân ngày nay có lẽ không còn lạ gì “chiêu trò của chính quyền CS”… Chủ trương cho đàn em cấp dưới đàn áp, khủng bố (như đang xảy ra ở Bình Dương) rồi quay lại nói “trên nói dưới không nghe” là xong việc, còn hậu quả thì người dân có đạo bị “cái đảng vô đạo” hành hại… phải gánh chịu hết. Có bao giờ nhà nước đến xin lỗi chân thành và bồi thường thiệt hại cho người dân có đạo, sau khi đã bị chính một bộ phận của nhà cầm quyền làm sai, gây hậu quả không? Nhà nước CS có thực tâm tôn trọng tôn giáo tín ngưỡng không? Phải chăng chiêu trò này tái diễn từ khi chế độ CS ra đời cho đến ngày kết thúc? Những người rêu rao “đạo đức HCM” sao lại hành xử với dân như “một lũ vô đạo”!?

3. Đăng ký sao lại “cấp” hay không cấp? Về việc đăng ký, ông PBTGCP nói: "cấp đăng ký điểm nhóm chứ không phải là Hội Thánh
Đã gọi là “đăng ký” thì không có chuyện “không cấp”…
Đăng ký là “tôi báo cáo cho ngành chức năng việc tôi sẽ, đã và đang làm” và ngành chức năng “ghi nhận”. Thí dụ: Đôi trai gái đến tuổi kết hôn, được sự đồng ý của hai bên gia đình, họ đi đến chính quyền địa phương “đăng ký” kết hôn thì bổn phận của chính quyền là “cấp” giấy chứng nhận kết hôn cho họ. Vấn đề ở đây không phải là cho hay không cho khi họ chưa từng kết hôn với ai. Đó là quyền của họ, bổn phận của chính quyền là “cấp giấy” chứng nhận, không có chuyện cho hay không cho ở đây. (Chính quyền lấy tư cách gì không cho người ta lập gia đình?) Chính quyền lấy lý do này nọ làm khó, không cấp giấy cho họ là chính quyền sai. Sinh hoạt tôn giáo là nhu cầu tín ngưỡng của người dân. Họ đến “đăng ký” với chính quyền cho dù họ chỉ có vài ba người… thì đó là chuyện của họ. Chính quyền lấy lý do họ có ít người không “cấp” (không thừa nhận nhu cầu tín ngưỡng của họ) là chính quyền sai. (Tôi tin Đức Chúa Trời Toàn năng là Cha, là “Đấng dựng nên trời đất…” nhưng tôi không thích thờ phượng chung với nhóm hoặc giáo hội của ông A, ông B là vì ở đó họ đối xử tệ với tôi, hoặc họ có những lý do tế nhị không phù hợp với tôi nên tôi sinh hoạt thờ phượng với những người có chung tình cảm, quan điểm... là nhu cầu và là quyền hạn của tôi. Quyền được thờ phượng Đức Chúa Trời – Đấng tối cao, Vua của Vũ trụ…) Một người cũng là nhu cầu. Thí dụ: Một người có người nhà bị xe đụng chết ở một góc đường, tháng sau hoặc thỉnh thoảng người đó đem lễ: nhang, đèn, hoa quả đến “cúng ở góc đường” nơi người thân họ chết tại đó… trong trường hợp này người đó có phải đi xin phép hay đăng ký với chính quyền không? (thường là không) Chính quyền có cấm cản việc này không? (thực tế là không) Cái đó có phải là nhu cầu tín ngưỡng cá nhân của chỉ một người đó không? (cho dẫu hành động đó là “mê tín” đi chăng nữa, thì “mê tín” cũng là một dạng tín ngưỡng, mê tín lại cần phải được dẹp kia mà? Nhưng sao chính quyền lại không quan tâm việc đó, mà quan tâm mấy người Tin lành nhóm lại có đăng ký, nhưng chính quyền làm khó dễ và ra điều kiện…?) Tại sao chính quyền không bắt một người đứng cầu khẩn bên đường có nhang, đèn, của lễ… mà đi bắt bớ, khó dễ “đôi ba người nhân danh Chúa nhóm lại” và khi họ đi đăng ký chính quyền không thừa nhận vì cho là ít? (một người đứng cúng vái bên đường thì ít hay nhiều?) Có phải chính quyền định kiến và muốn tiêu diệt đạo Tin lành không?

4. Tin lành không thừa nhận nhau thì ai thừa nhận Tin lành?
Như Tin Lành VN phải có 100 tín hữu mới công nhận là Hội thánh...
Chỉ có những kẻ “ăn cám lú của quỷ Sa-tan” mới dám gọi là “100 người mới là Hội thánh”. Vì một người là môn đồ được Chúa cứu chuộc thì họ là “thánh đồ” và hai người thánh đồ nhân danh Chúa nhóm lại thờ phượng Chúa thì họ là “Hội thánh” rồi! Bọn “ăn cháo lú của quỷ Sa-tan”, nguyện Đức Chúa Trời giáng sự rủa sả trên kẻ nào tuyên bố “phải có 100 tín hữu mới công nhận là Hội thánh”…!
Đồng ý với những ý kiến “phản biện” của mục sư Phạm Toàn Ái về vấn đề “vi phạm pháp luật của chính quyền” như ông đã nêu.

5. Luật pháp quy định công dân được quyền lập hội:
Luật pháp quy định công dân được quyền lập hội. Ai ngăn trở là vi phạm bộ luật hình sự điều 129…
Chỉ cần hai đến ba người nhất trí cùng một mục tiêu, định hướng, mục đích hoặc tín ngưỡng là một “hội” rồi. Hội là số đông (hai trở lên) không phải nhiều hay ít mới được gọi là “hội”. Nếu họ là các “thánh đồ” nhơn danh Chúa nhóm lại thì đó là Hội thánh.

6. Tại sao chính quyền không công nhận Hội thánh?
Tại sao chính quyền không công nhận Hội thánh…? (chi hội đôi ba người)
Bọn đầy tớ quốc doanh, chúng nhơn danh là “tôi tớ thánh” đã không thừa nhận “nhóm nhỏ của Chúa là Hội thánh” thì trách chi chính quyền? Hay là đã có chỉ đạo từ “bề trên” cho bọn đầy tớ quốc doanh “không thừa nhận nếu không đủ 100” để chính quyền dễ đàn áp các nhóm nhỏ?
Diệt các nhóm nhỏ thì lấy đâu có “Hội thánh lớn”?
Bọn đầy tớ quốc doanh vì lợi ích bản thân đã hợp tác với CQ, đồng ý với “quan điểm 100 người trở lên mới là Hội thánh”, “ép các nhóm nhỏ vào vương quốc lớn” của mình… Hành động này là “diệt Hội thánh từ trong trứng nước”. Ai làm điều này sẽ trả lời trước Chúa.
Với Chúa “bầy nhỏ” cũng là bầy của Chúa. Ai nhúng tay vào việc diệt nhóm nhỏ là “liệu hồn với Đức Chúa Trời”!
Hỡi bầy nhỏ, đừng sợ chi; vì Cha các ngươi đã bằng lòng cho các ngươi nước thiên đàng”. (Lu-ca 12: 32)

Huỳnh Thúc Khải
LHS- Chúa nhật 23/11/2014

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014

Bắc Hàn “Lép Vế” Sau Vụ Bị LHQ Cảnh Cáo Về Vi Phạm Nhân Quyền!


Bắc Hàn “Lép Vế” Sau Vụ Bị LHQ Cảnh Cáo Về 
Vi Phạm Nhân Quyền!

Một số Tư liệu liên quan:

 
***
Thời gian gần đây, Bắc Hàn- một quốc gia theo chính thể Cộng sản đã bị Liên Hiệp Quốc thông qua nghị quyết sẽ truy tố nhà nước- chính phủ này ra tòa án Hình sự Quốc tế với hồ sơ vi phạm Nhân quyền…
Song song với những diễn tiến trên, Nam Hàn, một quốc gia theo thể chế Tư bản và là đồng minh của Mỹ, mới đây đã tổ chức tập trận bắn đạn thật trên hai hòn đảo gần Bắc Hàn… bất chấp những lời “cảnh báo đe dọa” từ phía Bắc Hàn.

Đứng trước những lời “đe dọa” từ phía Bắc Hàn, Bộ Quốc phòng Nam Hàn vẫn thản nhiên với những lời lẻ như "Chúng tôi sẽ trừng phạt các hành động khiêu khích của Triều Tiên (Bắc Hàn) với một cuộc phản công ngay tức thì mà không do dự…" - phát ngôn viên Bộ quốc phòng Hàn Quốc Kim Min-Seok nói. Ngoài ra Bộ quốc phòng Hàn Quốc (Nam Hàn) phản ứng bình thản, nói rằng bất kỳ hành động khiêu khích nào của Bắc Hàn (Hàn Cộng) lúc này cũng có thể là một bước đi tiến tới "sự tự hủy diệt".
Trong thời gian gần đây, mối quan hệ giữa Trung Quốc và Bắc Hàn (Triều Tiên) cũng có phần “lạnh nhạt”, nếu không muốn nói là “Trung Quốc đã bỏ rơi hoặc đã chán Bắc Hàn”…
Hội nghị Thượng đỉnh APEC vừa qua tại Bắc Kinh đã cho thấy Mỹ và Trung Quốc đang “xích lại gần nhau hơn” trong vấn đề cùng hợp tác để lãnh đạo thế giới.


Những diễn tiến trên… phải chăng là nền tảng để Hàn Quốc (Nam Hàn) “không còn coi Bắc Hàn ra gì” trong lúc này? Những lời “đe dọa” của Bắc Hàn Cộng sản đối với Nam Hàn Tư bản bị xem như chỉ là những lời nói chơi, sự “to mồm của một kẻ sắp chết”!
Sau những động thái trên thì “Bắc Hàn chạy qua Nga” thăm ngoại giao với thông điệp “tái khởi động ngoại giao vấn đề Hạt nhân 6 bên vô điều kiện”… (Trước đây Bắc Hàn ra điều kiện này nọ nếu muốn ngồi lại… nay thì “vô điều kiện” mà không biết có còn ai thèm ngồi lại nữa hay không) 

Cộng sản Bắc Hàn… hết thời:
Nhìn chung trước đây, Bắc Hàn rất “có thớ” nhờ vào một ít vũ khí hạt nhân và “đàn anh Trung cộng”… Nay, Trung Quốc trong thời đại Tập Cận Bình, chủ nghĩa cộng sản dường như không còn là mối quan tâm hay “ưu ái” nữa, cùng với sự bắt tay hợp tác để lãnh đạo thế giới giữa hai nước Trung- Mỹ… đã “đẩy Bắc Hàn ra khỏi mối quan hệ thân thiện” với đàn anh Trung Quốc. Đặc biệt gần đây, Bắc Hàn đã bị Hội đồng LHQ chính thức thông qua nghị quyết về vấn đề vi phạm Nhân quyền của nước này. - Bắc Hàn cộng sản đang chơi vơi… trên bờ vực “tự phá sản”.
Trong khi đó Nam Hàn Tư bản cứ vững vàng, từng bước đi lên từ kinh tế, chính trị, văn hóa… Được các nước trên thế giới thân thiện, nể nang…
Có ai tố cáo chính phủ Nam Hàn về “vi phạm Nhân quyền” không?
Có người dân nào của Nam Hàn Tư bản “vượt biên giới chạy qua Bắc Hàn”, một quốc gia được cho là “thiên đường Xã hội Chủ nghĩa” không?
Nam Hàn Tư bản (Hàn Quốc) vốn là nước đồng minh của Mỹ, ngày trước - thập niên 60 của thế kỷ trước- Nam Hàn nghèo mạt, thua Việt Nam Cộng Hòa, tức Nam Việt Nam trước đây… Mối quan hệ giữa Nam Hàn và Mỹ cho đến nay vẫn bình thường như ngày nào và cũng nhờ đó mà Nam Hàn được như ngày nay. (Mỹ bảo vệ và nâng đỡ Nam Hàn) Trong khi đó mối quan hệ “tình đồng chí cộng sản” giữa Trung Quốc và Bắc Hàn nay đã không còn “thân thiện như xưa”. Sự lạnh nhạt này cũng góp phần “đẩy Bắc Hàn cộng sản xuống vực sâu… phá sản”!

Có người đã nói “làm bác sĩ mà sai có thể giết chết một mạng người, làm giáo dục mà làm sai có thể làm chết một thế hệ… nhưng làm chính trị mà làm sai là GIẾT CHẾT MỘT DÂN TỘC”.
Từ sau Thế chiến thứ II, đất nước Đại Hàn đã chia thành hai “quốc gia”, hai chính thể: Nam Hàn Tư bản (Hàn Quốc: Đại Hàn Dân Quốc) và Bắc Hàn Cộng sản (Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều tiên). Dân tộc Đại Hàn hiện nay thực tế là “một bên sống” và “một bên chết”. Người dân Hàn Quốc rất tự hào và hạnh phúc vì mình là “công dân của nước Đại Hàn Dân Quốc”… Trong khi đó, người dân Bắc Hàn muốn “trốn khỏi đất nước mình để qua sống với Nam Hàn cũng không phải dễ”… Chính phủ Bắc Hàn cộng sản bị quốc tế lên án là “vi phạm Nhân quyền” và sẽ bị đưa ra Tòa án Hình sự quốc tế trong một ngày không xa…
Đại thi hào Việt nam - Nguyễn Du trong Truyện Kiều có câu:
Ma dẫn lối, quỷ đưa đường,
Lại tìm cái chốn đoạn trường mà đi”…

Học thuyết của Các Mác- tiền thân, nền tảng lý luận sinh ra Chủ nghĩa Cộng sản, vốn là “giáo lý lừa dối của quỷ Sa-tan”. Các Mác vốn là con mục sư Tin lành, sau khi bỏ đạo đã gia nhập “Sa-tan giáo”- một tôn giáo tôn thờ quỷ Sa-tan, sau đó ông đã được “Sa-tan mặc khải để viết ra học thuyết chết người” này. Dân tộc nào bị vướng vào học thuyết này thì chỉ có “từ chết tới bị thương”! (Trung Quốc hiện nay cũng tan tành từ bên trong, Tập Cận Bình khôn ngoan bắt tay Mỹ để vực dậy một quốc gia đổ nát… Mỹ lợi dụng điều này để có lợi cho quốc gia mình…)

Đức Chúa Trời cho phép mọi việc diễn ra để người ta có cơ hội phân biệt “điều chi là tốt lành”.
Đúng thế, việc gì cũng có thời hạn và cách thức để thực hiện. Tuy nhiên, người ta thường gặp khó khăn trong lúc thi hành, nhiều việc bất ngờ xảy ra làm cho bối rối. Vì ai biết được việc gì sẽ xảy ra?” (Truyền đạo 8: 7 - HĐ)

Kẻ ngu dại nói trong lòng rằng: chẳng có Đức Chúa Trời.
Chúng nó đều bại hoại, đã làm những việc gớm ghiếc…” (Thi thiên 14: 1)


Một học thuyết chối bỏ sự hiện hữu của Đức Chúa Trời là một học thuyết ngu dại…
Một chính quyền- nhà nước chối bỏ sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, chà đạp lên những giá trị của tôn giáo, coi “tôn giáo là thuốc phiện” và tôn thờ một học thuyết điên dại- học thuyết chối bỏ sự hiện hữu của Thượng đế, phỉnh dụ người dân đi theo để “cùng đảng xây dựng thiên đường Xã hội chủ nghĩa” là một nhà nước điên dại… kết cục của nó là… ngu dại như Bắc Hàn, giết hại cả dân tộc mình, bị quốc tế khinh bỉ… mà cũng tự hào, cho mình là những con người thuộc hàng “đỉnh cao trí tuệ”.
Cầu xin Đức Chúa Trời thương xót dân tộc VN mà sớm cất đi “sự ngu dại của những người có… đỉnh cao trí tuệ”! 

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 22/11/2014

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

Môn Đồ Hóa Và ‘Côn Đồ Hóa’… Muôn Dân!


Môn Đồ Hóa Và ‘Côn Đồ Hóa’… Muôn Dân!
- Chúa Jesus thì “môn đồ hóa” muôn dân,
Còn nhà nước cộng sản thì “côn đồ hóa” toàn dân từ chính quyền đến tôn giáo!

 (Côn đồ tấn công giáo sở Mennonite)
***

1. Chúa Jesus “môn đồ hóa” muôn dân:
Trong Ma-thi-ơ 28: 19 Chúa phán: “Hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ ta”, tức đây là mạng lịnh của Chúa bảo các môn đệ hãy đi “môn đồ hóa muôn dân”:
Vậy, hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ Ta, hãy nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh làm báp-têm cho họ…” (Ma-thi-ơ 28: 19- BDM)

2. Đảng và nhà nước CS thì chủ trương “côn đồ hóa” toàn dân!
Sẽ là hồ đồ nếu nói mà không chứng minh:
- “Cướp chính quyền” là chủ trương mà đảng CS đã “dạy dỗ” người dân ngay từ đầu. (Trước tiên đảng CS dạy dân đi “CƯỚP”…)
- “Bạo lực cách mạng” là “hành vi côn đồ” để cướp chính quyền hợp pháp của một lực lượng lãnh đạo khác đang lãnh đạo nhân dân. (Có khi sự lãnh đạo của lực lượng đó còn tốt cho dân gấp mấy lần sự lãnh đạo của đảng CS sau này…) – Người Pháp bàn giao chính quyền lại cho vua Bảo Đại, đảng CS xúi người dân di “cướp” chính quyền về cho đảng CS lãnh đạo… như đảng có ngày nay.
Cả hai điều trên là chủ trương mà đảng CS đã “dạy dỗ muôn dân” để giúp họ có chính quyền. (Cộng sản quốc tế cũng xúi dân đi “cướp chính quyền”…)
- Cải cách ruộng đất: Những cuộc đấu tố ở miền Bắc mà đảng và nhà nước CS đã đứng ra tổ chức, họ dùng những đầy tớ được nuôi trong nhà chủ đứng ra đấu tố ông, bà chủ của mình, hoặc thậm chí có trường hợp là con cái đấu tố cha mẹ… Đây là bước thực hiện “côn đồ hóa người dân” mà chính quyền và nhà nước CS đã từng thực hiện, giúp họ có được chính quyền để họ thực hiện chính sách giáo dục “côn đồ hóa muôn dân”!
- Huế Mậu Thân: Những người xưng là “chiến sĩ, lực lượng cách mạng” đã bắt thường dân vô tội ra giết tập thể, giết cách dã man bằng những phương tiện như cuốc, cây… mà lịch sử và nhiều nhân chứng đã và đang làm chứng. (nhân chứng còn sống)
- Và còn nhiều bằng chứng khác để có thể chứng minh đảng và nhà nước CS đã thực hiện chính sách “côn đồ hóa muôn dân”…
Xã hội VN chưa bào giờ mà thành phần du côn, du đảng, cướp giựt, lừa gạt, dối trá, giết người, bạo hành, tham nhũng, “quân đội, công an hèn với giặc, ác với dân”, tội lỗi, vô đạo đức, xã hội băng hoại từ y tế, giáo dục, cơ quan chính quyền… cho đến các tổ chức tôn giáo cũng bị “côn đồ hóa”… như trong thời kỳ mà đảng và nhà nước CS cai trị và lãnh đạo… như hiện nay. Điều đó không có gì lạ, mà nó là kết quả tự nhiên của chính sách “côn đồ hóa muôn dân” mà đảng và nhà nước CS đã chủ trương và thực hiện.

3. Chính sách, đường lối của đảng và nhà nước CS ngày nay có gì thay đổi?
Xã hội VN ngày nay:
- Nhiều nhà đấu tranh dân chủ cũng “tự nhiên bị côn đồ tấn công”…
- Người dân mất đất, mất tài sản, nhà cửa hoặc bị “chính quyền địa phương ức hiếp” đi thưa kiện ra cơ quan có thẩm quyền cao hơn (trung ương) cũng “tự nhiên bị côn đồ tấn công”…
- Những cơ sở, lãnh đạo tôn giáo thỉnh thoảng cũng “tự nhiên bị côn đồ tấn công” nhưng sau đó người ta đã đưa ra bằng chứng là “nhà nước đứng sau côn đồ” trong những vụ “tự nhiên” đó! Hoặc “côn đồ” tấn công người dân, lãnh đạo tôn giáo ngay trước mặt nhân viên công lực (công an) mà nhân viên công lực không làm việc với “côn đồ”, mà chỉ tìm cách ép tội người dân đang bị “côn đồ” tấn công ngay trước mặt bậc cầm quyền… Như vậy nếu không phải “nhà nước đứng sau côn đồ” thì ai?

4. Thực hiện chính sách “côn đồ hóa lãnh đạo tôn giáo”:
Đã là lãnh đạo tôn giáo thì không ai lại có hành vi côn đồ.
Nhưng dưới sự lãnh đạo của một đảng “chủ trương côn đồ hóa toàn dân” thì lãnh đạo tôn giáo cũng khó tránh khỏi.
Lịch sử Hội thánh Tin lành VN chưa bao giờ mà lãnh đạo giáo hội lại có “hành vi côn đồ”… nhưng gần đây thì có.
Vụ “đánh chiếm” nhà thờ Núi Sập – An Giang (2012), đang khi lãnh đạo Tổng liên hội (HTTLVN.MN) cử người và đem cả “côn đồ” tấn công nhà thờ, tư thất và cả gia đình mục sư… Mục sư gọi điện cho cơ quan chức năng, công an đến, nhưng chỉ đứng xa nhìn mà không can thiệp để “giải cứu gia đình mục sư đang bị côn đồ tấn công”! Lãnh đạo Tin lành từ khi “tiếp cận, thân cận với Ban TG nhà nước” cũng sinh ra “thói côn đồ” trong việc hành xử với chức sắc cấp dưới. Mục sư quản nhiệm nhà thờ Núi Sập cho biết trước đó ông cũng được chính quyền hứa là “nếu có gì xảy ra chúng tôi sẽ can thiệp”, nhưng khi bị “côn đồ do lãnh đạo tôn giáo sai tới” tấn công, mục sư gọi điện báo thì công an có tới, nhưng can thiệp bằng cách “đứng xa nhìn”!
Lịch sử giáo hội - HTTLVN từ trước cho tới năm được nhà nước CS cấp giấy pháp nhân (2001) không hề có chuyện “gian lận bầu cử” hoặc “tiếm quyền” để có địa vị và quyền lực trong giáo hội… Nhưng sau đó thì có. Nghĩa là khi chưa tiếp cận, thân cận với Ban TG nhà nước thì một số lãnh đạo tôn giáo chưa có hành vi “côn đồ”, nhưng sau khi tiếp cận, tiếp xúc, thân thiết với Ban… thì “tự nhiên có hành vi côn đồ”! (gian lận, tiếm quyền, thủ đoạn…)
Kinh thánh nói “Bạn bè xấu làm hư thói nết tốt”. - “Ai làm bạn với thế gian là trở nên thù nghịch cùng Đức Chúa Trời”.


(Công an Bình Dương bắt tu sĩ và chức sắc của giáo hội Mennonite
về trụ sở CA như "giải tội phạm",
bắt giải đi lúc họ đang ngủ, không cho mặc áo...
Nhưng mục sư Bùi Thanh Sê của VEF thì nói "do nóng nực nên họ cổi áo"!
Thử hỏi vào cơ quan công an mà mặc áo không cài nút ngực
có được không, chứ đừng nói là "nóng nực cổi áo giữa cơ quan công an"?
Dư luận đặt ra câu hỏi:
Tại sao mục sư Bùi Thanh Sê bênh vực công an?)


(Mục sư Bùi Thanh Sê)

5. Sách lược “côn đồ hóa lãnh đạo tôn giáo”:
Đang khi trụ sở và giáo hội Tin lành Mennonite bị “côn đồ” tấn công, dư luận trong ngoài nước đang rất “bức xúc”… thì:
- Toàn bộ hệ thống báo chí – truyền thông trong nước không một dòng đề cập hay lên tiếng…
- Một “Hội nghị- hội thảo dành cho các mục sư, lãnh đạo các giáo hội không hợp tác với Mennonite” được tổ chức tại Vũng Tàu… với chuyên đề “Học tập chính sách tôn giáo của đảng và nhà nước”. (Chương trình 4 ngày được tài trợ ăn uống, nghỉ.. chơi)
Vấn đề đặt ra là “tại sao Hội nghị lại diễn ra trong lúc này”?
- Những gì diễn ra một cách “đau thương, tàn nhẫn đối với giáo hội Mennonite” các mục sư trong tổ chức VEF – Hiệp hội Thông công Tin lành VN không lên tiếng, không bênh vực anh em mình, không quan tâm (hoặc một số mục sư đã có những “luận điểm không đúng sự thật nhưng có lợi cho chính quyền, bất lợi cho giáo hội Mennonite”…) Trong một hoàn cảnh “anh em mình bị khủng bố, trù dập” mà các mục sư lại “khăn gói lên đường đi nghỉ mát, vui chơi theo tài trợ của bậc cầm quyền”… liệu đó có phải là một “hành vi côn đồ” của kẻ mời và người được mời?
- Tục ngữ có câu “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”… Đang khi “một chi thể trong thân Chúa”- anh em mình bị tấn công một cách tàn bạo, vô đạo đức bởi những thành phần được gọi là “công đồ” (côn đồ nhà nước) mà “các ông là những mục sư lãnh đạo lại kéo nhau đi vui hưởng sự ăn chơi, vui sướng do nhà nước tài trợ” thì các ông nghĩ sao?
- Kinh thánh chép: “Bởi đức tin, Môi-se lúc đã khôn lớn, bỏ danh hiệu mình là con trai của công chúa Pha-ra-ôn, đành cùng dân Đức Chúa Trời chịu hà hiếp hơn là tạm hưởng sự vui sướng của tội lỗi: người coi sự sỉ nhục về Đấng Christ là quí hơn của châu báu xứ Ê-díp-tô, vì người ngửa trông sự ban thưởngKHÔNG SỢ VUA GIẬN… ” (Hê-bơ-rơ 11: 24-26)
Thay vì đứng về phía Hội thánh, anh em mình để lên tiếng vế CÁI ÁC… thì các mục sư đã được… “côn đồ hóa” đã chọn và “coi sự vui sướng trong tội lỗi” hơn là “đứng về phía dân Chúa để cùng chịu sự hà hiếp” và trông chờ phần thưởng của Chúa!

6. Chùa Liên Trì còn lên tiếng, còn Hiệp Hội các Mục sư VEF thì…
Trích thư “Chùa Liên Trì gửi Ms Nguyễn Mạnh Hùng”:
- “Kính Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng,
Kính cảm ơn Mục Sư đã gửi cho Đơn Tố Cáo cùng những hình ảnh đàn áp, khủng bố của công an Việt cộng!
Xin kính lời chia sẻ những khổ nạn của Mục Sư cùng Quý Mục sư Nguyễn Hồng Quang, MS Thạch… đã gặp phải dưới chế độ Vô thần, hại Dân, bán Nước của CHXHCNVN!
Chiều hôm nay 18-11 hai viên chức của Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ: Charles Sellers và Garett Harkins có đến thăm Chùa Liên Trì... nhân đó chúng tôi cũng có nói qua tình cảnh đàn áp Tôn giáo và gần đây anh chị em Dân chủ bị công an chế độ khủng bố, hành hung, đàn áp… mấy vị đó cho biết là có nhận được tin và nói Hoa Kỳ rất quan tâm về tình trạng tự do Tôn giáo, Nhân quyền VN và tôi cũng có đề cập CPC cho VN…
Xin kính cầu nguyện cho Mục sư cùng Quý Hội thánh Mennonite được An lành và thoát khỏi tai ách cộng sản.

Nay kính: Thích Không Tánh.” - (Trích thư “Chùa Liên Trì gửi Ms Nguyễn Mạnh Hùng”)

Các tôn giáo khác còn lên tiếng “giùm” cho giáo hội Tin lành, còn mục sư Tin lành – Hiệp hội thông công các mục sư VEF thì “đi dự tiệc do NN thết đãi trong lúc anh em mình bị hoạn nạn”!
Chúng ta đang sống trong thời kỳ mà “kẻ ác đang ngồi trên ngôi”… nhưng điều đó không là tất cả.
Đức Chúa Trời sẽ sớm thi hành công lý trên đất để “Thiện ác được phơi ra rõ ràng”. Và không bao giờ có chuyện “kẻ ác được cầm quyền vĩnh viễn”, vì Đức Chúa Trời – Vua của Công Lý và Công Bình vẫn đang SỐNG.

Tt. Huỳnh Thúc Khải
LHS- 20/11/2014

Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

Nhà Nước “Bảo Kê Cho Côn Đồ” - “Sản Phẩm Của Đạo Đức HCM”?


Nhà Nước “Bảo Kê Cho Côn Đồ” - “Sản Phẩm Của Đạo Đức HCM”?

- Côn đồ giả danh “nhà nước” – Nhà nước cũng “giả danh côn đồ”?

(Công an làm việc với Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng- 
"Tên côn đồ cầm máy quay phim là tên bóp cổ tôi (Ms. Nguyễn Mạnh Hùng), 
người mặc sắc phục là Trung tá Nguyễn Lư Quang, Phó công an phường"... 
 
***

Báo chí gần đây đưa tin một số vụ những kẻ lừa đảo, lưu manh giả danh cán bộ nhà nước để lừa đảo hoặc tống tiền người dân… Đây cũng không có gì lạ, vì với cô đồ, lưu manh thì chúng không từ thủ đoạn nào miễn là đạt đích: Tiền, tình…

1. Đạo đức Hồ Chí Minh và “nhà nước côn đồ”:
Điều lạ là đang khi nhà nước tuyên truyền và giáo dục trong quần chúng nhân dân về “đạo đức Hồ chí Minh” thì một bộ phận của chính quyền nhà nước lại “giả danh côn đồ” để đi “trấn áp quần chúng”, bị quần chúng tố cáo cả ở quốc nội lẫn quốc tế… mà cả hệ thống chính trị của nhà nước lại làm ngơ- “im lặng là vàng”!? Những vụ việc xảy ra tại giáo hội Mennonite cùng với đơn tố cáo của Ms Nguyễn Mạnh Hùng là những bằng chứng cho những điều vừa nói. Điều đó phải chăng làm cho người dân tự hiểu “đạo đức HCM là một thứ đạo đức đẻ ra một lũ côn đồ”? Một nhà nước “bảo kê cho côn đồ” là “sản phẩm của đạo đức HCM”?

Côn đồ mạo danh nhà nước vì chúng là côn đồ. Nhưng nhà nước mà đi sử dụng cách của côn đồ thì phải chăng đó là:
- Một “nhà nước côn đồ”!?
- Nhà nước đó đã đến lúc “trở thành côn đồ”?
Chúng ta thường thấy những kẻ lưu manh, lừa đảo… ban đầu chúng tỏ ra là một “kẻ quân tử”, “thương người” hoặc là một kẻ “lưu manh giả danh trí thức”… Nhưng khi đến cuối cùng, bí đường vì mọi âm mưu, trò lừa đảo của chúng đã lộ thì chúng… “lộ nguyên hình” không cần che giấu: Hắn là một tên lưu manh…
Một người chính danh, có tư cách, có đạo đức thì khi sai sẽ nhận là mình sai và chịu trách nhiệm về việc làm của mình… Với kẻ côn đồ thì không có chuyện như vậy, chúng sẽ bộ lộ nguyên hình… Vì chúng sống với một quan niệm rằng “xã hội này đứa nào mà chẳng lưu manh”!
Khi nhà nước sử dụng phương cách của côn đồ: dùng thủ đoạn côn đồ để trấn áp tôn giáo (hoặc đối với những ai bất đồng chính kiến) thì nhà nước đó đã tự “côn đồ hóa” chính mình, hoặc là họ đã bộc lộ “nguyên hình”…!
Khi một chính phủ- nhà nước sử dụng phương cách của côn đồ đối với dân thì họ đã tự nói với thế giới rằng “họ là một đám côn đồ trong chiếc áo nhà nước- chính phủ”! Khi đó, cái “đạo đức lãnh tụ” mà họ rêu rao cũng chính là… “những gì họ đang làm”. Ông bà ta thường nói “trăm nghe không bằng một thấy”- những gì người dân và quốc tế thấy nó nói lên sự thật hơn những gì “nhà nước rêu rao”! Một nhà nước như vậy là một nhà nước đã tới “tận cùng bằng số… tử”! Vì sao?

2. Hủy diệt nhân cách là “tự hủy diệt”:
Gần đây báo chí có đưa tin trường hợp một bậc cha mẹ đã hành hạ con mình… và đã bị công lý vào cuộc. Dù là bậc cha mẹ nhưng đối xử với chính con em của mình một cách dã man, côn đồ, vô nhân tính… thì chính người đó đã đánh mất nhân cách, họ không còn là con người… Đối với một chính thể- nhà nước cũng vậy: Đã cho mình là Chính quyền mà hành xử với xã hội, dân chúng bằng cách của một “lũ tà quyền, lộng quyền, lạm quyền…” dùng côn đồ trấn áp nhân dân, hoặc cho phép “côn đồ” trấn áp người dân ngay trước mặt mình… thì cái nhà nước đó chính là một lũ côn đồ “hết thuốc chữa”- còn tệ hơn cả lũ côn đồ! (Trong buổi làm việc với Ms Nguyễn Mạnh Hùng tại Hội thánh Chuồng bò, một tên “côn đồ” đã ngang nhiên dùng máy quay phim “trấn vào mặt mục sư Hùng” ngay trước mặt công an, cũng tên “côn đồ” đó đã bóp cổ Ms Hùng đè xuống gầm cầu thang ngay trong nhà của nạn nhân và cũng ngay trước mặt công an, chính quyền đang làm việc… Tai sao tên “côn đồ” này không được công an mời ra khỏi nhà hoặc mời làm việc, mà tự do quay phim, chụp ảnh và trấn áp gia chủ lúc chính quyền đang làm việc với người dân, chủ nhà? Tên “côn đồ” này là “bà con” hay “người của chính quyền”?)

Một nhà nước dựa vào sức mạnh của côn đồ để tồn tại, là một “nhà nước côn đồ”. Một nhà nước côn đồ là một nhà nước “tự hủy diệt cái chính nghĩa của mình”. Khi một chính thể không còn chính nghĩa thì nó sẽ “từ từ sụp đổ”! Những mâu thuẩn nội tại sẽ làm cho nó tự sụp đổ, “tự diễn biến”… chứ không ai làm gì nó cả.
Xã hội đặt ra câu hỏi: Tại sao một bậc cha mẹ lại đối xử tàn bạo với con mình?
Câu trả lời: Đó là “Nền giáo dục”!

Mọi người sinh ra đều như nhau, sự khác biệt trong nhân cách là kết quả của “nền giáo dục”. Sở dĩ có bậc cha mẹ đối xử tàn bạo với con là vì họ “hấp thu một ý tưởng đen tối, tàn bạo”… trong cách giáo dục con (Người mẹ có đứa con bị bạo hành bởi cha dượng đã trả lời báo chí rằng: “Đó là cách dạy con của vợ chồng chúng tôi”)
Một nhà nước (chính thể) tàn bạo với dân, hành xử với dân bằng phương cách của côn đồ, coi dân như súc vật… cũng y như “cha dượng” trên đây vậy: Nó ra từ “nền giáo dục- ý thức hệ mà họ tôn thờ”! Một nhà nước “vô đạo” sẽ không bao giờ đối xử với dân một cách “có đạo… lý, tình người”. Lúc thịnh thời, đắc thế thì họ cho họ là “chính nghĩa, lãnh đạo nhân dân, đại diện cho pháp luật…” nhưng khi “lỡ vận”, “tham nhũng lan tràn”, bị người dân chán ghét, bị quốc tế, bè bạn khinh khi, “láng giềng tốt đã trở mặt ăn hiếp”, thời vận sắp hết… thì họ không ngần ngại để lộ bản chất, hiện nguyên hình là “một lũ côn đồ”, hành hạ dân chúng bằng “biện pháp côn đồ” giống như người “cha dượng đã hành hạ con ghẻ” của mình, mà báo chí đã nói. Đó là “cách giáo dục người dân của một nhà nước côn đồ”! Nhà nước đó đang tốn rất nhiều tiền bạc, công sức để giáo dục người dân về “đạo đức HCM”!

3. Đừng chống cự kẻ ÁC:
Các con nghe lời dạy rằng: ‘Mắt đền mắt, răng đền răng.’
Nhưng Ta bảo các con: ‘Đừng chống cự kẻ ác’…” (Ma-thi-ơ 5: 39)
Tại sao Chúa dạy chúng ta “đừng chống cự kẻ ác”?
Bạo lực sẽ sinh ra bạo lực, giáo lý nhà Phật cũng dạy “lấy oán báo oán thì oán oán chập chồng, lấy đức báo oán thì oán oán tiêu tan”.
Tiền nhân của chúng ta cũng dạy: “Lấy đại nghĩa để thăng hung tàn, dùng chí nhân để thay cho cường bạo”! (Nguyễn Trãi - Bình Ngô Đại Cáo) Đó là đạo lý của ông cha ta từ xưa đã dạy… Chỉ từ khi “một nhóm người tôn thờ học thuyết của Sa-tan” nên mới sinh ra một “nhà nước côn đồ- ác đảng”: “Dùng dối trá để thay cho sự thật- lấy bạo lực làm phương tiện để sống còn”, coi tôn giáo là “thuốc phiện”, học thuyết của Mác-Lê là “thuốc tiên, biến con người thành… con thú hoặc con quỷ”! Nên mới có một “nhà nước tuyệt vời” như ngày nay!
Đừng chống cự kẻ ác” vì Đức Chúa Trời đã định sẵn cho nó một ngày phán xét rồi!
Chúa dạy chúng ta “đừng chống cự kẻ ác”, chứ Chúa không bảo chúng ta đừng “lên tiếng về tội ác hay điều ác”.
“Con giun bị xéo còn oằn”.
Cón chó bị đánh còn kêu “oẳng”…!
Im lặng trước cái ác, chúng ta có còn là con người nữa hay không?

Huỳnh Thúc Khải
LHS- 19/2014

Thứ Ba, ngày 18 tháng 11 năm 2014

Khi Nhà Cầm Quyền Đã Đánh Mất Lương Tâm!



Khi Nhà Cầm Quyền Đã Đánh Mất Lương Tâm!
- Cuộc chiến tại Bình dương giữa chính quyền và giáo hội Mennonite… Chính quyền THUA TRẬN HOÀN TOÀN”!

***
Những gì xảy ra cho giáo hội Mennonite trong Chúa nhật 16/11 và những ngày trước đó cho thấy một điều: Nhà Cầm quyền đã đánh mất lương tâm.
Bất cứ xã hội nào cũng phải có Bậc cầm quyền lãnh đạo xã hội, gọi là chính quyền. Chính quyền trước hết ra từ dân và làm việc cho dân. Nhiệm vụ trước mắt của họ là bảo vệ dân… Nên mới được gọi là “chính quyền” (Một quyền lực chính đáng- đáng được tôn trọng)
Một chính quyền làm ngơ trước sự lộng hành của cái ác và sự đau khổ của người dân, họ không còn là chính quyền, không xứng đáng được gọi là chính quyền nữa. – Phải gọi đó là “Tà quyền”.
Những ngày qua mục sư Nguyễn Hồng Quang cũng như những Mục sư- Truyền đạo của giáo hội Mennonite đã thẳng thắn tuyên bố với công luận thế giới rằng “Chính quyền- công an tỉnh Bình dương đã sai dùng côn đồ, xã hội đen tấn công, đánh phá cơ sở giáo hội Mennonite”. Việc tố cáo này không phải là chuyện nhỏ. Một là chính quyền trung ương cũng như địa phương phải làm việc ngay với những người tố cáo và đưa ra lời giải thích với công luận quốc tế một cách thuyết phục, để bảo vệ uy tín và danh dự của chính quyền. Hai là phải điều tra và bắt ngay băng nhóm tội phạm nào đã làm điều đó (tấn công, đánh phá cơ sở giáo hội)… đó mới là Chính quyền. Còn im lặng trước những lời tố cáo đó là “coi như thừa nhận”.
Đã là Chính quyền thì đâu đó phải rõ ràng: Tất cả phải công minh bằng Hiến pháp- pháp luật. Một chính quyền không phải là không có sai- Hồ Chí Minh hoặc ai đó nói rằng “không sợ sai, chỉ sợ sai lầm mà không chịu sửa chữa”- Chính quyền khi đã sai thì phải xin lỗi người dân và bồi thường cho dân thì mới xứng đáng được tôn trọng và được gọi là Chính quyền hoặc “nhà Cầm quyền”… Một chính quyền lúc thì bảo mình đại diện cho luật pháp, lãnh đạo nhân dân… lúc thì cấu kết với những thành phần tội lỗi, bất hảo trong xã hội (hoặc chính một bộ phận của lực lượng chức năng “đóng vai, đội lốt xã hội đen”) để tấn công người dân thì đó không còn là chính quyền hoặc nhà cầm quyền nữa, mà chỉ là một lực lượng “đội lốt chính quyền” chứ không phải là chính quyền đúng nghĩa. Hoặc nói một cách đúng hơn, đó là “thời kỳ hết thuốc chữa của một chế độ, một chính thể”, thời kỳ xuống dốc thê thảm của một lực lượng được gọi hoặc tự xưng, tự phong là “nhà cầm quyền”… Sự cuối cùng của một đảng phái chính trị sắc máu, sống nhờ sự dối trá và bạo lực.

image 

Đạo đức Hồ Chính Minh đâu? 
Trong khi cả hệ thống chính trị của nhà cầm quyền tuyên truyền và giáo dục trong quần chúng nhân dân cách ráo riết với nhiều sự tốn kém về “đạo đức HCM”… thì những gì diễn ra tại Bình dương, cho dẫu rằng đó chỉ là sự việc “mâu thuẩn dân sự”, những việc “hoàn toàn thuộc về dân sự, chính quyền không nhúng tay”… mà chính quyền làm ngơ không biết đến thì đã là “vô đạo đức, vô trách nhiệm, đánh mất lương tâm, thua giang hồ đất cảng…” chứ đừng nói là “chính quyền hay đạo đức HCM”! Trong thế giới giang hồ, “giang hồ thứ thiệt không chơi bẩn”. Kẻ nào nhân danh giang hồ mà chơi bẩn sẽ bị giang hồ trừng trị, vì “tội làm ô danh giang hồ”! Chỉ cần một kẻ nào đó “mượn danh giang hồ, cướp rỗ bánh ít của một bà lão nghèo đi bán kiếm sống”… là giang hồ thứ thiệt sẽ xử ngay kẻ đó… Trong khi một “băng nhóm xã hội đen” nào đó, tấn công một cơ sở tôn giáo cách dã man, nơi có người già vè trẻ em đang sống một cách lạnh lùng, vô lương tâm… mà chính quyền ở đó hoặc trung ương gọi là “không biết đến” thì chính quyền đó thua một băng đảng giang hồ thứ thiệt! Tổng bí thư của cái đảng chính trị đó thua một “đại ca đất Cảng Hải phòng”! Vì cả một đảng chính trị nắm quyền trên cả một đất nước, có đầy đủ quyền lực, pháp luật, lực lượng, phương tiện trong tay mà hành xử với người dân còn thua một đám “du côn miệt vườn” thì chính nghĩa còn đâu mà cũng tự xưng, tự phong là “chính quyền”?

image

Nay là thời đại nào mà chính quyền còn tin vào “dối trá và bạo lực” sẽ đưa đến… “thành công”?
Hay là chính quyền- đảng CSVN hiện nay, cho tới nay mà vẫn “chưa thuộc bài”?

Stalin từng nói “diệt tôn giáo bằng vũ lực là ngu”!
Những gì diễn ra tại giáo hội Mennonite – Bình dương… nếu chính quyền đứng phía sau là “chính quyền NGU” (nếu Stalin nói đúng). Nếu chính quyền “vô can” trong vụ này thì chính quyền vô lương tâm, vì xã hội đen lộng hành mà chính quyền “không biết đến” thì quả thật rằng “một chính quyền như vậy là một lũ ăn hại”, một “lũ sâu dân mọt nước”, một lũ “phá nước hại dân, nặng tội với dân tộc, với lịch sử”… chứ chẳng phải là chính quyền gì cả! Hoặc đó đích thực là một lũ “Tà quyền đội lốt thương dân”.
Xét cho cùng thì “cuộc chiến tại Bình dương giữa chính quyền và giáo hội Mennonite… Chính quyền THUA TRẬN HOÀN TOÀN”! Vì sao?
- Câu trả lời: Đối với quan niệm “tôn giáo” thì giáo hội Mennonite “chẳng có gì để mất”. Vì đối với quan niệm tôn giáo chung thì “vật chất là cái phù du”, không nghĩa lý gì. Sống có danh dự và trách nhiệm với đồng bào, đồng loại, dân tộc mới đáng sống. Sống ngay thẳng, không khuất phục TÀ QUYỀN, tội ác… sống như vậy “chết cũng vinh”! Cho nên dùng cái bạo lực, khủng bố để tấn công, mong họ khuất phục là chính quyền quá dại! Cái dại thứ hai là chính quyền đã tự “lột áo cho thế giới xem lưng”, khoe mình có xăm hình “xã hội đen” nhưng cái hành động lại là thứ “du côn miệt vườn” chứ không phải là “dân giang hồ thứ thiệt”! Thế giới sẽ phỉ nhổ vào cái thứ “du côn miệt vườn” mà cũng xưng mình là “đại ca”!
Cho nên trong cuộc chiến tại Bình dương vừa qua giữa chính quyền và giáo hội Mennonite, chính quyền Bình dương thật sự đã “gắn huy chương Anh Dũng Bội Tinh cho giáo hội Mennonite” và đã tự “bôi tro trét trấu vào mặt mình”! Mennonite không có gì để mất, nếu có chết một ai thì cũng về với Chúa cách xứng đáng, xứng danh một thánh đồ của Chúa Jesus! Được thiên sứ nghinh đón một cách long trọng! Còn Chính quyền BD và những kẻ nào tiếp tay sẽ lãnh quả báo trong nay mai!

Kinh thánh chép:
Khi ngươi thấy trong xứ có kẻ nghèo bị hà hiếp, hoặc thấy sự phạm đến lẽ chánh trực, sự trái phép công bình, thì chớ lấy làm lạ; vì có kẻ cao hơn kẻ cao vẫn coi chừng, lại còn có Đấng cao hơn nữa.” (Truyền đạo 5: 8)
- Đức Chúa Trời sẽ sớm kết thúc một chế độ “lấy sự dối trá, bạo lực làm sức mạnh để tồn tại”, coi dân như cỏ rác mà cũng tự xưng là chính quyền!

Nầy, Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn quân, sẽ dùng oai mạnh đốn các nhánh cây; những kẻ cao lớn đều bị chặt, những kẻ kiêu ngạo bị hạ xuống.” (Ê-sai 10: 33)
- Một chính thể coi dân như cỏ rác, coi công lý như rác rưỡi, đồ chơi… sẽ sớm bị Đức Chúa Trời hạ xuống và bị Công lý xét xử. 
Sự cường bạo của kẻ ác sẽ đùa chúng nó đi;
Vì chúng nó không khứng làm điều ngay thẳng
.” (Châm ngôn 21: 7)

- Bạo lực là con dao hai lưỡi: Nếu dùng nó cho tôn giáo là “tự sát”! Nhất là khi anh đã dùng nó đối với Hội thánh của Đức Chúa Trời.
Hồ Chí Minh hoặc ai đó nói rằng “không sợ sai, chỉ sợ sai lầm mà không chịu sửa chữa”- Chính quyền khi đã sai thì phải xin lỗi người dân và bồi thường cho dân.
Đối với chính quyền, việc xin lỗi và bồi thường vật chất cho giáo hội Mennonite là chuyện “không lớn”… Nó bằng “củ khoai rớt trên đường của một người đi bán khoai”! Hãy làm điều đó để lấy lại danh dự trước khi quá muộn màng! 

Huỳnh Thúc Khải 
(Được giáo hội Mennonite sắc phong mục sư năm 2010) 
LHS- 18/11/2014

Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Ánh Sáng Mới…!


Ánh Sáng Mới…!

Hôm qua có một tôi tớ Chúa giảng sứ điệp “Đấng Cất Tội Lỗi Thế Gian”…
Qua ngày sau, Giăng thấy Đức Chúa Jêsus đến cùng mình, thì nói rằng: Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.” (Giăng 1: 29)

Nguyên nhân của những khổ đau trên thế giới này là Tội lỗi.
Tội lỗi có quyền lực- nó là một chủ thể…

Thiết tưởng Chúa Jesus đến thế gian để “cất tội lỗi khỏi thế gian”, nhưng Ngài không cất hoàn toàn tội lỗi ra khỏi thế gian, nếu vậy thì thế giới ngày nay không còn tội lỗi? Trái lại tội lỗi ngày càng gia tăng trên thế giới… Chúa đến cất tội lỗi ra khỏi những ai tin nhận Ngài.

Tội lỗi có mặt trong thế giới kể từ khi Sa-tan nổi loạn muốn cướp quyền của Đức Chúa Trời.
Tội lỗi đi vào trong thế gian từ khi tổ phụ loài người A-đam, Ê-va phạm tội.  
Chúa đến để cất tội lỗi ra khỏi những ai “đang sống trong thế gian” mà tin nhận Ngài. (Ngài không cất hoàn toàn tội lỗi ra khỏi thế gian)
Trong suốt 21 thế kỷ qua, Chúa Jesus đã cất tội lỗi ra khỏi nhiều người, ban cho họ địa vị làm con Đức Chúa Trời và Hội thánh của Ngài được thành lập…!
Tuy nhiên, phải nhìn nhận hai vấn đề:
a/ Chúa không cất hết tội lỗi ra khỏi thế gian- vì như vậy thế giới ngày nay đâu còn đau khổ hoặc như tình trạng tội lỗi đang gia tăng trên thế giới?
b/ Tội lỗi tái xâm nhập vào Hội thánh – vào hàng ngũ các “tôi tớ Chúa”.

Ở mệnh đề thứ 1: Chúa có cất tội lỗi trong một số người và cho họ “gia nhập Hội thánh”. Trong suốt 21 thế kỷ, Chúa có “lấy nhiều người được cứu để thêm vào Hội thánh”.
Tuy nhiên, với mệnh đề thứ 2: Tội lỗi tái xâm nhập vào Hội thánh – vào hàng ngũ các “tôi tớ Chúa” là điều có thật. Lịch sử Hội thánh là lịch sử thăng trầm của quá trình “được cứu và thất bại trong tội lỗi- phục hồi…”
Tội lỗi xâm nhập Hội thánh- Sự sáng của Chúa bị lu mờ.

1. Đèn – Sự Sáng trong đền thờ:
Trong đền thờ của Chúa ngày xưa có một “ngọn đèn”. Ngọn đèn này tượng trưng cho “sự hiện diện của Chúa”.
- “…Đèn của Đức Chúa Trời chưa tắt, Sa-mu-ên nằm ngủ trong đền thờ của Đức Giê-hô-va, là nơi có cái hòm thánh.” (I Sa-mu-ên 3: 3)
Ngọn đèn trong đền thờ ngày xưa được thắp sáng bằng dầu ô-li-ve tinh lọc, tinh tuyền, được gọi là “dầu thánh”.
Khi ngọn đèn hết dầu, ánh sáng nó sẽ bị lu mờ…
Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã giập, và chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy. Người sẽ lấy lẽ thật mà tỏ ra sự công bình” (Ê-sai 42: 3)

- Khi ngọn đèn cạn dầu, nó cần được “thêm dầu”.
- Chúa sẽ dùng dân Ngài như “ngọn đèn” để sáng soi cho thế giới tăm tối, sự cứu rỗi từ dân Chúa sẽ sáng soi như “ngọn đèn”:
Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ, cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn (Ê-sai 62: 1)
Đây cũng là lời tiên tri cho Hội thánh. Đức Chúa Trời sẽ dùng Hội thánh như “ngọn đèn giữa thế gian”:
Cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. Sự sáng các người hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.” (Ma-thi-ơ 5: 15-16)

2. Quá trình “tái xâm nhập của tội lỗi vào trong Hội thánh” như đã được biết trước:
Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã gãy, chẳng tắt ngọn đèn gần tàn,
Cho đến chừng nào người khiến sự công bình được thắng
.” (Ma-thi-ơ 12: 20)

Có hai lý do khiến cho “ngọn đèn trong nơi thánh” bị lu mờ:
a/ Thiếu dầu.
b/ Dầu pha tạp.
- Thiếu dầu: Thiếu dầu là do tình trạng thờ ơ của thầy tế lễ trong trách nhiệm của mình - việc “châm dầu” cho đèn trong nơi thánh. Điều này nói lên phần nào việc thiếu quan tâm đến Thánh Linh trong đời sống của nhiều mục sư, lãnh đạo Hội thánh.
- Dầu pha tạp: Ngọn đèn bị lu mờ đôi khi vì bị châm phải “nguồn dầu bị pha tạp”. Nó không phải là dầu tinh ròng, “dầu thánh”… Điều này trên thực tế ít khi xảy ra trong nơi thánh (đền thờ) nhưng đó là tình trạng “tội lỗi tái xâm nhập vào Hội thánh”. (Khi thầy tế lễ thờ ơ, ông ta có thể châm lộn phải dầu “không thánh”, dầu pha tạp… vào đèn)
Vì thế cho nên Lời Chúa có tiên tri về tình trạng “ngọn đèn bị lu mờ” trong dân sự của Ngài- Hội thánh. Nhưng sự lu mờ đó sẽ “khó bị tắt” vì…
Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã gãy, chẳng tắt ngọn đèn gần tàn,
Cho đến chừng nào người khiến sự công bình được thắng
.” (Ma-thi-ơ 12: 20)

Tội lỗi tái xâm nhập vào Hội thánh, tinh thần thế gian đầy dẫy trên những “tôi tớ Ngài”… điều đó làm cho “ngọn đèn cứu rỗi của Hội thánh” bị lu mờ…

Trong đền thờ của Chúa ngày xưa, “…đèn của Đức Chúa Trời chưa tắt, Sa-mu-ên nằm ngủ trong đền thờ của Đức Giê-hô-va, là nơi có cái hòm thánh.” (I Sa-mu-ên 3: 3)
Trong bối cảnh “thầy tế lễ Hê-li mệt mỏi, thờ ơ trong chức vụ thánh”, ngọn đèn trong đền thờ “chưa tắt”, nhưng chắc chỉ còn sáng le lói… thì Đức Chúa Trời đã sắm sẵn, chuẩn bị một “tim đèn khác”, đó là Sa-mu-ên.
Thầy tế lễ Hê-li giống như “tim đèn chỉ còn hơi cháy”, sáng một cách le lói… và Sa-mu-ên như một “tim đèn mới” và đã bừng sáng sau đó…
Đức Chúa Trời luôn sắm sẵn một “tim đèn mới”, một thế hệ mới để làm “bừng sáng Hội thánh của Ngài”, để khiến cho “sự cứu rỗi của Ngài chiếu lòa như ngọn đèn”:
Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ, cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn” (Ê-sai 62: 1)

Hội thánh của Chúa tại VN (HTTLVN) trước năm 1975, các thể hệ lãnh đạo, mục sư, truyền đạo… cũng giống như “thầy tế lễ Hê-li”… “Ngọn đèn cứu rỗi của Tin lành” giống như “tim đèn còn hơi cháy”, sáng một cách le lói… Đức Chúa Trời dùng hoàn cảnh chính trị- xã hội sau năm 1975 để làm “bừng lên một thế hệ mới” như những ngọn đèn sáng, chiếu soi trong từng hang cùng ngỏ ngách của xã hội VN về “Tin lành cứu rỗi của Đức Chúa Jesus-Christ”… Hội thánh Tư gia được “thắp sáng lên” như một “tim đèn mới”, như ngọn đèn vừa được thêm dầu, bừng sáng… Cho đến khi thế hệ này (tiếc thay) đã bị “châm dầu tạp quá sớm”, khiến cho ngọn đèn mới cháy sáng đó đã nhanh chóng lu mờ. Ngọn đèn Hội thánh Tư gia vừa được thắp sáng bởi “Dầu Thánh Linh”, nhưng sau đó đã mau chóng bị thay thế bằng “dầu pha tạp của các giáo sĩ- hệ phái”! Và hiện nay cả Tư gia lẫn nhà thờ về mặt thuộc linh đều… “tối om”! – Thế gian có câu “hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau”, nhưng tình trạng Hội thánh Chúa tại VN – nhà thờ và “Tư gia” tuy “cùng một Cha” và hiện nay trong tình trạng “tối om”, nhưng họ chẳng bào giờ có từ “có nhau” trong mối liên hệ giữa các lãnh đạo… Đây là tình trạng tối tăm thuộc linh hiện nay trong Hội thánh của Chúa tại VN.

3. Ánh sáng mới:
Khi nói đến sự “tối tăm thuộc linh” chúng ta trông chờ một “ánh sáng”… mới!
Chúng ta đừng quên một điều rằng, cho dù hoàn cảnh nào, tình trạng Hội thánh của Chúa có ra sao đi chăng nữa thì “…đèn của Đức Chúa Trời chưa tắt, Sa-mu-ên nằm ngủ trong đền thờ của Đức Giê-hô-va, là nơi có cái hòm thánh.” (I Sa-mu-ên 3: 3)
Đức Chúa Trời đang chuẩn bị một thế hệ Sa-mu-ên nào đó, để đứng lên thắp sáng Hội thánh của Ngài.
Trong Hội thánh của Chúa ngày nay cũng còn nhiều mục sư, tôi tớ Chúa cũng rất đau buồn, ray rức cho tình trạng Hội thánh… Điều đó giống như “ngọn đèn trong đền thờ Chúa còn sáng, nhưng le lói”… Tuy nhiên, đó chính là điều mà Kinh thánh đã nói: “Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã gãy, chẳng tắt ngọn đèn gần tàn,
Cho đến chừng nào Người khiến sự công bình được thắng
.” (Ma-thi-ơ 12: 20)
Hiện nay, các “tôi tớ của sự tối tăm đang thắng” (nhiều mục sư đang sống bằng tinh thần và thủ đoạn, mánh khóe của thế gian, hoặc họ đang cấu kết với “tôi tớ của ma quỷ”, thế lực đời này… làm cho ánh sáng của Chúa trong Hội thánh bị tối tăm, lu mờ…), những tôi tớ “còn một chút dầu trong bình”, lương tâm và ánh sáng của Chúa còn “sáng một cách le lói trong họ”… nhưng sẽ có một ngày mà Đức Chúa Trời sẽ “khiến sự công bình được thắng”, tức là Chúa sẽ “khơi lại ngọn đèn sắp tàn trong họ” và khiến “châm Dầu”… Khi Thánh Linh của Ngài sẽ thăm viếng một thế hệ Sa-mu-ên khác để làm “sáng lên Hội thánh của Ngài”!

Nguyện Chúa dùng Lời Ngài mà yên ủi, thăm viếng, khích lệ Hội thánh cùng các tôi tớ Chúa trong tình trạng Hội thánh hôm nay.

Tt. Huỳnh Thúc Khải
LHS- 17/11/2014